Truyện / Điền duyên / Trang 226

Điền duyên » Trang 226

Chương 226: Lòng có Linh Tê

Hoàng Nguyên kiên quyết, nói với Trần phu nhân: “Vãn bối cùng gia đình thất lạc nhiều năm, lại gặp tai ương lao ngục, nản lòng thoái chí, chuẩn bị cùng cha mẹ về trong núi, cày ruộng trồng trọt, dưới gối trưởng bối tận hiếu, vì bọn họ dưỡng lão đến lúc chầu trời, bù lại nhiều năm qua thua thiệt. Nhiều ngày nay đã muốn rời đi. Trần cô nương chỉ khí phách nhất thời, kính xin Trần phu nhân mang nàng trở về từ từ khuyên giải.”

Trần phu nhân nghe xong ngây người.

Hoàng Nguyên nói về quê, không cầu công danh?

Dù về sau còn có thể đi ra, nhưng phải chờ tới lúc nào?

Nếu Thanh Đại gả vào Hoàng gia, phải ở vùng núi hẻo lánh hầu hạ vợ chồng nông dân thô bỉ kia?

Trần Thanh Đại cũng thất thanh nói: “Lúc này sao ngươi có thể đi? Năm trước ngươi nói tuổi còn nhỏ, không tham gia thi hương; trì hoãn thêm vài năm nữa, phải tới lúc nào đây? Huống hồ trong núi sâu cùng cốc, ai dạy ngươi? Trì hoãn vài năm nữa, ngươi lấy cái gì khảo?”

Nếu Hoàng Nguyên không đọc sách khảo công danh, có còn là thiếu niên được người ca ngợi sao?

Còn có phong thái tiêu sái ngày xưa sao?

Nàng không thể nào tưởng tượng bộ dáng trồng trọt của hắn.

Mà Hoàng Nguyên có chủ ý này.

Hắn có người yêu mến, giống như Trần Thanh Đại vậy, càng khó tiêu thụ. Nhiều ngày nay hắn cũng nghĩ thông suốt, quyết định về thôn Thanh Tuyền ở vài năm. Không phải Gia Cát võ hầu thời trẻ “Cung canh vu Nam Dương” sao, hắn thì tính là gì. Ở trong thâm sơn, một mặt tu thân dưỡng tính, một mặt dốc lòng ra sức học hành, một mặt tận hiếu bên gối cha mẹ, thời điểm đến lại ra khỏi núi.

Đợi thêm sáu năm, hắn cũng mới hai mươi tuổi.

Hừ, hắn không tin những nha đầu kia có thể chờ được hắn!

Nói vậy lúc hắn đi ra, mỗi người đều đã gả làm vợ người.

Hoàng Nguyên vừa nói dứt, Đỗ Quyên đa hiểu ý của hắn, lặng lẽ rời khỏi, nhanh như chớp chạy vào phòng bếp gọi cha mẹ, “Khách tới. Là dì của đệ đệ tới, tốt xấu gì cũng ra ngoài gặp một lần, bằng không quá thất lễ.”

Nàng vội vội vàng vàng nói xong, vừa kéo Phùng thị qua, kéo mấy lọn tóc trước trán xuống, tay lại thò vào bếp lò, dính chút tro quẹt lên má nàng, quẹt lên xiêm y của nàng. Trong chớp mắt, Phùng Thị biến thành chật vật.

Đáng thương nàng còn không biết, tưởng là khuê nữ đang giúp mình chỉnh lý trang dung nữa.

Hoàng Lão Thực trừng lớn mắt, lắp bắp nói: “Đỗ Quyên, ngươi đây là…”

Không chờ hắn nói xong, Đỗ Quyên đã thúc giục Phùng Thị đi trước, nàng thuận tay từ cái nồi trên bếp cầm lấy một cái đùi gà đưa cho Hoàng Lão Thực nói: “Cha, cho ngươi ăn.”

Lại đêm tay dính dầu mỡ trét lên ngực áo của hắn.

Hoàng Lão Thực hoảng sợ lùi lại một bước nhưng vẫn bị dính một vấy mỡ lớn, nhíu mày sẵng giọng: “Nha đầu kia!” ngay cả câu tinh nghịch cũng không nỡ mắng, bởi vì bình thường tỷ muội Đỗ Quyên rất siêng năng giặt quần áo cho hắn. Hôm nay cũng không biết là làm sao.

Không kịp nghĩ, hắn giơ chân gà lên nói: “Cứ ăn như vậy, không tốt lắm.”

Đỗ Quyên ngắt lời: “Cứ ăn như vậy! Cha ngươi không phải thích ăn chân gà nhất sao? Hiện tại ăn đi! Lập tức ăn! Đi, chúng ta ra đằng trước, vừa đi vừa ăn.”

Không nói thêm, nàng kéo hắn đi ra phía trước.

Vì thế, Trần phu nhân và Trần Thanh Đại đã nhìn thấy hai vợ chồng nông thôn với vẻ mặt tươi cười đi ra, người đàn ông còn cầm một cái đùi gà cắn một miếng, trên môi đều là dầu, trên quần áo cũng có; Người phụ nữ câu nệ lại nhiệt tâm hỏi: “Đây chính là dì hắn? Nguyên Nhi chúng ta ít nhiều được ngươi chiếu ứng. Thật là khách quý, ở lại ăn cơm chiều đi.”

Nông dân giữ khách ăn cơm là thành ý lớn nhất.

Tuy người ta chủ động lui thân, nàng vẫn rất cảm kích Dương gia và Trần gia giúp nàng nuôi lớn nhi tử, khiến hôm nay mẫu tử đoàn tụ, bởi vậy thái độ thập phần thành khẩn.

Trần phu nhân không nghe nàng nàng nói, mà ngơ ngác nhìn chằm chằm phía sau nàng.

Phùng Thị thấy ánh mắt nàng cổ quái, cảm thấy hoài nghi, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hoàng Lão Thực tay cầm một cái chân gà, đang hàm hồ gật đầu cười với khách trong phòng.

Đọc FULL truyện tại đây

Nàng nhất thời nổi trận lôi đình, thật là chết thèm mà!

Là quỷ đói 8 đời đầu thai chưa từng ăn hay sao chứ?

Trước mặt người chỉ lo ăn, đây không phải là ném mặt mũi con gái sao!

Hoàng Lão Thực vị vợ giận dữ trừng, kích động không thôi.

Hắn đương nhiên biết là đi ra gặp khách mà cầm chân gà cắn là không thỏa đáng. Nhưng đây là Đỗ Quyên cho hắn, không phải chính hắn lấy. Trong lòng hắn quýnh lên, muốn ném nó đi. Trước mặt người lạ không tiện ném, còn có chút luyến tiếc. Trong lúc kích động, hắn làm một việc mà mọi người không đành lòng nhìn: đem chân gà nhét vào hà bao, còn đưa tay dính dầu trét vào quần áo. Vừa rồi Đỗ Quyên cũng trét như vậy, hắn hoảng hốt liền lau y chang. Lại nói, lúc ở nhà đều lau như vậy, hắn không quen dùng khăn tay.

Hoàng Nguyên đưa ánh mắt ném về phía Đỗ Quyên, nhướng mày cười.

Không hổ là tỷ tỷ sinh đôi của hắn, lòng có Linh Tê với hắn không phải bình thường: hắn ở đây vừa nói một hồi với Trần phu nhân, nàng xoay người liền đem cha mẹ ra. Nương còn hoàn hảo, chỉ là trên mặt dơ chút, tóc loạn chút; Lão Thực cha biểu hiện quá chất phác, quá “Chất thắng văn”, Thanh Đại không bị dọa chạy mới là lạ chứ.

Đỗ Quyên không để ý tới hắn, tự mình đối với Phùng Thị nói: “Nương, thỉnh Trần di ngồi xuống nói chuyện.”

Rồi nháy mắt với nàng, tỏ vẻ không thể vắng vẻ khách.

Phùng Thị vội lại đổi lại khuôn mặt tươi cười, chuyển hướng Trần phu nhân.

Trần phu nhân không chờ nàng mở miệng, tức thì nói với người bên cạnh: “Đưa cô nương trở về!”

Đấm ma ma, nha hoàn đồng loạt tiến lên, nửa đỡ nửa kéo, đưa Trần Thanh Đại đi ra ngoài.

Phùng Thị cảm thấy bối rối, còn đi theo hỏi: “Không ngồi thêm một lúc? Uống chén trà đi.”

Nàng càng như vậy, Trần phu nhân càng ghét bỏ, chê cười nói: “Không dám quấy rầy.”

Nói xong xoay người đi ra ngoài.

Lần này Trần Thanh Đại không giãy dụa, vừa bị người kéo đi, vừa lẩm bẩm nói: “Biểu ca… Biểu ca… không phải là con của bọn họ! Không phải! Không có khả năng! Bọn họ không thể sinh ra ngươi như biểu cả được!”

Nàng triệt để bị đả kích.

Lúc đến, nàng từng nghĩ qua các kiểu tình thế gian nan, hơn nữa đã chuẩn bị tư tưởng đối mặt, chỉ là không nghĩ tới tình hình như thế.

Nàng không cách nào tưởng tượng, trong lòng nàng hắn như một vị tiên, một biểu ca phong lưu anh tuấn, một biểu ca tài hoa hơn người, vô số thiếu nữ khuê các quý mến biểu ca, thế nhưng lại do một cặp thôn phu thôn phụ thô bỉ đáng khinh sanh ra.

Dù nàng chịu ủy khuất chính mình, cùng biểu ca vào trong núi ở, nhưng muốn nàng hầu hạ cha mẹ chồng như vậy, không bằng giết nàng đi.

Huống hồ hắn còn nói, muốn tận hiếu bên gối bọn họ, thay bọn họ dưỡng lão lo hậu sự. Điều này có nghĩa là trước khi cha mẹ hắn chết, hắn sẽ không rời núi. Nàng đi theo hắn sẽ bị tàn phá thành bộ dáng gì?

Đến lúc nàng trở thành một nông phụ, hắn còn có thể cùng nàng hóng gió ngắm trăng sao?

Nàng còn có tâm tình ngâm phong thưởng nguyệt sao?

Một đường buồn nhớ, si ngốc, tuyệt vọng quay lại nhìn Hoàng Nguyên, nàng như nhìn thấy một khối mỹ ngọc bị ném trong rừng núi, bị cỏ hoang bao phủ, không người hỏi thăm.

Nàng đau lòng khó nhịn, ra sức thoát khỏi sự kiềm chế của các ma ma, chạy về sau.

Hoàng Nguyên đang đưa Trần phu nhân đi ra, thấy thế sửng sốt.

Trần Thanh Đại chạy về phía hắn, bị Trần phu nhân nửa đường chặn đứng, nên hướng hắn khóc nói: “Nguyên ca ca, ngươi theo ta đi! Rời bọn họ! Bọn họ không phải cha mẹ ngươi! Bọn họ không thể sinh ra con trai như ngươi vậy! Đi theo bọn họ ngươi vĩnh viễn không có ngày nổi bật! Nguyên ca ca…”

Nàng không thể để cho Hoàng Nguyên hủy trong tay gia đình này, nàng muốn cứu lại hắn.

Đều trách Dương gia dượng, vì sao phải nói ra thân thế của hắn?

Đỗ Quyên đang đắc ý với thủ đoạn của mình, nghe vậy giận hỏng rồi. Không thể xem thường người như vậy, nông gia đệ tử ưu tú thôn Thanh Tuyền rất nhiều đó!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nên ra phía trước đứng, nói: “Vậy sao? Ta thấy bộ dạng của ngươi cũng không thể so với ta. Cha mẹ ngươi còn không bằng cha mẹ ta đâu!”

Trần Thanh Đại khinh miệt nói: “Ngươi… Ngươi tính cái gì!”

Tốt xấu gì nàng còn nhớ rõ nàng là tỷ tỷ Hoàng Nguyên, không nói ra hai chữ “thứ gì”.

Nhưng trong lòng nàng, Đỗ Quyên chính là thôn cô thô tục, không cách nào nói chuyện với nàng, bộ dạng có tốt cũng là một gốc cỏ dại, không thể so sánh với tư chất hoa hồng kiều diễm trên bàn của nàng.

Hoàng Nguyên lúc đầu còn mang khuôn mặt tươi cười, lúc này vẻ mặt đột nhiên lạnh lùng, nói: “Đa tạ hảo ý cô nương! Tại hạ vốn là thảo dân sơn dã, không lọt vào mắt xanh của cô nương. Tại hạ tuy xuất thân thấp, nhưng không thể làm chuyện ruồng bỏ tổ tông. Cô nương mời trở về đi!”

Sắc mặt Trần phu nhân cực kỳ khó coi, quát ra lệnh ma ma đi lên kéo nữ nhi.

Sắc mặt Phùng Thị cũng cực kỳ khó coi, rốt cuộc nói không nên lời lời khách khí.

Đang nháo, tiểu nhị kinh hoảng chạy vào hô “Hoàng công tử, có quan sai tới. Muốn bắt các ngươi đó!”

Trần phu nhân nghe xong cả kinh, đối với nữ nhi nạt nhỏ: “Ngươi còn nháo? Xem bản lĩnh gây chuyện của hắn kìa. Vừa giải quyết một vụ kiện tụng, này lại tới nữa. Còn không đi! Để người nhìn thấy, ngươi làm sao gặp người?”

Trần Thanh Đại kinh ngạc nhìn Hoàng Nguyên, chẳng lẽ hắn lại viết văn chương gì nữa?

Nhưng hắn không có thời gian nhìn nàng, nhìn ra đám người bên ngoài. Quả nhiên là quan sai.

Nhóm người này là huyện nha Sơn Dương, nói nương huyện thừa Diêu đại nhân tố cáo em ruột Hoàng Lão Thực và cháu Hoàng Nguyên, cáo bọn họ ngỗ nghịch, bất hiếu trưởng bối, muốn bắt bọn họ đi huyện nha Sơn Dương thẩm vấn.

Hoàng Lão Thực nghe rõ xong, bị dọa bối rối, “Đại tỷ… Cáo ta?”

Phùng Thị lập tức kêu khóc, “Thứ không có lương tâm! Không được chết tử tế!”

Đỗ Quyên và Hoàng Ly vội vàng khuyên giải an ủi.

Loạn tao tao một đoàn, Hoàng Nguyên lại không vội chút nào, thấy Trần phu nhân và Trần Thanh Đại còn ở bên cạnh sững sờ nhìn, đi về phía nàng cười, hỏi: “Trần phu nhân còn không đi, muốn vào uống chén trà?”

Trần phu nhân nghe xong giận đến nghẹt thở trừng mắt nhìn hắn một cái, vung tay lên, đám ma ma vây quanh Trần Thanh Đại đi như chạy trốn.

Hoàng Nguyên có thế mới quay đầu, không nhanh không chậm hỏi quan sai.

Chi tiết hỏi rõ, mới đưa quan sai vào một gian phòng ở tạm, nói hắn tức khắc đến liền. Bởi hắn là tú tài, quan sai không dám ép hắn, liền chờ.

Thanh âm ồn ào trong sân, kinh động Lâm Xuân bế quan.

Hắn mở cửa phòng đi ra, kinh ngạc nhìn bốn phía.

Đỗ Quyên đang cùng Hoàng Nguyên ở trong phòng thương nghị cách đối phó, từ cửa sổ nhìn ra thấy hắn, vội vàng chạy tới, “Lâm Xuân, làm ồn đến ngươi ?”

Lâm Xuân hỏi: “Vừa rồi ai tới?”

Đỗ Quyên một mặt kêu Hoàng Ly mang đồ ăn đến cho hắn, một mặt gọi hắn vào phòng, cười nói: “Đến tìm ca ca ta.” Rồi ghé sát vào hắn nhỏ giọng nói, “Chính là Trần cô nương định thân với hắn lúc trước, tìm tới!”

Lâm Xuân trừng lớn mắt nói: “Lại đổi ý không từ hôn?”

Đỗ Quyên gật gật đầu, lại lắc đầu, nói: “Nói không rõ. Cô nương kia vốn không muốn từ hôn, là trưởng bối nhà nàng…”

Nàng liền đem chuyện lúc trước nói một lần.

Lâm Xuân nghe xong trợn mắt há hốc mồm, nói: “Như vậy cũng được?”