Đích trưởng nữ - Trang 230

Chương 209: Phu thê tản bộ

Sau bữa tối, sắc trời vẫn chưa tối hoàn toàn. Tư Đồ Húc và Triệu Khả Nhiên tay nắm tay, tản bộ ở trong hoa viên vương phủ, vừa tiêu thực, vửa bồi dưỡng tình cảm phu thê.

“Vật nhỏ, gần đây dường như trong phủ rất yên tĩnh!” Tư Đồ Húc vừa đi, vừa cười mở miệng nói, “Giống như không có chuyện gì xảy ra!”

“Húc, chàng có ý gì?” Triệu Khả Nhiên cau mày, nhìn Tư Đồ Húc bên cạnh, cảm thấy hết sức không hiểu, “Trong phủ có thể xảy ra chuyện gì! Chàng cứ yên tâm, chỉ cần trong phủ có ta, chuyện gì cũng sẽ không xảy ra.”

Thấy Triệu Khả Nhiên hình như còn chưa rõ việc gì, Tư Đồ Húc cười trêu nói, “Lúc trước không phải cháu gái của Trần ma ma vào phủ sao? Nàng không phải vì nàng ta mà cáu kỉnh với ta sao! Thế nào, nàng ta ở trong phủ không có gây ra sóng gió gì sao?”

Cho tới bây giờ Tư Đồ Húc hồi tưởng lại chuyện mấy ngày trước vẫn còn cảm thấy mới mẻ. Bởi vì hắn cảm thấy khó mà xem được bộ dạng ghen tuông như vậy của vật nhỏ. Cho tới nay, cho dù là chuyện gì vật nhỏ luôn tỏ vẻ lạnh nhạt, nhưng khi thấy vật nhỏ ghen vì hắn, hắn cảm thấy rất mới lạ, đồng thời trong lòng cũng mừng thầm. Bởi vì hắn thấy được vật nhỏ rất coi trọng hắn.

“Tư Đồ Húc, ta thấy chàng ngứa da phải không!” Triệu Khả Nhiên liếc hắn một cái, “Xem ra chàng muốn chọc giận ta. Nếu vậy, tối nay chàng không cần ngủ trong phòng, ta cảm thấy thật ra thì cái giường lớn trong thư phòng cũng rất thoải mái.”

“Được rồi, được rồi, ta chỉ nói đùa mà thôi.” Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Tư Đồ Húc vội vàng mở miệng cầu xin tha thứ, vốn dĩ hắn nói ra lời này chỉ muốn trêu chọc Triệu Khả Nhiên, nếu vì vậy mà phải ngủ ở thư phòng, vậy thì thật sự không đáng giá.

“Hừ.”

Triệu Khả Nhiên hất tay Tư Đồ Húc ra, tự mình đi về phía trước. Tư Đồ Húc vội vàng đuổi theo, một phen từ sau lưng ôm lấy nàng, vùi đầu vào cổ của nàng, nhẹ nhàng nói bên tai của nàng, “Vật nhỏ, không cần tức giận. Ta chỉ thấy nàng ghen vì ta, cảm thấy vui mừng mà thôi.”

Khí nóng thở ra từ Tư Đồ Húc thổi trực tiếp vào lỗ tai Triệu Khả Nhiên, khiến lỗ tai nàng đỏ lên, khuỷu tay nàng khẽ động, “Chàng đi chết đi, về sau nếu chàng còn nói như vậy, vậy chàng đi thư phòng ngủ đi.”

“Tốt.” Một tiếng cười nhẹ truyền đến từ sau lưng, “Về sau ta không dám trêu chọc tiểu thê tử của ta tức giận nữa, nếu không, tùy ý cho nàng xử trí.”

Triệu Khả Nhiên không nói gì thêm, Tư Đồ Húc nở nụ cười, đi đến bên cạnh nàng, ôm nàng một cái, hai người tiếp tục tản bộ trong hoa viên.

“Húc, không nói chuyện trong phủ, gần đây bên trong kinh thành cũng rất yên tĩnh!” Triệu Khả Nhiên cau mày nói, “Lần trước chuyện của Thái tử, tuy rằng hắn cho là Tần Y Miểu tác quái, nhưng rốt cuộc lại là Hàn vương truyền chuyện này ra ngoài, chẳng lẽ hắn không ghi hận sao?”

Triệu Khả Nhiên đối với chuyện này cảm thấy rất kỳ quái, Hàn vương đã làm chuyện lớn như vậy, làm hại danh tiếng Thái tử có thể nói là rơi xuống ngàn trượng, nhưng hắn lại không có chút dấu hiệu nào muốn trả thù, tình hình như vậy bình thường sao?

“Mặc dù bây giờ không có động tĩnh, nhưng mà Tư Đồ Thiên không phải người khoan hồng độ lượng.” Tư Đồ Húc cười lạnh, “Hơn nữa, coi như Tư Đồ Thiên không ra tay, hoàng hậu tuyệt đối cũng sẽ không bỏ qua cho Tư Đồ Hàn. Bà ta tuyệt đối sẽ không mặc cho người khác uy hiếp tới địa vị của bà, mấy năm nay, hành động của Vân Quý phi khiến bà sớm ngứa mắt, hiện tại lại xảy ra chuyện như vậy, làm sao bà có thể chịu để yên?”

“Cũng vậy, thật ra thì mấy năm nay, Tư Đồ Thiên và Tư Đồ Hàn vẫn luôn bất hòa trong tối, chỉ là ngoài mặt không có biểu hiện ra mà thôi, nhưng mà, lần này, xem như là bọn họ công khai tranh đấu.” Triệu Khả Nhiên cười nói, “Như vậy cũng tốt, nếu bọn họ vẫn kéo dài như vậy, đối với chúng ta mà nói, cũng không có chỗ tốt gì. Chỉ là, Húc, nghe giọng của chàng, dường như chàng không thích hoàng hậu!”

Đọc FULL truyện tại đây

“Thế nào, chẳng lẽ nàng thích bà ta sao?” Tư Đồ Húc hỏi ngược lại.

“Dĩ nhiên không phải.” Triệu Khả Nhiên nhún vai một cái, “Ta thấy, bà ta không thích ta. Đối với người không thích ta, ta sẽ tuyệt đối không lãng phí tình cảm của mình. Bởi vì không đáng.”

“Vật nhỏ, có lúc, ta thật sự cảm thấy nàng rất lý trí.” Tư Đồ Húc nhìn tiểu thê tử trong ngực mình, mở miệng hỏi, “Vật nhỏ, ban đầu nếu không phải ta thích nàng trước, nàng có thích ta hay không?”

“Không biết.” Triệu Khả Nhiên trả lời, giọng nói rất nhạt, nhưng ý tứ cũng rất khẳng định.

“Vật nhỏ, nàng thật sự quá lý trí. Chỉ là, ta rất may mắn có thể gặp phải nàng.” Tư Đồ Húc nghĩ tới chuyện ban đầu, cảm thấy mình rất may mắn, “Ban đầu, nếu không phải trong lúc vô ý nghe được tiếng đàn của nàng, bây giờ nói không chừng hai giữa chúng ta căn bản cũng sẽ không có chuyện gì. Nếu như không có sự ngẫu nhiên lúc trước, vậy chúng ta cũng sẽ không có hiểu nhau yêu nhau gần nhau như bây giờ rồi.”

“Húc, chàng không biết, ta cũng muốn vô điều kiện yêu một người, nhưng kết quả mang lại cũng chỉ là bị thương mà thôi.” Nhớ lại chuyện cũ, tâm tình Triệu Khả Nhiên có chút ưu thương, “Ta vô điều kiện yêu phụ mẫu của mình, nhưng đến cuối cùng, bọn họ có thể vì Triệu Khả Nhân mà hoàn toàn vứt bỏ ta. Ta vô điều kiện yêu muội muội song sinh của mình, nhưng đến cuối cùng, nàng lại lợi dụng tình cảm của ta đến tổn thương ta. Cho nên, ta học thông minh, nếu như người khác không yêu ta, vậy ta tuyệt đối cũng sẽ không đáp lại tình cảm của mình. Bởi vì, chỉ cần không đáp trả, vậy thì sẽ không bị thương.”

“Tốt, vật nhỏ, chuyện đã qua cũng không cần nhớ lại.” Tư Đồ Húc nhẹ nhàng vỗ lưng Triệu Khả Nhiên, nhẹ giọng an ủi nói: “Nàng cũng không cần nhớ bọn họ, không đáng giá. Thật ra thì nàng như vậy cũng rất tốt, chỉ cần nàng cảm nhận được tình cảm của người khác, thì nàng sẽ toàn tâm toàn ý đáp trả lại, không phải sao? Giống như nàng đối với ta, ta biết rõ nàng yêu ta.”

“Yên tâm đi! Húc, ta sẽ không vì chuyện này mà đau lòng nữa.” Triệu Khả Nhiên ngẩng đầu lên nở nụ cười sáng lạn, “Quá khứ đã qua thì cho nó đi qua, quan trọng là tương lai, Húc, ta yêu chàng.”

Nghe Triệu Khả Nhiên bày tỏ, tâm tình Tư Đồ Húc trở nên rất tốt, “Vật nhỏ, ta cũng yêu nàng. Đã từng, nhìn thấy mẫu phi yêu phụ hoàng sâu đậm như vậy, ta thật sự không có cách nào hiểu được. Nhưng kể từ khi ta gặp nàng, thì ta có thể hiểu được. Có vài thứ, không có cách nào khống chế, giống như yêu một người. Vật nhỏ, từ lúc ta yêu nàng, thì nàng đã định là trốn không thoát.”

“Húc, nếu như ta không yêu chàng, vậy chàng sẽ làm sao?” Nói đến đây, ngược lại Triệu Khả Nhiên có chút tò mò, “Mọi người đều nói, nếu như yêu một người, vậy thì muốn cho nàng được hạnh phúc. Nếu lúc đầu ta không yêu chàng, có phải chàng cũng sẽ để ta đi tìm hạnh phúc của mình hay không?”

“Không có nếu như, trên đời này không có nếu như.” Tư Đồ Húc nói vô cùng kiên định, “Ta tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra. Coi như nàng không yêu ta… ta cũng sẽ không buông nàng ra, ta vẫn để nàng bên cạnh ta. Chỉ cần giữ nàng bên cạnh, chung quy có một ngày nàng sẽ yêu ta.”

Trong lời nói của

loading

(Còn tiếp)