Độc hậu trùng sinh, nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc » Trang 179

Chương 161: Ở riêng

Đút xong cho Hạ Lan Tuyết tốt lắm, Cơ Hoa Âm dụ dỗ nàng lại ngủ thêm một lát, chờ nàng ngủ, lại đi vào cung.

Hạ Lan Tuyết cũng ngủ không được bao lâu, Tiết mama nấu canh xong, đưa vào phòng.

“Bây giờ là giờ bào?” Hạ Lan Tuyết vùi ở trong chăn, hơi mở mắt, híp mắt hỏi.

Tiết mama để canh nóng xuống, nhìn nàng cười, “Mặt trời cũng chiếu đến cái mông, ngươi nói xem là giờ gì? Một lát nên chuẩn bị cơm trưa đi. ”

“Hả?” Đã muộn như vậy sao? Hạ Lan Tuyết vội vàng ngồi dậy, vuốt vuốt tóc, có lẽ ngủ hơi nhiều, đầu có chút mơ hồ đi.

Vừa định xốc chăn xuống giường, chợt nhìn thấy bắp chân trần của mình kia, nàng lại vội vàng rúc vào chăn, thẹn thùng nhìn Tiết mama.

Tiết mama cười nhạo, “Lúc này mới biết xấu hổ sao? Chờ chút, ta lấy xiêm áo cho ngươi.”

“Ừ.” Hạ Lan Tuyết ôm chăn, dựa vào trên gối đầu, thở phào nhẹ nhõm một cái thật dài, đáy lòng tràn đầy cảm giác vui sướng.

Rất nhanh Tiết mama liền ôm bộ đồ mới đến, từ y phục mặc bên trong, áo nhr ở bên ngoài, quần, còn có giày vớ, cái gì cần có đều có.

“Gia nói xiêm áo ngươi bị ướt, không thể mặc, đây là sáng sớm hắn đi ra ngoài tự mình mua, để cho ngươi đi tạm giày này, ngày khác, sẽ mời người tới đây, đặc biệt làm mấy bộ xiêm áo cho ngươi.”

Hạ Lan Tuyết cười hì hì, “Thật ra thì, cũng không có gì, hắn mua cái gì ta đều thích.”

Hơn nữa đồ mua cũng nhất định không kém so với làm.

Tiết mama cười xoay người, “Được, ngươi mặc xong, liền uống bát canh này. Vốn là, ta hao tâm tổn trí nấu món này, là muốn cho Gia uống, hắn một mực dặn dò ta muốn nhìn ngươi uống hết, ai, nha đầu ngươi được lợi rồi.”

Hạ Lan Tuyết nhanh chóng mặc xong xiêm áo đi giầy, nhảy xuống giường, liền chạy tới chén canh kia, bưng lên liền uống.

Uống xong, mấp máy môi, cảm thấy mùi vị là lạ.

“Cái này là canh cái gì? Rất tanh.”

Tiết mama nhìn nàng uống còn chén không, đáng tiếc, “Canh lộc tiên đó, ngươi không biết lộc tiên này, rất khó tìm, lão thân cất kỹ nhiều năm. Chính là cho Gia. Kết quả, hắn lại một lòng đưa cho ngươi dùng.”

“Lộc? Lộc tiên?” Hạ Lan Tuyết bỗng cảm thấy trong dạ dày quằn quại khó chịu một trận, bộ dáng muốn nôn.

Tiết mama liếc nàng một cái, “Ngươi làm gì thế? Nếu như dám phun ra, lão thân sẽ không để yên cho ngươi.”

Hạ Lan Tuyết chính là muốn ói, vật kia vào bụng rồi làm sao có thể ói ra ngoài, nàng cũng chỉ là cảm thấy khó chịu thôi.

Nàng khoát khoát tay, “Thôi. Ta không nhiều lời với bà, ta muốn đi về trước.”

“Về chỗ nào? Ngươi không đợi gia trở lại sao?” Tiết mama hỏi.

Hạ Lan Tuyết vuốt vuốt qua loa đầu tóc, nhìn bà cong môi cười một tiếng, nói, “Không đợi, nếu như hắn nghĩ tới ta, sẽ tới tìm ta.”

Mỗi lần, đều là nàng tìm đến hắn, lần này, cũng phải thay đổi.

Nói xong, đội mũ lên, Hạ Lan Tuyết vội vã ra cửa.

Trở lại Hạ Lan phủ, vừa lúc đang là thời gian cơm trưa, nàng không có ở đây, Thu Hương chờ mấy nha hoàn, liền ở trong phòng bếp nhỏ đặt cái bàn, đơn giản đang ăn cơm.

Ngoài cửa, một đứa nha hoàn cũng đang đứng đó, giống như đầu gỗ.

Hạ Lan Tuyết nhận ra, đó là nha đầu của Hạ Lan Chi.

Liền có chút ngạc nhiên.

Nào biết, nha đầu này vừa nhìn thấy nàng, lập tức đón, “Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư cho mời.”

“Làm cái gì?” Hạ Lan Tuyết chân bước không dừng, đi thẳng về phía phòng ngủ của mình.

Trong phòng bếp, đám người Thu Hương nghe thấy có giọng nói, cũng đều vội vàng ra ngoài phục vụ.

Nha hoàn kia trả lời, “Không biết chuyện gì, Nhị tiểu thư chỉ bảo nô tỳ ở chỗ này chờ, nói là Đại tiểu thư trở lại, liền mời ngài đi một chuyến đến trong phòng lão gia, tất cả mọi người ở đó chờ ngài.”

” Mọi người? Còn có những ai?”Hạ Lan Tuyết hoài nghi hỏi.

” Còn có Tam phu nhân cùng các vị tiểu thư.”Nha hoàn trả lời.

Ngay cả Tam phu nhân luôn luôn không hỏi chuyện cùng mấy tiểu thư thứ xuất trong phủ cũng gọi đến? Hạ Lan Tuyết rất hoài nghi có thể có chuyện gì, lúc này, cửa phòng cũng không vào, xoay người, nói, ” Được, trước đi tới phòng Đại lão gia bên kia.”

Cho tới khi đến phòng Hạ Lan Phong bên này, cả một phòng ngồi đầy người.

Nhìn thấy Hạ Lan Tuyết tới, trừ Hạ Lan Phong ra, những người khác đều khách khí đứng dậy hành lễ.

Hạ Lan Tuyết giơ tay lên, ý bảo bọn họ miễn lễ, một mặt ngồi vào trên ghế nha hoàn đưa đến, hỏi, ” Đại lão gia có chuyện gì quan trọng sao?”

” Đại tỷ tỷ, đúng là có chuyện quan trọng đấy.”Hạ Lan Phong không lên tiếng, Hạ Lan Chi nhưng là đứng ở một bên, bộ dáng mang theo vài phần khiêu khích nhìn Hạ Lan Tuyết, nói, ” Sáng sớm liền phái người đi mời Đại tỷ tỷ, kết quả Đại tỷ tỷ lại một đêm không về đấy.”

Hạ Lan Tuyết nhíu mày, ” Hiện tại Tỷ rất bận rộn, có chuyện quan trọng thì mau chóng nói.”

” Ngươi đây là có bộ dáng như thế nào? Cô nương gia suốt cả một đêm không về nhà, còn ra thể thống gì nữa? Truyền đi ngươi còn không biết mất mặt xấu hổ sao?” Vẻ mặt Hạ Lan Phong lạnh lùng, trách cứ Hạ Lan Tuyết.(ta chém chút)

Hạ Lan Tuyết bật cười, ” Như thế nào? Hóa ra chuyện quan trọng chính là tìm ta tới đây mắng một bữa?”

Nói xong, liền muốn đứng dậy, ” Thôi, các ngươi cứ ở đây mà mắng chửi đi, ta còn có việc bận rộn, đi về trước.”

” Đứng lại.”Hạ Lan Phong nghẹn lời, vội vàng quát bảo ngưng lại, ” Chuyện đứng đắn còn chưa nói đâu, ngươi đi cái gì?”

Hôm nay thái độ này rất không thân thiện đây? Hạ Lan Tuyết mắt lạnh quét trong phòng một cái, trừ vẻ mặt Hạ Lan Chi nhảy nhót, Trầm di nương cố ý nghiêm mặt ra, những người còn lại, ở dưới ánh mắt của nàng, mọi người chột dạ cúi đầu, không dám nói gì.

Hạ Lan Tuyết lại ngồi xuống, hừ nói, ” Có chuyện mau nói, có rắm mau thả, dài dòng những thứ khác nữa, ta cũng không có thời gian.”

Đôi mi thanh tú của Hạ Lan Chi khẽ nhếch, cũng thẳng thắn, nói thẳng, ” Không có chuyện khác, chính là chúng ta muốn cùng ngươi ở riêng.”

” Ở riêng?” Hạ Lan Tuyết kinh ngạc nhếch mày, cho là mình nghe lầm, nhưng

loading