Truyện / Truyện dài / Đang cập nhật / Đừng xem tôi như em trai nữa có được không?

Đừng xem tôi như em trai nữa có được không?

Đừng xem tôi như em trai nữa có được không?

Tác giả: NganDo456

Mẹ tái hôn, nên Dương Uyển Nhi có bố dượng mới, và đặc biệt có thêm 1 cậu em trai mới, là Trần Chấn Phong, nhỏ hơn cô 2 tuổi. Cậu em trai này, hắn rất ghét cô, luôn tìm cách chọc ghẹo cô, và đặc biệt là hắn không bao giờ kêu cô là chị, cũng không cho cô gọi hắn là em trai.

***

-“Tôi hỏi nhé, cậu quen nhiều người vậy, chắc gì đã yêu ai thật lòng”

-“Tôi có đấy, có 1 người tôi rất yêu, yêu rất nhiều, tôi có thể làm tất cả mọi thứ vì cô ấy”

-“Là ai mà cậu yêu nhiều đến vậy?”

-“Là người mà tôi không thể yêu, yêu ai cũng được, nhưng cô ấy thì không được”

-“Vậy sao cậu còn yêu cô ấy làm chi cho đau khỗ, còn nhiều cô gái xinh đẹp khác mà”

-“Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng tôi không thể nào tự chủ được trái tim mình!”

***

Truyện được lấy ý tưởng từ 1 bộ truyện tranh Hàn Quốc, hy vọng các bạn sẽ thích.

CHAP 1: GẶP MẶT GIA ĐÌNH MỚI

Ngày hôm đó, bà Hồng cầm tay con gái Nhi 9 tuổi, ông Hùng cũng cầm tay con trai Phong 7 tuổi đi lại.

2 người lớn nhìn nhau mỉm cười, nói với 2 đứa con của họ:

-“Con yêu, đây là ba Hùng và em Phong, từ giờ họ sẽ sống chung với gia đình ta”

-“Kia là mẹ Hồng và chị Nhi, họ thành viên mới của gia đình mình”

Chấn Phong khẽ nheo mắt nhìn gia đình mới, rồi cậu không nói gì cả.

Còn Uyển Nhi thì cảm thấy rất rối bời.

“Ba mới của mình đây sao? Mình cảm thấy rất lạ, từ giờ phải gọi ông này là ba ư? Không thích đâu!”

Tiếng “ba” trước giờ là dành cho ba ruột của cô bé, đã thấm sâu trong lòng rồi. Nhưng giờ lại phải gọi người xa lạ này là ba, quả thật có chút khó khăn.

Ông Hùng tiến tới, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.

-“Chào con, từ giờ ba sẽ cố gắng làm 1 người cha tốt, còn con thì sao?”

Uyển Nhi chưa biết trả lời, đành ái ngại nhìn bà Hồng, bà liền chỉ chỉ tay, ý là ra hiệu cho Nhi nên trả lời lại cái gì đó kẻo ông Hùng không vui.

-“Vâng…con cũng sẽ cố gắng làm 1 người con ngoan…”

-“Giỏi lắm, vậy con đến làm quen với em trai của mình đi”

Uyển Nhi quay sang nhìn Chấn Phong, đây là 1 cậu bé có gương mặt rất đẹp, rất cuốn hút, có đôi mắt 1 mí nên nhìn cậu vừa đáng yêu vừa tinh nghịch. 1 cậu em trai với vẻ ngoài long lanh như vậy, làm Nhi cũng phải ngẩn ngơ ra 1 tý cơ.

Nhưng hình như cậu bé rất ít nói thì phải, còn có vẻ không được vui nữa.

Đoạn, Uyển Nhi đưa 1 tay trước mặt Chấn Phong, cười rất tươi:

-“Xin chào, do lớn hơn 2 tuổi , nên từ giờ chị là chị của em nha, hy vọng từ giờ chúng ta sẽ chung sống tốt với nhau, em trai!”

-“Đừng bao giờ gọi tôi là em trai, tôi không có chị gái nào hết, và cũng đừng cười kiểu đó nữa, đã xấu xí cười còn xấu xí hơn, kinh dị thật!”

Bàn tay đang đưa ra của Uyển Nhi cứng ngắt, cô bé tròn xoe mắt nhìn Chấn Phong, cậu còn lườm cho 1 cái.

-“Huhuhuhu mẹ ơi…huỷ hôn đi…hủy hôn đi…con sợ nó quá…huỷ hôn đi…”

Uyển Nhi trốn sau váy mẹ khóc thút thít.

Bà Hồng rất bất ngờ, ông Hùng cũng đơ như cây cơ ra, cứ tưởng nó đồng ý gia đình mới rồi chứ?

-“Tính tình này của con là sao đây Chấn Phong?! Sao con lại vô lễ quá vậy?! Còn không mau xin lỗi chị con đi!!!”

-“Đã bảo là con không có chị gái mà, ba nói nhiều vô ích!!”

Cậu nhóc vừa chạy vừa hét.

-“Xin lỗi con nha Nhi, thằng bé nó hơi khó chịu, để ba dạy dỗ lại nó”

Ông Hùng cười khổ, nhanh chóng đuổi theo con trai.

-“Thằng kia!! Con ăn nói đàng hoàng lại không được sao??”

Và đó là ấn tượng đầu tiên của Uyển Nhi về cậu em trai mới, quả là 1 ấn tượng khó phai.