Dược hương trùng sinh - Trang 103

Chương 93.4: Bỏ được

Biên tập: Từ Hoán Vũ

Chỉnh sửa: Nalbie Nguyễn

Tào thị đương nhiên cũng xem không thuận mắt, trầm mặt nhìn về phía Tín Triều Lăng, “Vị công tử này, ngươi nói như thế nào vậy…”

Nàng đưa tay muốn kéo Cố Tịch Nhân lại, trước mặt công chúng, như thế đối đãi tiểu hài tử, một người luôn được người ta *tâng bốc*(bằng nghĩa với nâng niu) trong lòng bàn tay, nữ hài tử chưa từng nghe qua một câu nói nặng thì làm sao tiếp nhận được.

Mặc kệ nói như thế nào, các nàng đều là người một nhà.

Cố Tịch Nhân oa một tiếng, che mặt liền xông ra khỏi đám đông, ở trước cảnh tượng náo nhiệt của Hưng Long tự tiếng khóc thất thanh vang lên.

“Tín Triều Lăng, ngươi…ngươi…” Những thiếu nữ khác lấy lại tinh thần, có chút luống cuống tay chân nhìn Tín Triều Lăng, lại nhìn Cố Thập Bát Nương. Trên mặt không biết nên có cái biểu tình gì, chần chờ một khắc, vội chạy đi tìm Cố Tịch Nhân.

“Rất không gia giáo” Tín Triều Lăng nhìn cô gái phía xa xa căm giận nói, quay sang, thấy Cố Thập Bát Nương khéo miệng mang cười, nội tâm không khỏi vui vẻ, xem ra đúng thế, Cố nương tử này thật cao hứng.

“Lăng thiếu gia, ta có đắc tội ngươi sao?” Cố Thập Bát Nương mỉm cười hỏi.

Trên mặt mang theo ý cười dịu dàng, thốt ra câu hỏi làm cho Tín Triều Lăng sửng sốt.

“Cố nương tử…” Hắn chớp mắt ngượng ngùng nói, chợt ưỡn ngực, “Nàng mặc dù là đường tỷ, nhưng là ta thực sự xem không được…”

Cố Thập Bát Nương dìu Tào thị đi qua bên cạnh hắn, ngừng lại cước bộ.

“Ngươi nghĩ rằng ta rất nhàn rỗi, cho nên dẫn đến phiền toái cho ta?” Nàng trầm giọng nói, đưa con mắt u mịch nhìn Tín Triều Lăng, dìu Tào thị dẫn theo vú già rời đi.

“Dẫn đến phiền toái?” Tín Triều Lăng sờ sờ đầu, còn chưa kịp phản ứng, đã bị mấy cái cẩu bằng hữu đổ ập xuống đánh.

“Ác đồ ngươi thủ đoạn độc ác…”

“…Rất không có thiên lý…”

“Thật là không có nhân tính…”

“Ngươi này thiếu cẩu, ta muốn với ngươi tuyệt giao…”

Trong phòng lớn Tín gia Đại Hữu Sinh, nằm ở trên giường nhỏ, Tín Triều Lăng được một tiểu nha đầu dùng tay nhỏ nhẹ nhàng thoa thuốt lên mặt, thỉnh thoảng rên vài tiếng, cũng không biết là đau hay là thoải mái.

“Ai u, đám này đúng là không chút lương tâm…xuống tay thật độc ác” Hắn nhe răng nhếch miệng hô to gọi nhỏ, cũng không quên thuận tay sờ qua tay tiểu nha đầu vài cái.

Vẫn là đại thiếu gia ở chỗ này tốt, tuyển nha đầu đều là tuyệt sắc, chỉ tiếc người nầy căn bản không biết thưởng thức, nữ nhân nào trong mắt hắn cũng đều giống nhau, thật là ngưu ăn Mẫu Đơn lãng phí a…

Tín Triều Lăng không để ý đụng phải bộ ngực nhỏ hơi hơi nảy nở của tiểu nha đầu ngây ngô, ngồi dậy.

Tiểu nha đầu mặt đỏ tía tai lui xuống.

“Ca, ngươi nói, nàng vì cái gì nói ta dẫn đến phiền toái cho nàng?” Tín Triều Lăng xoa xoa cánh tay, nhìn ngồi ở bàn sách sau, Tín Triều Dương từ đầu đến bảo trì một cái tư thế, khó hiểu nói, “Ta làm cho nàng hả giận…”

Tín Triều Dương nghe vậy nhẹ nhàng cười, như trước không có ngẩng đầu, trọng miệng lạnh nhạt nói: “Nàng là nói nữ tử rất hay ghen ghét, vả lại ghen ghét thì sẽ giận chó đánh mèo, ngươi hôm nay làm nhục Cố Tịch Nhân, như vậy Cố Tịch Nhân khẳng định rất hận nàng, so với hận ngươi còn phải nhiều hơn.”

“Nga, thì ra là như vậy…” Tín Triều Lăng một mặt chán nản, “Ta muốn là Cố nương tử xóa bỏ mọi chuyện trước kia, gần bên nhưng lại đi vắng xem tới không được, nếu làm được chuyện thì tốt rồi, như này…”

“Không sao cả” Tín Triều Dương mặt mang ý cười, rốt cục cũng để sách trong tay xuống, ngón tay thon dài vuốt ve cằm, “Cố nương tử cùng người một nhà kia đã sớm xé rách mặt, ta nghĩ, Cố nương tử căn bản là coi nhiều chút ghen ghét này vẫn à chút ít thôi… Nàng nói chyện, bất quá là nói cho ngươi biết nàng xem không nổi trò xiếc của ngươi, khinh thường việc làm của ngươi, bất quá, cũng vẻn vẹn mình ngươi mà thôi.”