Dược hương trùng sinh » Trang 102

Chương 93.3: Bỏ được

Biên tập: Từ Hoán Vũ

Chỉnh sửa: Nalbie Nguyễn

“Tịch Nhân, có rảnh đến nhà thẩm thẩm chơi.” Tào thị đương nhiên nhìn ra tâm tư của tiểu cô nương này, đánh gảy lời của nàng, lôi kéo Cố Thập Bát Nương nhanh chân đi trước, “Các ngươi nhanh đi dâng hương đi.”

Cố Tịch bị đánh gảy lời nói, rất không cao hứng, trợn trắng mắt liếc nhìn Tào thị một cái.

“Cái gì mà thẩm thẩm, ta nào có người thẩm thẩm như vậy…” Nàng hừ một tiếng, hất cằm nhỏ xinh nói.

Cố Thập Bát Nương sắc mặt trầm xuống, định muốn nói chuyện, đã có người tranh giành quát mắng.

“Cố Tịch Nhân, ngươi như thế nào cùng trưởng bối nói chuyện” Tín Triều Lăng mặt mày giận dữ, chống nạnh quát.

Mọi người sửng sốt, Cố Tịch Nhân trừng mắt nhìn hắn, cho là cái lỗ tai mình nghe lầm đi.

“Rất không giáo dưỡng, quá thất lễ, có hiểu biết giáo huấn lễ nghi không vậy, mẫu thân ngươi không dạy ngươi sao? Một nữ tử trong nhà, thấy trưởng bối vô lễ không hữu lễ, ngược lại thốt ra lời cay độc, làm sao lại có loại nữ tử không giáo dưỡng như ngươi.” Tín Triều Lăng từng bước một sải bước, nước miếng văng khắp nơi, chỉ tay trách móc Cố Tịch Nhân.

Lúc này dòng người đông đúc, các nàng lại đang đứng ở trước cửa chùa, ban nãy dừng lại nói chuyện cũng không có người chú ý, nhưng hiện tại Tín Triều Lăng câu chữ quyết liệt một lần nói toạt ra, lập tức hấp dẫn tầm mắt của mọi người.

Đọc FULL truyện tại đây

Kiến Khang thành tuy rằng lớn, Tín Triều Lăng này coi như cũng có một chút danh tiếng, nhưng là người này ăn nói có chút không dễ nghe.

Ngay từ đầu mọi người đều nghĩ đến Lăng cẩu này lại muốn đùa giỡn cô gái, thế nhưng không nghĩ tới hắn đối vị thiếu nữ mỹ lệ này ném ra những lời như vậy, tất cả đều kinh ngạc thiếu chút nữa rớt cằm.

Hơn nữa là cẩu này nói lễ nghi giáo huấn cái gì? Lễ nghi giáo huấn? Ngày hôm nay, Phật tổ thật sự hiển linh đi…

“Ngươi…ngươi…” Cố Tịch Nhân trọn vẹn giấc mộng, tức giận cả người phát run, nhìn Tín Triều Lăng trước mắt, không thể tin đây à sự thật.

Tiếng thì thầm khe khẽ cùng với tiếng cười nhẹ từ bốn phía truyền đến, Cố Tịch Nhân chỉ cảm thấy đầu óc ầm ầm vang, cái lỗ tai cùng cổ họng đều có hỏa thiêu, một câu cũng nói không nên lời.

Nhóm thiếu nữ đứng bên cạnh nàng cùng với nhóm cẩu bằng hữu đứng bên cạnh Tín Triều Lăng cũng đã dại ra.

Cố Thập Bát Nương cười, nhìn về phía Tín Triều Lăng.

Tín Triều Lăng là thiếu gia của Đại Hữu Sinh, nàng sớm biết được. Lúc trước nàng một lòng bán bán dược cũng là cố ý tránh đi Đại Hữu Sinh, Đại Hữu Sinh hết lần này đến lần khác dâng danh thiếp bái phỏng, nàng cũng nhìn thấy, nàng cũng không phải lòng dạ quá hẹp hòi như vậy căm giận Đại Hữu Sinh. Chã là, khi đó cũng không để bụng, đã muốn ở Đại Hữu Sinh vấp phải trắc tở, không cần thiêt lại đi tìm phiền toái. Sau lại xác định ngọ nguồn sự tình, nàng lại quyết định tạm thời không bào chế dược. Cho nên, liền như vậy cùng Đại Hữu Sinh không có duyên giao thiệp thôi.

Không nghĩ tới, Tín Triều Lăng này thế nhưng cho nàng một cái sự tình như vậy, là giải thích thôi. Ý cười trong mắt hiện lên, này so với sợ hãi nhận sai, kì thật rõ ràng thẳng thắng hơn nhiều.

Chẳng qua là có chút rất bỉ ổi…

Mặc kệ nói như thế nào, dù gì Cố Tịch Nhân cùng là nữ tử, như vậy đối với nàng so với chết còn thông khổ hơn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Cố Thập Bát Nương khẽ cau mày, Lăng thiếu gia này thật là đầu đuôi rõ cẩu. Nhưng không thể không thừa nhận, nhìn đến Cố Tịch Nhân đáng ghét mà bị làm nhục như vậy, lòng của nàng khó có thể đè nén một tia vui sướng.

Tín Triều Lăng cũng hướng nàng nhìn đến, tầm mắt chạm vào nhau, chột dạ lẫn tránh.

“Cố nương tử…” Hắn kiên trì ngẩn đầu, đối Cố Thập Bát Nương thi lễ, “Như thế ác nữ, Cố nương tử vẫn là đừng nên để ý tới làm gì…”

“Tín Triều Lăng, tên hỗn đản nhà ngươi…” Cố Tịch Nhân thấy hắn vậy mà đối Cố Thập Bát Nương cung kính có thừa, cố ý lấy lòng, nhất thời vừa sợ vừa giận.

Loại tạp kĩ này nàng rất chi là quen thuộc, chẳng qua rất giống mấy thứ xưa kia lấy lòng nàng.

Tín Triều Lăng lập tức chỉnh lại *hầu bao*(thắt lưng), thay đổi nét mặt nhìn về phía Cố Tịch mà nói rào rào: “Ta hỗn đản? Ta như thế nào hỗn đản? Ta tuy văn bất thành võ bất tựu như là biết kính già yêu trẻ, ngươi sao, tự nhìn lại mình đi, thân là *trường tỷ* (chị lớn hơn), lại đi làm khó dễ *nhược muội* (em gái nhỏ hơn). Ở trước mặt mọi người xuất khẩu cuồng ngôn, ngươi loại này nữ tử còn muốn bái Phật, bái Phật cái gì? Phật tổ cũng không phù hộ ngươi. Ta chửi đúng, ngươi còn muốn làm bừa, ta… ta còn có thể đánh ngươi”

“Rất đáng đánh” Vây xem có người quái thanh kêu lên, khiến cho một mảnh tiếng cười.

Nhìn người trước mắt vẻ mặt chính khí, khí phách hiên ngang đích thực là Lăng thiếu, hắn thật tốt làm cho nhóm bằng hữu trợn mắt há mồm.

Tiểu tử này… uống lộn thuốc?