Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Độc dược phòng bán vé

Độc dược phòng bán vé

Độc dược phòng bán vé

Độc dược phòng bán vé

Tác giả: Ức Cẩm

Edit: Nhóm Vficland.

Bọn họ đều nói cô là đi đường tắt!

Đây đều là lời nói thừa!

Trong phạm vi nào đó, có nữ minh tinh nào có thể dũng cảm đứng ra vỗ ngực nói: “Tôi cho tới bây giờ chưa từng dựa vào mối quan hệ với cấp trên! E rằng vỗ ngực cũng chẳng có tiếng kêu, trái lại còn làm xẹp xuống đám si-li-con trong ngực ấy!”

♪Mở đầu

Ra mắt phim, tuyệt đối là chuyện nhàm chán nhất thế giới.

Khi cô ngồi ngay ngắn ở vị trí thượng khách trong rạp chiếu phim, nhìn lên cái màn hình lớn kia, nữ chính biểu tình khô khan, lời thoại gượng gạo, không hề có lấy một kĩ xảo diễn xuất nào đáng để nói mà cứ lúc ẩn lúc hiện, cô thực có cái dũng khí muốn đi lên bóp chết cô ta.

Thế nhưng cô lại không thể làm thế, bởi vì nữ chính trên màn hình kia, chính là cô!

Cô lén đứng lên muốn đi ra ngoài hít thở không khí một chút thì cổ tay lại bị ai đó bắt lấy.

“Ngồi xuống!” Thẩm Lâm Kỳ nói mà không mang theo mảy may một chút nào gọi là ra lệnh, lại khiến cái mông cô tựa như nam châm cực mạnh cứ thế mà hút trở về vị trí trên ghế ngồi.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Sự thật lại hoàn toàn tương phản.

Từ lúc 19 tuổi cô xuất đạo, 20 tuổi đảm nhận vai chính đầu tiên trong một phim điện ảnh, đến năm 22 tuổi, cô đã nhận được vô số lời mời đóng phim.

Cô từng trên màn ảnh nói qua chuyện yêu đương, cũng đã bị treo lên dây thép; hài kịch đã đóng, bi kịch cũng từng kinh qua. . . Duy nhất chỉ có phòng bán vé, tất cả đều rách nát như nhau.

Tuần san ác khẩu nhất “Đại Chủy Bạo báo” đã từng bình luận về cô như thế này:

“Cô diễn viên Bạch Mạch Nhiên này, nói là có kỹ năng diễn xuất sẽ không ai tin, nói là có tác phong thần tượng lại cảm thấy có thiếu sót. Phim cô ta đóng, cần nội hàm thiếu nội hàm, cần bán vé không bán được vé. Nói cô ta là “bình hoa” thì quả là đã xem trọng cô ta, quả thực đúng là độc dược phòng bán vé.”

Bản thân cô từng một lần nghĩ rằng, từ lúc xuất đạo đến nay, đây chính là bình luận khách quan nhất về mình. Chỉ tiếc nó mới chỉ kịp tồn tại có một ngày đã bị phong tỏa, biệt tăm biệt tích, ngay cả đám nhà báo cũng được quán triệt thông suốt, đến cuối cùng đều bị đuổi việc.

Thôi thì đủ kiểu đủ loại, cũng không phải vì cô may mắn, chẳng qua là vì:

Cô có hậu thuẫn!

Chương 1

Sau buổi công chiếu là tiệc rượu ra mắt phim.

“Bạch tiểu thư, da cô thật đẹp!” ông chủ Hoàng đưa cái tay béo ú đầy mỡ sờ sờ mu bàn tay cô, hắn ta là một trong số những nhà đầu tư làm phim nhựa.

Mạch Nhiên không khỏi một trận buồn nôn, ánh mắt liếc về cách đó không xa, Thẩm Lâm Kỳ bị một đám mỹ nữ vây quanh, trên mặt anh biểu tình bình tĩnh.

Mạch Nhiên nghĩ anh tạm thời hẳn là không để ý đến người bạn gái này.

Cô quyết định đi ra ngoài hít thở không khí.

“Ông chủ Hoàng, thứ lỗi tôi không tiếp được ngài, tôi đi trang điểm lại một chút” Mạch Nhiên mỉm cười, khẽ đưa tay lên gạt cái bàn tay lợn của hắn ra, nghiêng người rời đi, thuận tay rút cái điện thoại di động từ trong túi áo hắn ra.

“A lô, bà Hoàng đó phải không?” Mạch Nhiên đứng trên ban công, ngon ngọt nói qua điện thoại.

Quả nhiên, đầu dây bên kia Hoàng phu nhân nổi giận đùng đùng: “Cô là ai? Sao lại trả lời điện thoại của chồng tôi? Chồng tôi đâu…”

Mạch Nhiên giả bộ bối rối nói: “Bà Hoàng à, ông chủ Hoàng đang ở khách sạn XX đó, có vẻ đã uống say quá rồi… Ông chủ Hoàng, đừng làm bậy mà!” Cô cố ý nói bằng cái giọng buồn nôn đến nổi da gà, sau đó nhanh chóng cúp máy, ném điện thoại từ trên ban công xuống.

Trong đêm đen, chiếc điện thoại vỏ kim loại vẽ ra một đường cung thật đẹp, không biết đã rơi vào xe của một kẻ không may mắn nào đó, tiếng va chạm đã vang lên, dưới lầu một mảnh hỗn độn.

Mạch Nhiên đắc ý với trò đùa quái đản của mình, không nhìn được mà cười ha hả, thật không ngờ rằng trong bóng tối có ánh mắt đang nhìn cô chằm chằm, đến lúc phát hiện thì đã thấy một thân ảnh dựa vào lan can đang chậm rãi đi đến, dường như muốn đi về phía cô.

Mạch Nhiên hoảng sợ, nhưng dựa vào kinh nghiệm nhiều năm làm nghệ sĩ, phản xạ đầu tiên của cô là đưa tay che khuôn mặt mình, kế đến là thắt lưng, chuẩn bị một tư thế vô cùng là thô tục muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nào ngờ trong lúc xoay người cô lại nghe “bịch” một tiếng. Cô đụng vào vòi nước!

Mọi thứ quá đột ngột, kẻ nào đó đang đứng trong bóng tối kia cũng tựa hồ bị cô dọa chết, bất thần đứng im một chỗ, thừa dịp, cô cố quên đi cái trán đang đau nhức, phi một mạch xuống lầu.

Dưới lầu, Thẩm Lâm Kỳ cũng không vì Mạch Nhiên đột ngột biến mất mà tỏ ra lo lắng.

Trái lại, anh điềm nhiên đứng đó mặt mày rạng rỡ, hệt như một con hạc trắng đứng giữa một đàn gà, dù không cần nhìn cũng có thể cảm giác được trên người anh phát ra thứ khí chất không giống người thường.

Cao quý, nho nhã, vừa khước từ lại vừa cho phép, khiến cho người ta do dự.

Thời khắc ấy, Mạch Nhiên không thể không thừa nhận, anh chính là chỗ dựa vững chắc nhất của mình.

Chỉ tiếc, người đàn ông quá ưu tú thì bên người lại luôn có phụ nữ vây quanh. Tỷ dụ như bây giờ, bên cạnh anh, Từ Lâm chính là một trong số đó.

Tuy Mạch Nhiên không hề để tâm Thẩm công tử đào hoa cỡ nào, thế nhưng hiện giờ tâm tình không tốt, nên cô quyết định đi đến đó chia rẽ đôi cẩu nam nữ này ra!

Mạch Nhiên cố nặn ra một nụ cười mực thước dịu dàng, sau đó cầm lấy một ly sâm banh đi đến đó.

Từ Lâm rõ ràng là đã thấy được Mạch Nhiên, vậy mà từ đầu tới cuối không hề rời khỏi Thẩm Lâm Kỳ. Hiện tại mà nói cái vị trí bạn gái Thẩm Lâm Kỳ là của Mạch Nhiên cơ mà!

Mạch Nhiên cũng không vội vàng, đi qua đó lễ độ chào hỏi cô ta: “Từ Lâm, đã lâu không gặp chị, gần đây có khỏe không?”

“Vừa nãy tới giờ đều rất khỏe.” Cô ta mặt trắng bệch không còn chút máu, liếc nhìn Mạch Nhiên một cái, giọng điệu rất không nể nang ai.

Xem cô ta kìa, đây đúng là một người phụ nữ đầu óc xấu xa, cùng với một người phụ nữ khác đầu óc cũng xấu xa không kém. Cùng là xấu xa, nhưng Mạch Nhiên tuyệt đối sẽ không có cái suy nghĩ bộc lộ tài năng lấy lòng đàn ông ra.

Câu nói kia ám chỉ tới cái gì chứ? Phụ nữ ngu dốt đối phó với phụ nữ, phụ nữ thông minh thì đối phó với đàn ông.

Nghĩ vậy, Mạch Nhiên mỉm cười, quay sang Thẩm Lâm Kỳ, đưa ly rượu trong tay cho anh.

Thẩm Lâm Kỳ nhận lấy ly rượu, thuận tay kéo luôn Mạch Nhiên về phía anh, rất tự nhiên đem vị trí quan trọng nhất bên người giao cho cô. Về Từ Lâm, Mạch Nhiên chẳng buồn chú ý đến phản ứng của cô ta.

“Vừa nãy đi đâu vậy?” Thẩm Lâm Kỳ ôm ngang hông cô hỏi.

“Trang điểm lại.” Cô thản nhiên đáp.

“Lúc đi trang điểm đụng vào cái gương sao?” Anh nhìn chằm chằm lên mặt cô.

Mạch Nhiên xấu hổ, may mắn là lúc này, ngoài cửa bữa tiệc một giọng sư tử hà đông rống lên: “Tên họ Hoàng kia, mau ra đây cho ta! Lão nương hôm nay quyết không để yên cho ngươi!”

eTruyen.net

Con hổ cái nhà ông chủ Hoàng năng suất vẫn còn rất lớn!

Bởi vì sự việc xảy ra quá đột ngột, cho nên bên ngoài cửa chính tiệc rượu, đám phóng viên đến phỏng vấn đều đứng sững sờ, đưa mắt nhìn nhau.

Ông chủ Hoàng sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch, hai chân cứ thế run bần bật.

Trong lòng Mạch Nhiên không nhịn được mà cười thầm. Cách đó không xa, Từ Lâm cũng đang sợ đến ngây người. Mạch Nhiên rất sâu sắc mà nghĩ rằng, nên vì các phóng viên sẽ phải làm thêm giờ mà chuẩn bị thêm đồ ăn.

“Từ Lâm, nghe nói chị mới chụp quảng cáo từ Mã Nhĩ trở về, thật là vất vả!”

Từ Lâm ngẩn ra, lập tức đắc ý cười rộ lên: “Như vậy vất vả gì chứ? Ở đó cảnh đẹp, bãi biển rất rộng, chỉ tiếc cô không có cơ hội được đi. À phải rồi chuyện quảng cáo đó, cô sẽ không để bụng nữa chứ?” Cô ta nói như vậy, hoàn toàn là vì chuyện hợp đồng quảng cáo mà cô ta cướp của Mạch Nhiên. Lúc ấy Mạch Nhiên vẫn còn bận đóng phim nên không thèm cùng cô ta so đo, hiện tại nhớ đến, chung quy là cô vẫn cảm thấy nên trả thù một chút mới dễ chịu.

“Chị là tiền bối, em nào dám! Nào, em kính chị một ly.” Mạch Nhiên cầm trong tay một ly rượu chìa ra.

Từ Lâm rõ ràng đang buông lỏng cảnh giác, đưa tay nhận lấy.

Mạch Nhiên nhằm đúng thời điểm, kéo cô ta.

Trong nháy mắt, rượu trong tay Từ Lâm tất cả đều đổ hết lên người Mạch Nhiên.

“Chị Từ Lâm!” Mạch Nhiên nức nở “Em có ý tốt muốn mời rượu chị, cho dù chị không cảm kích, hà tất gì phải làm như vậy?”

Đời thực cũng chính là sân khấu, đã là một diễn viên chuyên nghiệp, Mạch Nhiên phải tùy thời mà diễn.

Vị trí này của Mạch Nhiên và Từ Lâm bắt đầu thu hút sự chú ý, mọi ánh nhìn đều rời khỏi hai vợ chồng họ Hoàng di chuyển đến cô và Từ Lâm. Các phóng viên này cuối cùng cũng coi như đi một chuyến không uổng công, hưng phấn mà đồng loạt giơ máy ảnh lên, nhất thời hướng về hai nữ minh tinh phát ra một loạt tia flash.

“Cô ta sao lại như vậy?”

“Ỷ thế mình là tiền bối cũng không thể làm vậy chứ!”

“Bạch Mạch Nhiên rất đáng thương, có người nói lần trước là Từ Lâm đã cướp đoạt hợp đồng quảng cáo của cô ấy”

Chung quanh xôn xao bàn tán một hồi, Từ Lâm khó lòng mà giải bày.

“Bạch Mạch Nhiên, cô!” Từ Lâm nghiến răng nghiến lợi nhìn Mạch Nhiên, “Cô là cố tình! Chính là cô đẩy tôi, không phải lỗi của tôi…”

Giờ khắc này càng giải thích càng thêm lúng túng, mà Mạch Nhiên chỉ cần im lặng đứng bên cạnh là được, mặc dù rượu tạt lên người khiến Mạch Nhiên có chút lạnh.

Ngay lúc đó từ phía sau, một chiếc áo khoác vẫn còn hơi ấm được ai đó khoác lên vai Mạch Nhiên.

“Từ tiểu thư, xin có chừng mực!” Thẩm Lâm Kỳ lúc này ra mặt.

Vốn trong lúc phụ nữ có chuyện với nhau, đàn ông không nên xen vào, có điều giờ đây Thẩm Lâm Kỳ nói vậy, Mạch Nhiên có thể tỏ ra đáng thương hơn một chút.

Thế là, Mạch Nhiên ngay lập tức hoen đỏ vành mắt, len lén cho giọt lệ rơi xuống, ấm ức mà nói: “Bỏ đi, chị Từ có thể là không cẩn thận…”

“Bạch Mạch Nhiên, cô… đồ tiểu ***, cô thật là tiện nhân, hôm nay tôi phải liều mạng với cô!” Từ Lâm rốt cuộc không để ý đến hình tượng sụp đổ, như vậy cũng tốt, Mạch Nhiên cũng đã ít nhiều đạt được mục đích.

Cô hướng về phía Thẩm Lâm Kỳ nói: “Lâm Kỳ, em khiến cho chị Lâm mất hứng rồi, chúng ta trở về đi!”

“Anh đưa em về!” Chuyện xảy ra như thế, Thẩm công tử vẫn điềm tĩnh như không, tuy da mặt cô có dày thật, nhưng trước mặt anh cô vẫn cảm thấy có chút tự ti!

Đã khỏi khách sạn, cô vì đụng phải vòi nước mà tâm tình không tốt, nhưng rốt cuộc cuối cùng lại có chuyển biến tình huống tốt như vậy, chí ít là trước khi Thẩm Lâm Kỳ mở miệng.

Anh nói: “Nếu như em có thể mang cái kỹ xảo diễn xuất ấy vào lúc đóng phim thì sớm đã thành diễn viên rồi!”

“Anh nói gì?” Mạch Nhiên nhìn anh tỏ ra hết sức vô tội.

Thẩm Lâm Kỳ cười khẩy một tiếng: “Xem ra, bộ phim lần này không cần công ty giúp em quảng bá nữa rồi, em vừa rồi đã được thu vào đủ ống kính máy ảnh rồi!”

Haizzz! Mạch Nhiên thở dài, thu hồi lại nét mặt tội nghiệp: “Anh không nên phối hợp cùng em một chút sao?”

“Anh còn chưa đủ phối hợp?” Anh nói xong, không chút khách khí mà đem áo khoác trên vai Mạch Nhiên thu về.

Một trận gió lạnh thổi đến làm cô run bắn, váy áo bị rượu ngấm vào không thể nào giữ ấm.

Thẩm Lâm Kỳ, anh có thể tàn nhẫn như vậy sao? Mạch Nhiên vừa định mở miệng ra nói, anh đã ngồi vào trong xe, ngay cả cửa xe cũng chưa thèm mở cho cô.

“Đi thôi!” Anh ra lệnh.

Chẳng hiểu làm sao, cô lúc ấy lại tự nhiên lòng tự trọng dâng trào, đứng ngoài xe nghiến răng nói: “Anh về một mình đi”

Sự thật chứng minh lòng tự trọng này cô chỉ nên đem ra thị uy với con chó mà thôi, Mạch Nhiên vừa dứt lời, Thẩm Lâm Kỳ liếc cô một cái, khởi động xe, chiếc xe thể thao màu đen từ từ lao đi.

Mạch Nhiên đứng sững sờ tại chỗ, há miệng, nửa ngày không ngậm lại.

Thẩm Lâm Kỳ, anh có cần ngoan ngoãn như vậy không? Cô dù sao cũng là một nữ nhân, thương hoa tiếc ngọc, thương hoa tiếc ngọc anh có hiểu không hả… a hắt xì!

“Mẹ nó, Lạnh quá!”

Lúc có một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng trước mặt, Mạch Nhiên đang đứng ở rìa đường, cả người đông cứng không nói được câu nào.

Một nữ nhân mặc lễ phục dạ hội, trên người không có tiền bắt taxi, quả nhiên thương không nổi!

Cửa kính xe được hạ xuống phân nửa, từ trong xe chìa ra một bàn tay, ngón tay khẽ ngoéo một cái.

Mạch Nhiên không nhiều lời, lập tức mở cửa xe, ngồi vào trong. Lúc này cái quái gì mà lòng tự trọng, cái quái gì mà cảnh giác, đối với Mạch Nhiên đều là vô dụng, giải quyết việc no ấm mới là chuyện đại sự nhất đời người.

Máy điều hòa trong xe thật là tốt.

Không khí trong xe rất ấm, nhiệt độ cơ thể Mạch Nhiên theo đó mà từ từ ấm lên rất nhiều, lí trí cũng từ đó mà dần quay trở về. Cô quay đầu, suy nghĩ một chút, bên cạnh cô lúc này là vị ân nhân đã cứu cô trong lúc nước sôi lửa bỏng, vừa nhìn thoáng qua, tức thì cả người cô ngây dại.

Mạch Nhiên ngày hôm nay đúng là vận phân chó!

Kiều Minh Dương – con cưng của giám đốc công ty HS, sinh ra là diễn viên, vừa tham gia đóng phim, vừa phát hành đĩa nhạc. Trong vòng ba năm doanh thu từ 5 album nhạc đã lên đến hơn trăm vạn. Ngay khi mới xuất đạo đã đoạt được tất thảy các giải thưởng âm nhạc danh tiếng trong nước, giải thưởng dành cho nghệ sĩ mới nổi xuất sắc nhất, số giải thưởng cứ tăng lên gấp bội. Thành tích trong tuần lưu diễn châu Á so với ca sĩ lăn lộn hơn 10 năm như thiên vương Lý Tạp Tư cũng có thể nói là không tồi. Gần đây nhất bộ phim thần tượng “Hello My love” mà hắn ta tham gia đã phá vỡ kỷ lục bao năm qua. Thị trường phim thần tượng từ lúc bắt đầu cách đây 10 năm như một làn gió mới mẻ, vận khí như mặt trời ban trưa.

Mạch Nhiên sở dĩ hiểu rõ về Kiều Minh Dương như vậy là bởi vì chính lúc này cô đang vội vã về nhà để xem “Hello, my love” của hắn ta!

Vẫn luôn nghĩ rằng bản thân mình đã đủ mất mặt lắm rồi, bỗng nhiên Mạch Nhiên lại cảm thấy có một chút căng thẳng.