Truyện / Điền duyên / Trang 213

Điền duyên » Trang 213

Chương 213: Hoàng gia nhi tử

Đỗ Quyên không để ý nàng, bỏ đi.

Chỉ cần đừng lấy danh nghĩa của nàng mà đi theo, mặc kệ ngươi đi đâu.

Lại nói, Nhị Nha người ta đi ra ngoài với ca ca, có việc có ca ca ra mặt.

Hòe Hoa bộ dáng văn tĩnh, thích một mình cùng bọn họ chạy khắp nơi, chắc là có suy nghĩ lãng mạn: thiếu niên nam nữ cùng nhau đi ra ngoài, con gái luôn được con trai ân cần chiếu cố, săn sóc che chở, xảy ra chuyện cũng không sợ. Cảnh xuân khắp núi có thể ngắm, có thể vui đùa, còn có thu hoạch, quá tốt!

Nhưng có trời đất chứng giám, Đỗ Quyên nàng mỗi lần đi ra ngoài cũng là vì sinh kế.

Nàng thật sự như con trai đánh cá săn thú!

Quả nhiên, Nhị Nha và Tiểu Quả Cân đi tới chào hỏi.

Tiểu Quả Cân cười nói với Hoàng Tiểu Bảo: “Đi chung đi!”

Đỗ Quyên bĩu môi nói: “Không dám đi chung với ngươi đâu. Chúng ta không có thời gian lề mề với ngươi. Hai huynh muội người vẫn nên ngoan ngoãn ở cửa chơi đi, chúng ta phải đi rất xa đó. Xem tỷ ta cũng không đi.”

Nói xong thúc giục Hoàng Ly, Hoàng Tiểu Thuận mau đuổi theo.

Tiểu Quả Cân biết công phu của tỷ muội các nàng, tiếc rẻ nói: “Lại muốn đi xa?” Rồi nhìn Nhị Nha nói, “Vậy chúng ta ở cửa đi, ngươi đuổi không kịp các nàng đâu.”

Nhị Nha cũng tiếc hận không thôi.

Nàng thật muốn đi với Đỗ Quyên, vừa lúc Hoàng Tiểu Bảo cũng có mặt.

Đỗ Quyên thấy bọn họ không cố đi theo, cười, cảm thấy đây mới là biết nhìn.

Bởi vậy quay đầu cười với Hòe Hoa nói: “Hòe Hoa, xem Nhị Nha kìa, ngươi nên học nàng một chút, đừng cậy mạnh. Ta thấy ngươi nên kiên nhẫn dưỡng chân cho khoẻ hẳn đi. Thân thể là quan trọng nhất.”

Hòe Hoa nhìn nàng đi xa, trong lòng khó chịu vạn phần.

Rõ ràng Đỗ Quyên có thể mang nàng đi, dù nàng không đi nhanh, nhưng vừa lúc Lâm Xuân có mặt, có thể nắm nàng chạy —— nàng từng thấy qua hắn dắt Đỗ Quyên. Không những Đỗ Quyên không mang nàng theo, có nghĩa là không muốn nàng hỗ trợ Lâm Xuân. Vì sao?

Chẳng lẽ là bởi vì chuyện của Bát Cân, nàng hoài nghi mình?

Không có khả năng!

Nàng không làm gì cả, nàng dựa vào cái gì nói là nàng làm?

Trong lòng nàng dần dần dâng lên lửa giận, trong mắt dấy lên hơi nước, thân mình phát run, khó chịu lại không cam tâm, vừa ủy khuất.

Nàng thực hối hận mình không học võ công, học chút công phu thô thiển cũng tốt, thì hôm nay Đỗ Quyên đã không phản đối mình. Khi xưa nàng sợ học võ công làm tay chân thô, lớn lên thân mình khỏe mạnh sẽ khó coi, bởi vậy mới không học.

Nhưng thấy Đỗ Quyên không chút tráng kiện, nàng hối hận.

Nay hối hận cũng đã chậm, đến tuổi tác này học cũng đã muộn.

Lòng tràn đầy khó chịu, nàng không còn tâm tư túi tôm. Khiêng lưới ỉu xìu đi theo sau huynh muội Nhị Nha, đi dạo một vòng khoảnh ruộng phụ cận, rồi về nhà.

Sau khi trở về