Độc hậu trùng sinh, nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Trang 178

Chương 160: Thân thể đơn bạc, không thể trải qua mệt mỏi

Cơ Hoa Âm hơi nhíu mày, chăm chú nhìn nàng, “Tại sao lại nói như vậy?”

“À” Hạ Lan Tuyết theo bản năng đưa tay che miệng lại, thầm bực chính mình tại sao liền ngây ngốc nói ra lời như vậy?

Tối hôm qua Tiết mama rõ ràng dặn dò nàng không thể để lộ ở trước mặt Cơ Hoa Âm.

“Chính là tùy tiện nói thôi.” Nàng nháy mắt, cười hề hề cho qua.

Nhưng là, làm sao Cơ Hoa Âm có thể tin, “Tùy tiện nói ra? Thật sự? ”

Nàng mà nói láo, theo bản năng sẽ nháy mắt, cái thói quen này, kiếp trước kiếp này cũng không thay đổi.

“Ngươi biết những gì?” Hai ngón tay của Cơ Hoa Âm nâng cằm của nàng lên, không để nàng quay đi lảng tránh.

Hạ Lan Tuyết có chút luống cuống, vội vàng ôm lấy hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong ngực hắn, nũng nịu nói, “Hoa Âm, chàng muốn hỏi cái gì? Lúc này mà nói loại chuyện đó, không phải rất không thú vị sao?”

“Không nói chuyện này, vậy nàng muốn làm chút gì?” Cơ Hoa Âm nhìn nàng, cười nhạo.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Lan Tuyết đỏ lên, cười khẽ nhìn hắn, thân thể hướng trong ngực hắn dán sát, ý tứ kia quá rõ ràng.

Trong nháy mắt hô hấp của Cơ Hoa Âm có chút nóng rực lên, sâu thẳm trong đáy mắt có hai ngọn lửa ẩn hiện, “Nha đầu, nàng định đốt lửa sao.”

“Vậy chàng sẽ đốt sao?” Hạ Lan Tuyết xấu xa đưa tay ở trên thắt lưng của hắn nhẹ nhàng bấm một cái.

Hô hấp Cơ Hoa Âm cứng lại, lật người đè lên, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm nàng, “Tuyết Nhi, nàng nghĩ kỹ chưa, một lát nữa có kêu ngừng, là không thể.”

“…” Trong mắt Hạ Lan Tuyết có chút khẩn trương, cũng không để cho nàng suy tư, nụ hôn của hắn đã rơi xuống.

Nàng nức nở nghẹn ngào, không phải là để cho nàng nghĩ sao? Nhưng nàng còn chưa có kịp nghĩ, hắn liền làm, hoàn toàn không cho nàng cơ hội hô ngừng.

Đọc FULL truyện tại đây

——

Ngoài cửa, Tiết mama bưng thức ăn, đi tới bên cạnh cửa, đang định gõ cửa, liền nghe thấy động tĩnh bên trong không nhỏ, tiểu cô nương mang theo nức nở mơ hồ không biết kêu cái gì, ngay sau đó bên trong cái gì cũng không nghe được.

Bà liền gập ngón tay gõ cửa hai cái, bên trong vẫn không có động tĩnh như cũ.

“Gia, thức ăn đã hâm nóng tốt lắm.” Cũng không biết hai người làm cái gì ở bên trong, Tiết mama chỉ lo lắng Gia đói bụng, đang ở cửa kêu một tiếng.

Trong phòng, sau khi đã trải qua loại đau đớn kia,cuối cùng Hạ Lan Tuyết chậm chạp tỉnh lại, mở to con mắt hồng hồng, u oán nhìn hắn chằm chằm, “Tiết mama bưng cho chàng thức ăn nóng, chàng không đi ăn sao?”

Gương mặt tuấn tú của Cơ Hoa Âm căng thẳng, giọng nói khàn khàn, “Vẫn còn rất đau sao?”

“Khá hơn chút rồi.” Nàng hơi cắn môi, âm thanh còn mang theo chút giọng mũi, nghe tới càng phát ra đáng thương.

Biết nàng còn nhỏ, nhưng là, sớm hay muộn cũng sẽ phải trải qua một lần như vậy.

Hơn nữa, hắn đã nhịn đủ đã lâu, vốn là tính toán đợi đến đêm động phòng, nhưng là, bây giờ nha đầu này thật quá trêu chọc người…

“Ta sẽ nhẹ nhàng.” Hắn cúi đầu, dán ở bên tai nàng tinh tế dụ dỗ, trong chăn, bàn tay vuốt ve vòng eo mảnh khảnh của nàng, thân thể nàng từng điểm từng điểm, tiến công dịu dàng mà có lực.

Âm thanh tinh tế nhỏ nhẹ truyền ra, Tiết mama đứng ở cửa, ngẩn người, ngay sau đó, nét mặt già nua một mảnh đỏ bừng.

“Tiểu tử thúi, nha đầu chết tiệt kia.”

Lúng túng cười mắng một tiếng, Tiết mama chỉ đành phải bưng thức ăn

loading