Đích trưởng nữ - Trang 156

Chương 155: Khuyên Tôn di nương

Editor: Thương Thương

(tranh thủ trước lúc thi edit cho các nàng, không lúc thi lại mất tích, moah moah)

“Tôn di nương, ta cũng không quanh co lòng vòng, ta chính là cũng muốn hỏi ngươi một câu, ngươi đối với tương lai của Phong nhi, có tính toán gì đây?”

Tôn di nương hết sức dịu dàng nở nụ cười: “Nô tỳ cũng không có hy vọng xa vời khác, nô tỳ chỉ muốn Phong nhi có thể đạt được thành tích tốt trong cuộc thi sang năm, như vậy nô tỳ đã thật thỏa mãn.”

“Tôn di nương, ngươi có nghĩ đến hay không đây? Hiện tại Phong nhi đã là nhi tử duy nhất của phụ thân.” Triệu Khả Nhiên không tiếp tục quanh co lòng vòng, mà trực tiếp mở miệng nói: “Một điểm này, tin tưởng ngươi cũng là vô cùng rõ ràng, cho tới bây giờ ta cũng chưa có lừa gạt ngươi. Như vậy, tương lai Phong nhi chính là thừa kế tất cả của phụ thân, một điểm này, ngươi có nghĩ đến hay không đây?”

Đột nhiên nghe Triệu Khả Nhiên nhắc đến vấn đề này, Tôn di nương ngẩn người một chút, bà cười khổ một cái, mở miệng nói: “Đại tiểu thư, nói thật, tất cả người nói đây nô tỳ đều biết đến, nhưng thật vẫn chưa từng có cân nhắc qua vấn đề này. Người cũng là biết đến, phu nhân cường thế như vậy, chuyện lâu dài như vậy, làm sao nô tỳ dám nghĩ!”

Nhìn bộ dạng của Tôn di nương, Triệu Khả Nhiên tiếp tục nói: “Tôn di nương, chắc hẳn ngươi cũng vô cùng rõ ràng, ta đã được chọn làm Húc vương phi rồi, mà Khả Nhân cũng được chọn làm thái tử trắc phi rồi, cho nên cho dù mẹ ruột của ta không có nhi tử cũng được, trong nhà này địa vị của bà cũng đã vững như bàn thạch rồi, mặc kệ là ai, cũng không có cách lay chuyển địa vị của bà được rồi. Cho nên, Tôn di nương, ngươi có từng tính toán vì tương lai của mình hay không đây?”

“Đại tiểu thư, người là có ý tứ gì?” Tôn di nương cảm thấy không hiểu: “Vì mình tính toán?”

“Không sai,” Triệu Khả Nhiên cười cười, tiếp tục nói: “Không chỉ có ngươi, còn có Phong nhi, tương lai của hai người các ngươi. Tôn di nương, ngươi vốn chính là tiểu thư của quan lại, chỉ là bởi vì gia cảnh sa sút, mới có thể gả cho phụ thân làm thiếp. Chẳng lẽ cả đời này ngươi đã cam tâm đều là cái bộ dáng này sao?”

“Không cái bộ dáng này, thì có thể như thế nào chứ ?” Tôn di nương cười nhạt: “Người cũng nói rồi, địa vị hiện tại của phu nhân bền chắc không thể phá được, ta lại có thể làm gì chứ? Hiện tại nô tỳ không yêu cầu gì khác, chỉ hy vọng Phong nhi của nô tỳ có thể bình an lớn lên, thành người là tốt, còn những chuyện khác, nô tỳ cũng không muốn lo lắng nữa rồi.”

“Thật không?” Triệu Khả Nhiên cười nhạt: “Tôn di nương, rốt cuộc cái thời đại này phân dòng chính thứ có bao nhiêu rõ ràng, ngươi vô cùng rõ ràng. Tựa như lần tuyển phi yến này, trong nhà cũng chỉ có ta và Khả Nhân có thể tham gia, bởi vì chúng ta là dòng chính nữ, nhưng Triệu Lâm và Triệu Hồng lại không có cơ hội như vậy. Như vậy có thể thấy được, rốt cuộc là đích là thứ có bao nhiêu quan trọng. Hiện tại mặc dù Phong nhi là nhi tử duy nhất của phụ thân, cho nên tương lai nhất định sẽ thừa kế tất cả của phụ thân. Nhưng mà ngươi có nghĩ đến hay không, cho dù tương lai hắn thừa kế tất cả của phụ thân, nhưng thân phận con thứ của hắn lại sẽ giống như một đóng dấu, vĩnh viễn đều không có biện pháp tiêu tan.”

“Đại tiểu thư, chuyện người nói nô tỳ đều vô cùng rõ ràng, nhưng mà nô tỳ lại có thể phải làm gì đây?” Nghe từng chữ từng câu của Triệu Khả Nhiên, nước mắt Tôn di nương không nhịn được chảy xuống: “Tất cả người nói, nô tỳ đều biết, nhưn, nếu là muốn Phong nhi biến thành con trai trưởng mà nói, cũng chỉ có thể đem nhi tử cho làm con thừa tự đến dưới đại phu nhân, hắn chính là sinh mệnh của nô tỳ! Nô tỳ thật sự không bỏ được.”

Nhìn bộ dạng đau lòng của Tôn di nương, Triệu Khả Nhiên hết sức bất đắc dĩ thở dài một cái, sau đó mở miệng nói: “Tôn di nương, thật ra thì, ngươi cũng không cần quá bi quan. Nếu ngươi thật sự tính toán vì tương lai của Phong nhi mà nói, ngược lại ta đây có một biện pháp, cũng không cần đem nhi tử làm con thừa tự cho mẫu thân, lại làm cho Phong nhi biến thành dòng chính.”

“Cái gì?” Nghe Triệu Khả Nhiên nói xong, bỗng nhiên Tôn di nương ngẩng đầu, hết sức kinh ngạc nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: “Có thật không? Đại tiểu thư? Người thật sự có biện pháp sao?”

Triệu Khả Nhiên hết sức khẳng định gật đầu một cái: “Nhưng mà Tôn di nương, chuyện này vẫn còn cần phối hợp của ngươi .”

“Chỉ cần có thể khiến Phong nhi biến thành dòng chính mà nói, cái gì nô tỳ cũng nguyện ý đi làm.”

Tôn di nương nhìn vô cùng rõ ràng, ở trong xã hội nơi này, phân chia dòng chính thứ rõ ràng như thế, chỉ cần là con thứ mà nói, vậy cũng muốn kém người một bậc. Từ trong lần tuyển phi yến này, bà vẫn thấy được có nhiều vấn đề. Thật ra thì trong kinh thành còn có rất nhiều nữ tử tài đức vẹn toàn, nhưng mà bởi vì là thân phận của thứ xuất, cứ như vậy cứng rắn ít đi một cái cơ hội tốt như vậy, nhưng lại cũng không thể tránh được. Cho nên, cho dù bà không muốn tranh, nhưng mà bà cũng không muốn con trai của mình biến thành cái dạng kia, tựa như theo lời của đại tiểu thư, cho dù Phong nhi là nhi tử duy nhất của lão gia đều tốt, nhưng hắn vẫn là con thứ, chỉ cần là con thứ, vậy thì nhất định phải kém người một bậc.

Nhìn dáng vẻ vội vàng của Tôn di nương, Triệu Khả Nhiên cười thần bí: “Thật ra thì phương pháp rất đơn giản, nếu muốn thân phận của Phong nhi sinh ra thay đổi, vậy chỉ cần thân phận của ngươi xảy ra thay đổi là được.”

“Thay đổi thân phận của nô tỳ ư?” Tôn di nương cảm thấy hết sức không hiểu, nhưng sau khi bà suy nghĩ kỹ càng, thất kinh: “Đại tiểu thư, ý của người là, chẳng lẽ là ——”

“Không sai.” Triệu Khả Nhiên mở miệng cười nói: “Thật ra thì chuyện rất đơn giản, tin tưởng ngươi cũng nghĩ đến, đó chính là, chỉ cần ngươi trở thành bình thê là được.”

“Cái gì!” Tuy đại khái đã đoán được, nhưng sau khi thật sự nghe được, Tôn di nương vẫn hết sức giật mình: “Đại tiểu thư, rốt cuộc người có biết người đang nói gì hay không! Loại chuyện như vậy có thể nói tùy tiện sao?”

Thấy bộ dạng giật mình của Tôn di nương như vậy, Triệu Khả Nhiên vẫn hết sức bình tĩnh: “Tôn di nương, ngươi cần gì phải kinh ngạc như vậy! Ngươi phải biết, bây giờ ca ca của ngươi là Hộ Bộ Thị Lang rồi, quan vị chỉ đằng sau Thượng Thư mà thôi. Dựa vào thân phận của ngươi bây giờ, nếu muốn trở thành một vị chính thê của quan gia, đó không khó khăn. Ban đầu nếu không phải gia cảnh sa sút mà nói, vậy ngươi tuyệt đối không cần gả làm thiếp cho phụ thân. Thân phận hiện tại của ngươi đã khác với quá khứ, hơn nữa, ngươi còn hạ sinh nhi tử duy nhất cho phụ thân, cho nên nếu ngươi muốn trở thành bình thê, đó tuyệt đối có tư cách .”

“Nhưng ——” Tôn di nương vẫn hết sức do dự: “Thân phận của phu nhân đã đặt ở nơi đó, bà ấy sẽ không đồng ý. Nô tỳ đều đã yên ổn qua nhiều năm như vậy rồi, nếu lúc này nói lên muốn làm bình thê, tuyệt đối phu nhân sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nô tỳ đấy.”

“Tôn di nương, cho dù ngươi không nghĩ vì mình, ngươi cũng phải suy nghĩ cho Phong nhi!” Triệu Khả Nhiên tiếp tục khuyên: “Ngươi xem Phong nhi ưu tú như vậy, ngươi cũng không muốn muốn cho hắn gán vào danh tiếng con thứ qua cả đời đi! Còn nữa, ngươi phải biết, nếu Phong nhi là con thứ, vậy tương lai của hắn muốn lấy vợ sinh con mà nói, có phải có thể tìm đến người nữ nhi trong sạch hay không đây? Những chuyện này, ngươi có nghĩ đến hay không!”

Đọc FULL truyện tại đây

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, nội tâm của Tôn di nương hết sức do dự. Bà biết đại tiểu thư nói hết sức đúng, nhưng cũng đã khiêm tốn nhiều năm như vậy, nếu bây giờ mình muốn làm bình thê, vậy phu nhân sẽ có phản ứng gì chứ? Còn nữa, bà ấy có thể nhân cơ hội đối phó Phong nhi hay không đây? Những chuyện này nhất định mình cũng phải suy tính. Hơn nữa, nếu chuyện này một khi nói ra, vậy thì không còn đường sống trở về, đến lúc đó, ắt phải trong nhà này sẽ dấy lên một trận sóng gió.

Nhìn dáng vẻ do dự không quyết của Tôn di nương, dĩ nhiên Triệu Khả Nhiên biết lo lắng trong lòng của bà. Chỉ là, chuyện này tuyệt đối là bắt buộc phải làm được rồi, mặc kệ là vì ai cũng được, chuyện này nhất định phải tiếp tục tiến hành tiếp.

Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút, sau đó tiếp tục khuyên: “Tôn di nương, lo lắng của ngươi ta đều biết, nhưng nếu ngươi vẫn tiếp tục như vậy mà nói, ngươi có thể mang đến cho Phong nhi cái gì chứ ? Vì mẫu tắc cường, dù là ngươi không vì chính ngươi, ngươi cũng phải suy tính cho Phong nhi, hắn đã dần dần trưởng thành, chẳng lẽ ngươi lại thật sự nhẫn tâm muốn Phong nhi vĩnh viễn đều kém người một bậc như vậy sao?”

Hiện tại Tôn di nương cảm thấy hết sức mâu thuẫn. Hiện tại bà không muốn dấy lên sóng gió gì, nhưng đại tiểu thư nói cũng đúng, cho dù là vì Phong nhi đều được, thật sự mình nên tranh một chuyến mới được. Bằng không, con đường sau này của Phong nhi sợ là sẽ không dễ đi.

Thấy Tôn di nương rơi vào trầm tư, Triệu Khả Nhiên không dám mở miệng nói gì. Có một số việc, nếu không dựa vào người trong cuộc tự mình nghĩ thông, đó là vô ích. Nếu mình cũng đã nói nhiều như vậy, nếu Tôn di nương vẫn không có biện pháp nghĩ thông suốt, vậy vô luận mình làm cái gì tất cả đều là không có ích lợi gì.

Qua một lúc lâu, rốt cuộc Tôn di nương ngẩng đầu lên, nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: “Đại tiểu thư, người nói đúng, cho dù là vì Phong nhi đều tốt, ta đều nhất định phải tranh một chuyến.”

Nghe được Tôn di nương nói xong, Triệu Khả Nhiên nở ra một nụ cười rực rỡ: “Tôn di nương, ngươi có thể nghĩ như vậy, vậy thì thật sự là thật tốt quá.”

Tôn di nương dịu dàng: “Nhưng mà đại tiểu thư, chuyện này, chúng ta nên làm như thế nào cho phải đây?” Tôn di nương có chút rầu rĩ: “Chúng ta cũng không thể lờ mà lờ mờ liền nói lên đây! Nếu hiện tại chúng ta trực tiếp phải đi nói với lão gia, muốn ông ấy nâng nô tỳ lên làm bình thê mà nói, hẳn là sẽ không đồng ý, còn nữa, một cửa ải phu nhân kia cũng không qua dễ dàng!”

“Tôn di nương, cái này ngươi cứ thoải mái được rồi. Nếu ta dám nhắc đến ra ngoài, đó chính là đã có biện pháp.” Đối với vấn đề của Tôn di nương nói ra, Triệu Khả Nhiên không hề lo lắng: “Ta sẽ tìm cơ hội thích hợp nói với phụ thân một chút, hơn nữa ta hết sức có lòng tin phụ thân nhất định sẽ đồng ý. Cho nên Tôn di nương, tạm thời ngươi cái gì cũng không cần phải làm. Đến lúc đó ta muốn là về sau, ngươi ở đây ra ngoài nói mấy câu là được.”

Nhìn dáng vẻ tràn đầy lòng tin của Triệu Khả Nhiên, Tôn di nương cảm thấy không hiểu: “Đại tiểu thư, làm sao người có thể khẳng định lão gia nhất định sẽ đồng ý chứ? Phải biết, nói bình thê cũng không phải là một chuyện nhỏ, nhất là nhà mẹ của phu nhân quyền thế lớn như vậy, lão gia đều sẽ cố kỵ mấy phần.”

“Không sai, quả là cái việc này.” Triệu Khả Nhiên khẽ mỉm cười: “Quả là phụ thân có cố kị đối với quyền thế của phủ Tần quốc công. Nhưng ngươi phải biết, ở trong lòng của ông, Hầu vị vẫn là quan trọng nhất. Hiện tại ta và Khả Nhân trúng tuyển tại tuyển phi yến, như vậy trong lúc vô hình cũng đã cho ông ấy thêm mấy trọng lượng bảo đảm. Nhưng mà so sánh với nhị thúc mà nói, phụ thân vẫn có nhược điểm trí mạng số một, đó chính là con cháu. Mặc dù phụ thân và nhị thúc cũng có một nhi tử của mình, nhưng mà nhi tử của nhị thúc là đích tử, nhưng Phong nhi chỉ là con thứ mà thôi. Cho dù ta không nói phân chia dòng chính thứ, ngươi cũng có thể hiểu quan hệ lợi hại trong đó.”

“Nhưng mà lão Hầu gia rất ưa thích Phong nhi!” Tôn di nương mở miệng hỏi: “Việc này mà nói, Phong nhi cho dù là con thứ, vậy thì có quan hệ gì!”

“Ngươi đây lại không hiểu.” Triệu Khả Nhiên cười lắc lắc đầu: “Tôn di nương, đích tử chính là đích tử, thứ tử chính là thứ tử, một điểm này, là ai cũng không có biện pháp lẫn lộn. Triệu Khả Lễ là đích tử của nhị thúc, mặc dù Phong nhi rất được tổ phụ vui lòng, nhưng mà cho dù như vậy cũng tốt, ở trong lòng của tổ phụ, địa vị của Phong nhi vẫn so ra kém Triệu Khả Lễ. Điểm này ta hiểu biết rõ, tự nhiên phụ thân cũng biết đến.”

“Đại tiểu thư, vậy ý của người là ——” Tôn di nương nghi ngờ nhìn về phía Triệu Khả Nhiên.

Triệu Khả Nhiên cười cười: “Thật ra thì Phong nhi là nhi tử duy nhất của phụ thân, hơn nữa quan trọng nhất là Phong nhi quả thật là hết sức thông minh, tương lai tuyệt đối sẽ không không có tiếng tăm gì. Bởi vì có Phong nhi đứa con trai này, phụ thân hết sức kiêu ngạo. Nhưng mà thân phận của Phong nhi, lại thủy chung là một cây gai trong lòng của phụ thân. Nhất là ở trong tranh đoạt Hầu vị, nếu không có đích tử mà nói, đó là hết sức thua thiệt. Phụ thân cũng vẫn muốn khiến Phong nhi biến thành con trai trưởng, nhưng khổ nổi không có cách nào mà thôi.”

“Chẳng lẽ lão gia cũng chưa có nghĩ tới muốn đem Phong nhi cho làm con thừa tự dưới danh nghĩa phu nhân sao?”

Đối với cái này Tôn di nương cảm thấy không hiểu một chút. Mặc dù bà rất không muốn mất đi con trai của mình. Nhưng đây chính là một biện pháp tốt, chẳng lẽ lão gia không có nghĩ qua cái biện pháp này sao?

“Làm sao ngươi biết phụ thân không có nói qua đây?” Triệu Khả Nhiên buồn cười hỏi ngược lại.

“Cái gì!” Tôn di nương thất kinh, thậm chí trong lòng cảm thấy hết sức sợ, thì ra mình đã từng thiếu chút nữa đã mất đi Phong nhi rồi.

“Đúng vậy.” Triệu Khả Nhiên cười đáp: “Chuyện này, có lẽ ngươi không biết! Chỉ là, đại khái cũng là đúng dịp! Ngươi cũng có thể nhớ, lúc Phong nhi ra đời ấy, thân thể của Khả Nhân hết sức không tốt. Khi đó, toàn bộ ý định của mẫu thân cũng đã dốc sức đến trên người Triệu Khả Nhân rồi, cho nên tuyệt đối sẽ không đồng ý. Sau Phong nhi lại dần dần trưởng thành, mẫu thân càng thêm không thể nào đồng ý. Nếu từ nhỏ đến nuôi lớn mà nói, vậy còn tốt. Nhưng nếu nửa đường đến thừa nhận, mẫu thân lại đồng ý như thế nào!”

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Tôn di nương cảm thấy hết sức may mắn, hoàn hảo ban đầu Phong nhi của mình không có bị cướp đi.

Nhìn Tôn di nương, Triệu Khả Nhiên cười cười: “Tôn di nương, hiện tại ngươi yên tâm đi, ta sẽ không khiến Phong nhi rời khỏi ngươi. Hiện tại ngươi cái gì cũng không cần phải làm. Về phần chuyện bình thê, ta sẽ tìm cơ hội nói với phụ thân. Đến lúc đó, ngươi nhất định không thể lùi bước.”

“Đại tiểu thư, người yên tâm.” Tôn di nương hết sức kiên định mà nói ra: “Vì Phong nhi của nô tỳ, nô tỳ sẽ tuyệt đối không lui nhường.”

Nhìn bộ dạng của Tôn di nương, Triệu Nhiên hết sức hài lòng gật đầu một cái.

Sau giữa trưa gió từ từ thổi, mang đến từng trận khoan khoái nhẹ nhàng, Tôn di nương và Triệu Khả Nhiên cứ ngồi ở trong hoa viên thưởng thức trà như vậy, xem ra hết sức vừa lòng. Nhưng tâm tình của các nàng có bình tĩnh giống mặt ngoài hay không, vậy thì không biết được.

Hết chương 155