Truyện / Điền duyên / Trang 20

Điền duyên » Trang 20

Chương 20: Vào núi

Phùng Trường Thuận lại nói: “Ngày mai ta và con rể vào núi, gọi Hưng Phát và vợ hắn đi vào. Minh Anh cũng đi, hái chút trà dại và măng mang về nhà, lại lưới chút tôm cá thêm đồ ăn.”

Nói tới cái này, lại vội hỏi con gái trong nhà có lưới không.

Phùng Thị nói không có.

Phùng Trường Thuận lại một trận oán giận, lúc này ngay cả Phùng Thị cũng thầm oán, nói nàng và con rể sẽ không sống nổi, không biết an bài gì hết. Trong núi lớn này cái gì cũng không có, cả ngày đều là đầu gỗ, chỉ biết trồng trọt đốn củi, không thể nghĩ thêm một chút việc làm.

Nói xong lập tức đứng dậy, đem Đỗ Quyên giao cho Phùng bà mụ, bước nhanh ra ngoài.

Ra tới cửa, lại quay đầu lại nhìn mẹ con nàng thấp giọng dặn dò: “Các ngươi kín miệng chút, tốt nhất đừng nói. Nếu một chút tin tức truyền ra là chỉ có nước khóc thôi!”

Phùng bà mụ và Phùng Thị vội vàng mạnh mẽ gật đầu.

Phùng Trường Thuận mới đi ra ngoài như gió cuốn.

Bên trong, Phùng bà mụ đem Đỗ Quyên đặt lại trên giường, khẽ giọng nói với con gái: “Được rồi, có cha ngươi ở đây, cái gì cũng không sợ. Ta ở đây hầu hạ ngươi đến trăng tròn. Chờ sang năm, ta lại có một đứa nữa. Ngủ đi. Tội nghiệp! một người ôm tâm sự qua vài ngày, ốm như ma. Đừng suy nghĩ nữa!”

Phùng Thị trầm thấp “Ân” một tiếng, ngoan ngoãn nằm xuống.

Giờ khắc này, ngay cả Đỗ Quyên cũng cảm giác được nàng yếu đuối, ỷ lại cha mẹ.

Bên ngoài, Phùng Trường Thuận nhìn Hoàng Lão Thực nói: “Con rể, ta vừa nghe nhạc mẫu ngươi nói, vợ ngươi còn chưa xuống sữa. Cái này không được! Ta nghĩ nàng sinh con trên núi, một người ôm con chịu đựng xuống núi, sợ là thua thiệt lớn. Ta thương lượng với nhạc mẫu ngươi. Ngày mai chúng ta ở thêm một ngày, giúp ngươi đem chuyện trọng yếu trong nhà làm, ngày mốt mới đi. Sau đó nhạc mẫu ngươi ở lại, hầu hạ vợ ngươi đến trăng tròn, giúp nàng đem thân mình bù lại, đỡ phải lưu lại bệnh căn.”

Hoàng Lão Thực nghe xong vui mừng, luôn miệng nói tốt.

Hắn cầu còn không được, có cha vợ ở lại, cảm thấy lòng dạ đều đủ chút.

Phùng Hưng Phát nghe xong kinh ngạc, hỏi: “Cha, chậm một ngày không có việc gì. Ngày mốt nương không về chung với chúng ta sao?”

Phùng Trường Thuận gật đầu nói: “Nương ngươi ở lại, hầu hạ em gái ngươi đến trăng tròn. Đợi trăng tròn ta lại tới đón nàng về.”

Đọc FULL truyện tại đây

Phùng Hưng Phát bất mãn nhìn em rể nói: “Nương ngươi không thể tới hầu hạ sao?”

Phùng Trường Thuận khoát tay nói: “Đừng nói lời này. Bà thông gia tới hầu hạ không được, nói không chừng còn nôn khí.”

Xoay mặt nhìn Hoàng Lão Thực nói: “Ngày mai ta an bài như vậy: chúng ta một lượt lên núi, để nhạc mẫu ngươi ở nhà chiếu ứng. Ba người đàn ông chúng ta đốn củi, tận lực chặt nhiều chút. Tẩu tử và muội tử ngươi hái chút lá trà, rồi đi lưới cá. Ngươi có thể mượn được lưới đánh cá không?”

Hoàng Lão Thực vội nói: “Có thể, có thể mượn được.”

Phùng Hưng Phát gấp quá vội nói: “Cha, ta vừa hỏi muội phu, trà dại mọc trên núi cao, không phải khắp nơi đều có. Không bằng như vậy…”

Phùng Trường Thuận cẩn thận hỏi thăm trà dại, đường núi ở và vị trí với suối nước, vừa đốn củi vừa đợi, cuối cùng an bài: Ngày mai dậy sớm, bao gồm Phùng bà mụ, mọi người đi vào núi một lượt, hái trà trước bởi vì lá trà buổi sáng hái tốt nhất. Sau đó Phùng bà mụ trở về nấu cơm, Phùng Trường Thuận mang theo con dâu và con gái đốn củi, Hoàng Lão Thực và Phùng Hưng Phát khiêng về nhà. Nếu còn nhiều sức, lại cắt chút măng khô hoặc những chuyện khác.

Hoàng Lão Thực nghe xong kích động không thôi, chụp chân nói: “Đều nghe cha.”

Phùng Hưng Phát lại nói: “Phải đợi làm bữa xong ăn sáng, sáng mai lên núi. Buổi cơm trưa chờ ta và muội phu mang củi trở về sẽ mang tới.”

Hoàng Lão Thực lại nói: “Ai, đại ca nói rất đúng. Đây liền giảm bớt thời gian đi về ăn cơm.”

Nói chuyện, bởi bên ngoài trời tối , mọi người chuyển dời đến nhà chính thương nghị, ngay cả Phùng bà mụ cũng đi ra nói vài câu, nhắc nhở phải mang theo những gì.

Đỗ thị và Phùng Minh Anh ở phòng bếp thu thập xong, lại đun nồi lớn nước ấm cho mọi người rửa chân, lúc này bưng ngọn đèn lại đây, cũng ngồi tại trên băng ghế nhỏ yên lặng nghe.

Một gia đình thương nghị hưng trí bừng bừng, phảng phất như ngày mai không phải đi ra ngoài làm việc, mà là đi du lãm cảnh xuân.

Phùng Minh Anh nghe nói đi hái lá trà, cho là thú vị, hưng phấn hỏi.

Phùng Hưng Phát hắt nước lạnh vào tiểu muội tử nói: “Ngươi đừng cao hứng quá sớm. Quay đầu mệt đừng khóc, đừng hy vọng ta cõng ngươi xuống núi!”

Phùng Minh Anh nhíu nhíu cái mũi nhỏ, “Hừ” một tiếng nói: “Đại ca xem thường người.”

Hoàng Tước Nhi thấy mọi người nói mạnh mẽ mười phần, cũng muốn đi. Nhưng nàng quá nhỏ, đích thực không thể giúp được cái gì. Bởi vậy nuốt xuống ý niệm, mở to một đôi mắt sáng, xem cái này, lại nhìn cái kia, cảm thụ sinh hoạt đầy nhiệt tình.

Nội dung không phức tạp, thực dễ dàng nhớ, Phùng Trường Thuận liền tuyên bố “Cứ như vậy đi! vợ Hưng Phát và Minh Anh làm chút lương khô, những người khác ngủ sớm chút.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Vì thế, các nam nhân đi phòng bếp rửa mặt rửa chân.

Chờ bọn hắn rửa xong, Đỗ thị và Phùng Minh Anh đi phòng bếp vội vàng làm bột ngô bánh ngô, lại nấu nửa nồi khoai núi, ngày mai mang lên núi làm lương khô.

Một đêm này, mấy nam nhân ngủ tại phía tây trên gác xép.

Không có đệm chăn nhiều, trải rơm chính là giường.

Đỗ Quyên nghe thấy bọn họ leo lên thang gỗ từ trên xuống dưới chuyển cỏ rơm trải giường chiếu, tiếng vang tuy không lớn, chấn động lại rõ ràng lọt vào tai.

Phùng Trường Thuận nằm xuống xong, nói rất tốt, thực mềm mại, không ra hơi ẩm và khí lạnh, giống như ngủ trên giường. Tiếp theo, lại dùng giọng điệu cảm thán hâm mộ khen nhà con rể lầu các dùng tốt, có thể đựng đồ, người có thể ở, tóm lại là đề cao để dẫn dụ lợi dụng.

Hoàng Lão Thực hiếm khi nghe cha vợ khen mình, hết sức cao hứng, vỗ ngực cam đoan nói, đợi có rảnh, tốn chút khí lực tìm gỗ tốt làm đồ cho em vợ lấy chồng dùng.

Phùng Trường Thuận nói: “Cái này phải phí nhiều công sức.”

Ngẫm lại xem, vào núi sâu tìm gỗ tốt, trước đốn xuống rồi khiêng về Hoàng gia, lại chuyển ra ngoài núi. Cho dù là lao động cường tráng, mỗi người mỗi chuyến một ngày cũng chỉ có thể khiêng một cây gỗ. Muốn thu thập chế hòm xiểng ngăn tủ chờ vật liệu, không phải tốn biết bao công sức sao?

Hoàng Lão Thực cười nói: “Ta không có bản lĩnh, khí lực vẫn phải có. Sau mùa thu chặt cây mang về nhà trước. Đợi đầu xuân, nhạc phụ và đại ca vào núi. Chúng ta dùng nửa tháng một tháng công phu, chuyển nó năm sáu lần còn không xong?”

Phùng Trường Thuận nghe hắn thế nhưng lần này lên kế hoạch, hết ý đồng thời vui vẻ. Lúc này hắn lại cảm thấy con rể này mình không chọn sai, tuy đần một chút, thắng ở chỗ tâm địa tốt.

Như vậy hao phí nhân lực và công phu, so ngoài núi chế đồ cưới còn muốn lãng phí. Nhưng nếu là tìm được gỗ tốt, làm ra dụng cụ khiến người sáng mắt.

Vì thế, mấy người lại khơi dậy một đợt kế hoạch mới đầy nhiệt tình.

Không biết qua bao lâu, thanh âm đàm thoại giảm xuống, thôn núi trong đêm yên lặng hẳn.

Đỗ Quyên giãy giụa nghe người ta nói, Phùng Thị bên cạnh đã sớm chìm vào giấc ngủ. Nàng đau khổ 2 buổi tối, hôm nay đem bí mật trong lòng nói hết ra, phảng phất dỡ xuống gánh nặng, tâm thần buông lỏng, mệt mỏi ập đến, dễ dàng liền ngủ say.

Nghe tiếng hít thở đều đều của nàng, Đỗ Quyên cũng thấy an tâm, mông lung đi vào giấc ngủ, ngay cả bà ngoại nghỉ ngơi lúc nào cũng không biết.