Độc hậu trùng sinh, nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc » Trang 105

Chương 90: Quân cờ

Linh lung hoảng sợ nhìn tiểu cô nương đột ngột xuất hiện này, chỉ thấy nàng tiện tay nhặt dao nhỏ trên bàn lên, cầm trong lòng bàn tay, còn chưa kịp nhìn thấy nàng xuất thủ như thế nào, hai gã thái giám kia liền kêu rên, che lấy hạ thân ngã xuống đất.

Mà trên mặt đất rất nhanh đã rỉ ra một bãi máu, trong không khí tràn ngập mùi máu tươi làm cho người ta cảm thấy choáng váng.

“Ngươi là ai?” Một thái giám tuổi lớn hơn, mặt mũi tái nhợt trừng mắt hỏi Hạ Lan Tuyết.

“Tại sao phải nói cho ngươi biết? Ngươi lớn lên xấu như vậy, còn là thái giám, tâm địa không tốt, bổn tiểu thư trẻ tuổi tướng mạo đẹp, vạn nhất ta nói cho ngươi, ngươi buổi tối nằm mơ thấy ta, thì thật là kinh khủng nha.” Hạ Lan Tuyết ác khẩu, thấy hắn lại nôn một búng máu, lúc này mới coi như không có việc gì, ánh mắt chậm rãi rơi trên người Linh Lung, buồn cười nhìn nàng, “Ngươi còn lo lắng cái gì? Còn không mau chạy?”

“Chạy?” Linh lung giật mình, giống như vừa tỉnh lại từ cơn ác mộng, run rẩy từ trên ghế dài xuống, lảo đảo chạy ra ngoài.

Đợi nàng chạy, Hạ Lan Tuyết lúc này mới lại thưởng thức dao nhỏ trong tay, tà ác nhìn chằm chằm hai gã thái giám kia, uy hiếp, “Nghe, từ nay về sau các ngươi còn tìm tiểu cô nương kia gây phiền toái, bổn tiểu thư cũng không chỉ cắt căn tử tôn của các ngươi, mà là trực tiếp lấy đầu của các ngươi, rồi đem bọn ngươi băm cho chó ăn.”

“Nghe thấy chưa?” Không thấy hai người đáp, Hạ Lan Tuyết dùng sức đem dao nhỏ cắm trên mặt đất, chọc thân thể hai người run lên, liên tục không ngừng gật đầu, “Nghe thấy được.”

“Tốt, lúc này mới ngoan ngoãn, bên kia có băng gạc, chính các ngươi tự băng bó miệng vết thương, nếu không, sau nửa canh giờ, máu các ngươi sẽ chảy ra hết trở thành cái xác khô , đến lúc đó sẽ càng xấu .” Hạ Lan Tuyết hảo tâm nhắc nhở một tý, nhìn thấy hai người run rẩy lấy băng gạc, lúc này mới sung sướng ra cửa.

“Cô nương.” Linh Lung liên đang trốn ở góc tường, vừa thấy Hạ Lan Tuyết hừ tiểu khúc ra cửa, liền vội vàng tiến lên.

Hạ Lan Tuyết nhìn nàng, “Ngươi còn chưa đi sao? ”

Linh Lung hướng về nàng dịu dàng một xá, nói, “Đa tạ cô nương cứu giúp.”

“Ôi.” Hạ Lan Tuyết không đếm xỉa tới nàng, cười khẽ, “Nói thật, ta không muốn cứu ngươi, vừa rồi bất quá là tâm tình khó chịu, muốn đánh người thôi.”

“Nhưng mà, cô nương, bọn họ là người ti lễ giám, vừa rồi cô nương làm bọn họ bị thương chỉ sợ sau này cô nương gặp rắc rối.” Linh Lung lo lắng nói.

“Ngươi là đang lo lắng cho ta?” Hạ Lan Tuyết ánh mắt chợt lóe, nhìn kỹ nàng, “Hay là lo lắng bọn họ trả thù ngươi?”

“Nô tỳ là lo lắng cô nương.” Linh Lung ánh mắt lóe lên.

Hạ Lan Tuyết hừ nhẹ một tiếng, “Vậy cũng không cần rồi, ngươi chăm sóc tốt chính mình đi, hai thằng khốn kia không chọc được ta có thể sẽ tìm ngươi trút giận.”

Linh Lung run lên.

“Cho nên.” Hạ Lan Tuyết nghiêm túc đưa ra chủ ý, “Chạy càng xa càng tốt, có thể trốn vào trong hang chuột, cũng đừng ra ngoài. Nghe thấy chưa? Lần sau, lần sau ngươi cũng không gặp được ai hảo tâm đi giúp người như ta đâu.”

Linh Lung cắn chặt cánh môi, nhìn ra rất khẩn trương.

Có thể cứu nàng một lần, Hạ Lan Tuyết cảm giác đã quá đủ, làm nữ nhân, nàng không thể chịu được chuyện như vậy xảy ra

Tái sinh đối với người quen ở kiếp trước nàng không muốn dính dáng đến quá nhiều.

Chỉ nói lời chân thành vỗ vai nàng ta, “Đi thôi, nếu không hai cầm thú kia ra thấy ngươi lại muốn kéo ngươi vào.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh Lung trắng bệch, lại đột nhiên níu lấy tay áo Hạ Lan Tuyết, phịch một tiếng quỳ xuống đất, cầu khẩn nói, “Cô nương, van xin ngài cứu chủ tử nhà ta đi, ta thấy ngài là người tốt, van xin ngài.”

Đọc FULL truyện tại đây

Vừa nói Linh Lung còn không để ý đến mặt đất cứng không ngừng dập đầu không quá hai cái, trên trán trắng nõn của nàng ta đã có chút huyết.

Ra tay thật là độc ác.

Phải nói, làm cho Hạ Lan Tuyết cảm động chính là chân thành của nàng ta với hai mẹ con Nam Cung Khế.

Nhưng nàng ta cũng là người rất ghét nàng ở kiếp trước.

Đối Nam Cung Khế càng là chân thành, sẽ đối với nàng càng là bất mãn.

Kiếp trước, tình hình của hai người họ giống như nước với lửa vậy, từ nhỏ Nam Cung Khế chịu ân của nàng ta nên đối xử với nàng ta không giống với người khác, thậm chí có lần Đức Phi còn muốn hắn nạp nàng ta.

Ai…

Bây giờ nghĩ lại, người và vật không còn, các loại tranh đấu kỳ thật cũng rất lãng phí sức lực .

“Ngươi cầu xin ta cũng vô ích.” Hạ Lan Tuyết gọn gàng dứt khoát nói, “Ta sẽ không cứu chủ tử ngươi , ngươi cũng đừng dập đầu, đụng hỏng đầu, ta cũng không trả tiền thuốc thang cho ngươi .”

Nói xong, rút tay về, nàng xoay người rời đi.

Linh Lung đâu chịu dễ dàng buông tha, những năm này ở lãnh cung, nhận hết khinh rẻ của mọi người, mà người chịu đưa tay ra cứu giúp cũng chỉ có một mình cô nương này thôi.

Gặp người tốt, cho dù chỉ có một tia hy vọng, nàng cũng sẽ không buông tha.

“Cô nương, cầu xin người, chỉ cần người chịu cứu chủ tử nhà ta, để cho ta làm cái gì đều nguyện ý.”

Nàng vừa quỳ vừa đuổi theo Hạ Lan Tuyết, tiếng khóc kia thật là thê lương , Hạ Lan Tuyết thật lo lắng nàng sẽ gọi lang sói đến, không khỏi bước nhanh hơn, nghĩ thi triển khinh công bỏ rơi nàng ta.

“Linh Lung.” Đột nhiên, bên tai truyền đến một thanh âm thiếu niên, Hạ Lan Tuyết dừng chân, chỉ thấy Nam Cung Khế kéo chân bị thương khập khiễng đi về phía này.

“Chủ tử.” Thấy hắn bộ dáng như vậy, lúc này Linh Lung mới đứng lên, giật mình nghênh đón, “Ngài đây là thế nào? Ai đánh ?”
“Không có việc gì, thuốc của nương ta đã lấy được.” Thiếu niên dịu dàng mỉm cười, đưa cây thược dược trong tay cho nàng.

Linh Lung đang cầm hoa, nước mắt lại rơi xuống, “Chủ tử, ngài chịu khổ.”

Hạ Lan Tuyết lười nhìn chủ tớ người ta tình thâm, cũng không sinh ra tiền muốn rời đi, nào biết Linh Lung này cái ót cũng mọc con mắt , thấy nàng vừa bước đi, liền gọi, “Cô nương, xin dừng bước!”

“Linh Lung, vừa rồi chuyện gì xảy ra? Ngươi vì sao hướng nàng quỳ xuống?” Mắt to trong suốt của Nam Cung Khế lại mang theo rét lạnh tức giận nhìn chằm chằm Hạ Lan Tuyết, hoàn toàn đã không còn vẻ nhu nhược lúc ở trước mặt Nam Cung Tế.

Ôi, cảnh đáng thương yếu đuối lúc trước của hắn đều là giả bộ sao?

Nam Cung Khế đang diễn? Điể