Truyện / Điền duyên / Trang 86

Điền duyên » Trang 86

Chương 86: Giết đến cửa

Phùng Thị cười nói: “Ngươi lại vừa nghĩ ra cái gì. Bí đỏ có gì ngon đâu.”

Đỗ Quyên nói: “Thu bí đỏ già, có thể trữ cho mùa đông. Ăn kèm cùng bắp ngô có thể tiết kiệm được chút thô lương. Không phải chúng ta có thể nuôi thêm gà, dưỡng một đầu heo sao. Quanh năm suốt tháng không lo không có thịt ăn.”

Kỳ thật nàng muông nướng bánh bí đỏ, món đó nàng biết làm.

Trong núi muốn kiếm nhiều tiền thật không dễ dàng nhưng muốn qua ngày đầy đủ lại không khó. Chỉ cần tâm tư khéo, biết an bài, còn phải cần lao là được.

Nàng vừa cao hứng là quên kiêng kị. Phùng Thị nghe xong mở to hai mắt.

Hoàng Lão Thực lại không có cảm giác gì, lập tức nói: “Trồng, trồng đi! Đợi cha nhàn chút sẽ khai hai mẫu đất hoang trồng khoai núi. Có thể thu được chút nào hay chút đó, ăn không hết cho heo ăn.”

Nông gia nuôi heo nuôi gà, phiền toái lớn nhất là không có lương thực nuôi.

Hai khuê nữ cần mẫn như vậy, hắn lại thích ăn thịt nên phải chịu khổ. Trồng thêm hoa màu cho các nàng nuôi gia súc mới có thịt ăn. Bằng không, một là hắn không săn thú, hai là hắn không bắt cá, khó trách trong nhà khổ. Nay cần phải thay đổi.

Phùng Thị cười nói: “Vậy thì trồng. Nuôi thêm gia súc, hai ngươi đừng kêu mệt.”

Đỗ Quyên và Hoàng Tước Nhi nhìn nhau cười, không sợ chút nào.

Hoàng Lão Thực nói: “Mệt cái gì? Buổi sáng ta dậy sớm chút, buổi tối trở về sớm chút, không cho các nàng làm việc nặng. Các nàng làm chút gia vụ sẽ không mệt mỏi. Bình thường rảnh thì ta lên núi đốn củi…”

Cả một buổi sáng, không biết hắn đã nói bao nhiêu câu “bình thường làm cái gì cái gì”, an bày hết cuộc sống tương lai, sắp sẵn đến cuối năm, thậm chí xếp hàng đến năm sau.

Nhậm Tam Hòa đi vào nhìn thấy tình cảnh đó.

Đỗ Quyên thấy hắn cầm một miếng thịt lớn trong tay, vội nghênh đón hỏi: “Nhậm thúc, đây là thịt gì vậy?”

Nhậm Tam Hòa cười nói: “Thịt nai.”

Nói xong, trên dưới đánh giá nàng, coi nàng có khoẻ không.

Đỗ Quyên cũng trên dưới đánh giá “mỹ nhân ngư” thúc. Cười đến vô cùng sáng lạn.

Hoàng Lão Thực vội vàng đứng dậy tiếp đón Nhậm Tam Hòa, vừa phẩy tay vừa nói: “Nhậm huynh đệ, thịt này ngươi giữ lại, đừng cho chúng ta. Ngươi muốn cho thì cho một miếng nhỏ, đủ cho 2 đứa nhỏ ăn, chúng ta thực cảm kích. Mỗi lần đều mang đến nhiều như vậy, chúng ta không dám nhận. Ngươi cũng cần phải sống đúng không? Ngươi còn chưa cưới vợ đâu.”

Đỗ Quyên cảm thấy Lão Thực cha thật đã thay đổi.

Nhậm Tam Hòa cũng kinh ngạc không thôi, cười nói: “Ta một mình ăn nào hết. Để ở nhà cũng bị hư. Mang tới một chút cho Đỗ Quyên và Tước Nhi ăn. Đại Đầu ca ta cũng đưa chút cho Thu Sinh bọn họ ăn.”

Phùng Thị bưng bát trà đến đưa cho Nhậm Tam Hòa.

Nàng cũng không khác người, thuận tay nhận thịt, nói: “Nhậm huynh đệ không nấu để ta nấu. Nấu một ít buổi trưa ăn, còn lại đem kho, rồi sấy trên giường lò thành thịt khô, cho Nhậm huynh đệ mang về. Hắn đi sớm về trễ, đói bụng cũng có thể ăn đỡ đói.”

Hoàng Lão Thực vội vàng gật đầu, nói như vậy rất tốt.

Phùng Thị liền vào phòng bếp.

Nhậm Tam Hòa kinh ngạc hơn.

Một hồi công phu, Hoàng gia liền hương bay khắp viện.

Lâm gia cũng giống như vậy. Hôm nay Lâm Xuân không đi ra ngoài, chạy tới chạy lui 2 nhà, bồi Đỗ Quyên chơi.

Sau bữa cơm trưa, Nhậm Tam Hòa đi.

Hoàng Lão Thực và Phùng Thị ngồi trong sân, vừa tách hạt bắp, vừa thấp giọng bàn tính thu chi gia dụng, tính toán của cải, xem có thể mang những gì ra ngoài núi đổi tiền bạc và mua thêm chút gia dụng cho trong nhà.

Lại nói đến nhà ông ngoại của Đỗ Quyên.

Gân hai năm rồi Phùng Trường Thuận không tới.

Hoàng Lão Thực nói năm trước hắn muốn đi thăm cha vợ một chuyến, đưa chút thổ sản vùng núi.

Nhưng cha vợ hắn không đợi hắn tới vấn an, hai ngày sau tự mình tới.

Chiều hôm nay, Đỗ Quyên nhìn thấy rất nhiều hán tử, cưới trên vài con lừa đến trước cửa nhà mình. Tập trung nhìn, còn không phải là ông ngoại? Còn có tiểu di Phùng Minh Anh cũng tới.

Nàng thực thích ông ngoại này, bởi vậy lớn tiếng kêu lên: “Ông ngoại —— tiểu di —— ”

Quay đầu vào phòng kêu: “Nương, tỷ tỷ, ông ngoại tới!”

Phùng Thị và Hoàng Tước Nhi vội vàng từ trong nhà chạy đến.

Phùng Thị không tin hỏi: “Từ đâu đến? Sao ngươi sao nhận được ông ngoại vậy?”

Đỗ Quyên vừa nghe than thầm, lại lộ chân tướng.

Tròng mắt chuyển động, nghi ngờ nói: “Nhiều người như vậy, không phải là ông ngoại?”

Phùng Thị chạy đến cửa viện, thấy bóng dáng cao lớn của lão cha đang đến gần, ánh mắt liền đỏ, nức nở nói: “Đứa nhỏ này, nàng đoán đúng rồi. Cũng phải, trừ bỏ ông ngoại ngươi, chúng ta không có thân thích ở xa. Ái dà! Tới sớm như vậy, đừng nói nửa đêm đã dậy?”

Đỗ Quyên cứ vui vẻ, cứ bỏ qua.

Nàng mặc kệ lộ chân tướng, mặt mày hớn hở hướng Phùng Trường Thuận nói: “Ông ngoại, ta rất nhớ ngươi. Tiểu di, ta cũng nhớ ngươi.”

Sau đó, nhìn các hán tử phía sau, ai cũng ngăm đen, trừ bỏ đại cữu Phùng Hưng phát, còn lại đều không biết là ai.

Nhưng nàng không dám gọi “Đại cữu”, chỉ cười.

Hoàng Tước Nhi cũng đứng bên người nàng, hai người tay cầm tay, cười.

Phùng Trường Thuận nhìn bé gái phấn điêu ngọc trác, ngạc nhiên không thôi, khom lưng ôm lấy nàng, cười hỏi: “Ngươi lanh lợi như vậy, đoán ra là ông ngoại? Còn nhận được tiểu di sao?”

Phùng Minh Anh cũng tiến lên kéo Hoàng Tước Nhi, cười nói: “Nàng nào nhận được. Còn không phải là Tước Nhi nói với nàng. Tước Nhi, nhớ tiểu di không?”

Hoàng Tước Nhi như cũ có chút sợ người lạ, vẫn còn mơ hồ, nàng không có nói với muội muội mà.

Đọc FULL truyện tại đây

Phùng Thị đưa mọi người vào nhà, vừa kinh ngạc hỏi: “Cha, đại ca, Hưng Vượng, sao các ngươi đều tới?” Ánh mắt nhìn về phía mấy hán tử ở phía sau, sao ngay cả anh em họ bà con đều tới?

Phùng Trường Thuận vốn đang đùa với Đỗ Quyên, nghe xong lời này đột nhiên biến sắc mặt, trầm giọng nói: “Sao lại tới? Không phải ngươi kêu