Đích trưởng nữ - Trang 150

Chương 149: Nói chuyện với Tư Đồ Lăng Chí

“Ha ha ha.” Đột nhiên Tư Đồ Lăng Chí cười to lên, trong mắt nhìn về phía Triệu Khả Nhiên cũng là tràn đầy tán thưởng: “Khả Nhiên, ngay cả trẫm không thừa nhận cũng không được, ngươi đúng là một nữ tử không tầm thường, nếu là một nữ tử sau khi biết mình có thể có thể ngồi lên chỗ ngồi nữ nhân khắp thiên hạ đều muốn, cũng sẽ mừng rỡ như điên. Nhưng ngươi vẫn hết sức bình tĩnh. Húc nhi thật rất tinh mắt, coi trọng cái người này viên minh châu bị che khuất.”

Nghe được Tư Đồ Lăng Chí lời nói xong, Triệu Khả Nhiên cũng biết, sợ là mình đã thuận lợi qua ải. Chẳng qua cho dù là như vậy, Triệu Khả Nhiên hết sức bình tĩnh như cũ, trên mặt không có một chút vẻ mặt ngoài ý muốn.

Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, trong mắt Tư Đồ Lăng Chí tràn đầy hoài niệm, ông thở dài một hơi, sau đó nhìn như lầm bầm lầu bầu mở miệng nói: “Ngươi và ‘nàng’ đúng là rất giống, nhất là tính cách của các ngươi, ‘nàng’ cũng là cái bộ dáng này. Trẫm biết, ‘nàng’ cũng giống như ngươi, ‘nàng’ có thể không quan tâm cái gì, ‘nàng’ muốn nhất chẳng qua chỉ đúng là một lòng thành thật mà thôi. Nhưng trẫm vẫn không làm được.”

Trước kia Triệu Khả Nhiên có lẽ không biết Tư Đồ Lăng Chí nói tới ai, nhưng hiện tại nàng đã biết, nàng cười nhạt, lắc đầu một cái: “Hoàng thượng, người nói sai rồi, về tính cách có lẽ thần nữ và ‘nàng’ thật sự có một chút giống nhau! Nhưng hai chúng ta vẫn là không giống nhau như vậy. Húc đã từng nói, nếu thần nữ so với ‘nàng’ kiên cường hơn nhiều.”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói xong, Tư Đồ Lăng Chí kinh ngạc: “Ngươi biết trẫm nói tới ai?”

“Thần nữ biết.” Triệu Khả Nhiên cười cười, mở miệng đáp: “Trước Húc cũng đã nói với thần nữ, người nói là mẫu phi của hắn, Tiêu quý phi đã qua đời. Nhưng hoàng thượng, có một chút thần nữ vẫn phải nói, thần và Tiêu quý phi bất đồng. Tiêu quý phi có thể vì tình yêu, tiến vào trong cung, cùng nhiều nữ tử chia sẻ trượng phu của mình như vậy, mà thần nữ lại không có biện pháp làm được điểm này. Thần nữ yêu cầu là một người một tình yêu hoàn chỉnh, người, nếu như người kia không có cách nào cho thần nữ mộ tình yêu hoàn chỉnh mà nói, vậy cũng chỉ có thể nói rõ, hắn không phải là người kia của thần nữ. Như vậy bất luận như thế nào, thần nữ đều sẽ không đi chung với người kia.”

“Ý của ngươi là nói, ngươi là tuyệt đối sẽ không cho phép trượng phu của ngươi có một nữ tử khác, đúng không?”

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Tư Đồ Lăng Chí cảm thấy hết sức không vui. Hôm nay ông đưa Triệu Khả Nhiên tới đây, trừ muốn nhìn nữ tử này thật tốt một chút rút cuộc là có ma lực gì, thế nhưng lại đem nhi tử mình tâm đắc nhất mê thành cái bộ dáng này. Nhưng còn có một chút quan trọng nhất, đó chính là ông muốn thuyết phục Triệu Khả Nhiên, làm cho Triệu Khả Nhiên đi khuyên Húc nhi một chút, có thể nạp thêm mấy trắc phi. Mặc dù ông đã đồng ý Húc nhi, sẽ không buộc hắn nạp trắc phi. Nhưng nếu Triệu Khả Nhiên chủ động mở miệng, chuyện kia cũng không giống nhau.

Nhưng để cho ông không ngờ chính là ông còn chưa mở lời, Triệu Khả Nhiên dĩ nhiên cũng nói ra một phen như vậy.

Tư Đồ Lăng Chí không vui, Triệu Khả Nhiên nhìn ở trong mắt, trong lòng có chút khẩn trương, nhưng lại vẫn kiên trì tín niệm của mình như cũ, “Không sai, trước thần nữ đã yêu cầu Húc rồi. Là hắn đồng ý với thần nữ, sau đó thần nữ mới đồng ý với hắn.”

“Rút cuộc ngươi có biết người ngươi gả là ai hay không?” Tư Đồ Lăng Chí hết sức không vui mở miệng nói: “Nếu ngươi muốn gả cho một hoàng tử, vậy ngươi cũng biết, ngươi nhất định phải thích ứng cuộc sống hắn tam thê tứ thiếp như vậy.”

Thấy Tư Đồ Lăng Chí không vui như vậy, Triệu Khả Nhiên lại không hề ngượng bộ: “Hoàng thượng, chẳng lẽ người quên sao? Hôm nay ở trên đại điện, Húc cũng đã cho thần nữ một hứa hẹn, một đời một kiếp một đôi nhân. Hắn đã đồng ý cam kết trước mặt nhiều người như vậy, nếu hắn thật sự trái với cam kết, hoàng thượng, người không sợ hắn bị người trong thiên hạ nhạo báng sao?”

Triệu Khả Nhiên biết tại lúc này mình cứ nói ra một phen như vậy là rất bất kính. Nhưng nàng lại nhất định phải nói ra, trong lòng nàng yêu Húc, cho nên không muốn bất luận kẻ nào chen vào giữa bọn họ. Cho tới nay đều là Húc ở sau lưng lặng lẽ vì nàng làm tất cả, như vậy hôm nay, nàng cũng phải vì hạnh phúc giữa bọn họ mà đấu tranh.

“Pằng ——” một tay của Tư Đồ Lăng Chí dùng sức vỗ vào trên bàn: “Ý của ngươi là đang uy hiếp trẫm, đúng không?”

Nhìn Tư Đồ Lăng Chí có vẻ tức giận, phải nói trong lòng không có chút nào sợ, đó là không thể nào, nhưng Triệu Khả Nhiên hết sức kiên trì lòng tin của mình như cũ: “Hoàng thượng nói quá lời, thần nữ không dám, thần nữ chỉ nói suy nghĩ của mình ra ngoài mà thôi. Hơn nữa, hoàng thượng, người hẳn là không biết đi! Không chỉ có thần nữ hi vọng có thể một đời một kiếp một đôi nhân mà thôi, ngay cả Húc cũng vậy. Cho dù thần nữ không nói, Húc cũng tuyệt đối sẽ không lại có những nữ nhân khác.”

“Cái gì?”

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, Tư Đồ Lăng Chí cảm thấy hết sức kinh ngạc, cho tới nay ông đều cho rằng, cái điều kiện này là Triệu Khả Nhiên nói ra, Húc nhi cũng chỉ là bởi vì thích Triệu Khả Nhiên mới chịu đồng ý cái điều kiện này. Nhưng hiện tại Triệu Khả Nhiên lại nói, trong long của Húc nhi cũng hy vọng việc này, làm sao biết chứ?

Nhìn Tư Đồ Lăng Chí rõ ràng dáng vẻ không tin, Triệu Khả Nhiên khẽ mỉm cười, hết sức kiên định nhìn về phía ánh mắt của Tư Đồ Lăng Chí, từng chữ từng câu mở miệng nói: “Không sai, bởi vì mẫu phi của hắn, cho nên hắn cũng hi vọng muốn một tình yêu hoàn chỉnh. Húc đã từng nói, mẫu phi của hắn mất đi, hắn không trách bất luận kẻ nào, bởi vì nguyên nhân tạo thành cái kết quả này là rất nhiều. Hơn nữa, hắn vẫn cho rằng, Tiêu quý phi chết đi, thật ra thì bản thân của mình và ‘nàng’ có quan hệ hết sức lớn. Hắn cho là Tiêu quý phi không nên vào cung, bởi vì tính tình của ‘nàng’ căn bản cũng không thích hợp sống trong hoàng cung. Thậm chí, căn bản Tiêu quý phi cũng không nên yêu người. Có lẽ vừa bắt đầu giữa các người yêu nhau chính là một sai lầm!”

Triệu Khả Nhiên biết lời mình nói ra có lẽ rất rất bất kính, nhưng hôm nay nàng phải đem những này chuyện nói hết ra, nếu không, nàng sẽ không biện pháp bảo hộ hạnh phúc của mình. Chỉ có khiến hoàng thượng biết những thứ này, ông sẽ không luôn muốn gắng phải chen một người vào giữa mình và Húc. Hơn nữa, cũng chỉ có ông biết tất cả ý niệm của Húc, tương lai phụ tử bọn họ giữa mới có thể phá vỡ ngăn cách giữa bọn họ.

Mỗi một chữ mỗi một câu của Triệu Khả Nhiên đều giống như một cây búa gõ vào lòng Tư Đồ Lăng Chí, ông hết sức chán nản ngồi trên ghế rồng, xem ra hết sức uể oải: “Húc nhi hắn, thật sự là cho là như vậy sao? Hắn cho là tình yêu giữa ta và Tiêu Tiêu là một sai lầm sao? Ta thật sự rất thích nàng, nàng là nữ nhân duy nhất ta yêu trong cuộc đời, điều này sao có thể là một sai lầm đây?”

Một bên Lý Phúc Toàn thấy bộ dạng của Tư Đồ Lăng Chí, sau đó cảm thấy hết sức gấp gáp. Hắn nghĩ muốn ngăn cản Triệu Khả Nhiên nói tiếp, nhưng hắn biết mình không có tư cách mở miệng. Hơn nữa, có lẽ Văn quận chúa đem toàn bộ chuyện tình nói hết ra tốt hơn! Cho tới nay, giữa hoàng thượng và Húc vương sống chung với nhau, hắn nhìn ở trong mắt gấp ở trong lòng, nếu là hôm nay Văn quận chúa thật có thể đem khúc mắc của hoàng thượng mở ra thì tốt rồi. Nghĩ đến đây một chút, Lý Phúc Toàn nhịn, vẫn đứng ở một bên lặng lẽ nghe.

Triệu Khả Nhiên có thể nhìn ra được, hiện tại tâm tình của Tư Đồ Lăng Chí thật hết sức gay go, hiện tại ông cũng đã sửa lại tự xưng. Hơn nữa có thể thấy được, trong long ông quả thật là hết sức yêu Tiêu quý phi. Một phần tình yêu như vậy lại bị nhi tử duy nhất của bọn họ nói là một sai lầm, đả kích như vậy chính là rất lớn.

Nhìn bộ dáng này của hoàng đế một đời, trong lòng của Triệu Khả Nhiên cũng hết sức không đành lòng, nhưng nếu đã bắt đầu, nàng đã nhất định phải nói xong, không chỉ là vì mình, cũng là vì Húc.

“Hoàng thượng, Húc đã từng nói, Tiêu quý phi là một nữ nhân rất dịu dàng, nàng cần một người toàn tâm toàn ý yêu, mà người lại không có cách nào cho nàng.” Triệu Khả Nhiên dừng một chút, thở dài một cái xong, tiếp tục nói: “Người đã nói, thần nữ và Tiêu quý phi rất giống, bởi vì hai chúng ta đều là cái gì cũng có thể không quan tâm. Nhưng hoàng thượng, người sai lầm rồi. Mặc kệ là nữ nhân cỡ nào lạnh nhạt, chỉ cần vừa gặp phải tình yêu, cũng sẽ trở nên ích kỷ. Người một mực cho là, mặc kệ người có bao nhiêu nữ nhân, chỉ cần thích nhất Tiêu quý phi, vậy thì đã đầy đủ rồi. Nhưng người có nghĩ đến hay không, rút cuộc việc này là đối với người mà nói vậy là đủ rồi, hay là đối với với Tiêu quý phi mà nói đã đầy đủ rồi đây?”

Lời của Triệu Khả Nhiên nói cho Tư Đồ Lăng Chí đả kích rất lớn, ông thấp giọng tự lẩm bẩm, lại giống như là đang nói với Triệu Khả Nhiên: “Thật sao? Thực sự là như vậy sao? Thì ra là cho tới nay ta cho là yêu, đối với Tiêu Tiêu mà nói, thật không đủ sao? Ta thật sự yêu nàng, thật sự yêu nàng.”

“Hoàng thượng, ngươi biết tại sao mỗi một năm thời điểm ngày giỗ của Tiêu quý phi, Húc đều không muốn cùng nhau bái tế với người sao?” đột nhiên Triệu Khả Nhiên nói sang chuyện khác: “Thời điểm mỗi năm, đều người tế bái trước. Chờ sau khi người đi, Húc mới nguyện ý tế bái, người biết đây là vì cái gì không?”

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói xong, đột nhiên Tư Đồ Lăng Chí ngẩng đầu lên, nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: “Ngươi biết, làm sao ngươi biết? Chẳng lẽ hắn dẫn ngươi đi qua?”

Căn bản chuyện này sẽ không có người biết. Mà chuyện này cũng là nỗi đau trong lòng Tư Đồ Lăng Chí, mỗi một lần, Húc nhi cũng không muốn cùng đi tế bái Tiêu Tiêu với mình.

Tư Đồ Lăng Chí nở nụ cười tự giễu: “Ha ha, hắn đang hận ta, hắn cảm thấy là ta hại chết Tiêu Tiêu, cho nên, hắn mới không muốn tế bái Tiêu Tiêu với ta.”

Lý do này, Tư Đồ Lăng Chí đã biết đến, cũng là vẫn tin chắc như vậy. Nhưng không ngờ, sau khi nghe được lời của ông, Triệu Khả Nhiên vẫn lắc đầu một cái.

“Hoàng thượng, Húc hắn không hận người,” Triệu Khả Nhiên mở miệng nói: “Hắn từng nói với thần nữ, tới nay hắn cũng không có hận người. Không phải vừa rồi thần nữ cũng đã nói sao? Tới nay Húc đều không cảm thấy Tiêu quý phi chết đi là sai lầm của người.”

“Vậy thì vì cái gì? Nếu hắn không hận ta mà nói… vậy tại sao ngay cả cùng ta tế bái Tiêu Tiêu cũng không muốn đây? Còn nữa, từng ấy năm tới nay như vậy, thái độ của hắn cư xử với ta, đây tất cả không phải đều nói rõ hắn là đang hận ta sao?”

“Hoàng thượng, người đoán sai lầm rồi.” Triệu Khả Nhiên nhẹ nhàng cười một tiếng: “Tới nay Húc đã chưa từng hận qua người, đây là chính miệng hắn nói với thần nữ.”

“Vậy hắn vì cái gì?” Sau khi nghe được Triệu Khả Nhiên khẳng định, Tư Đồ Lăng Chí cảm thấy hết sức kinh ngạc, cho tới nay, ông đều cho là nhi tử này của mình hận, nhưng không ngờ, hôm nay thậm chí có người nói cho ông biết, thì ra là không chẳng qua chính là suy đoán của ông mà thôi.

Liếc mắt nhìn Tư Đồ Lăng Chí, sau đó Triệu Khả Nhiên vẫn là cảm thấy tốt nhất là nói thẳng, bởi vì chỉ có khiến hoàng thượng biết cảm giác của Húc, ông mới không tiếp tục muốn Húc cưới nhiều mấy trắc phi.

Triệu Khả Nhiên hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Hoàng thượng, tới nay người luôn cho rằng người biểu hiện thâm tình đối với với Tiêu quý phi, thật ra thì ở Húc thấy, chẳng qua chỉ đúng là một chút hư tình giả ý mà thôi. Thần hiểu biết rõ, người một mực tới nay vẫn kiên trì tự mình đi quét dọn gian phòng thờ phụng Tiêu quý phi, những thứ này ở người khác nhìn, đích xác là cảm thấy người tình thâm ý trọng đối với Tiêu quý phi, nhưng ở Húc nhìn, đó chính là dối trá. Hắn vẫn cho rằng, nếu thật thích một người, đó là tuyệt đối sẽ không sẽ đi chung với những người khác.”

“Cái gì?” Hiển nhiên lời nói của Triệu Khả Nhiên đả kích hết sức lớn đối với Tư Đồ Lăng Chí: “Thì ra là hắn vẫn cho là như vậy, hắn cho là ta hư tình giả ý với mẫu phi của hắn.”

Tâm tình của Tư Đồ Lăng Chí hết sức loạn, cả đời này, nữ nhân ông thích nhất chính là Tiêu Tiêu, nhưng nữ nhân ông thật xin lỗi nhất cũng là Tiếu Tiêu Tiêu. Đối với Tiếu Tiêu Tiêu mất sớm, ông vẫn cho rằng là sai lầm của mình, cho nên ông vẫn muốn đem toàn bộ tất cả đều bồi thường cho đứa bé duy nhất nàng lưu lại vì mình. Nhưng tới nay ông đã không có nghĩ qua, thì ra là ở trong long nhi tử của ông, tình yêu của mình và mẹ của hắn chẳng qua chỉ đúng là một sai lầm. Thậm chí, hắn còn cho là thật ra yêu của mình đối với mẫu thân của hắn cũng chỉ là hư tình giả ý mà thôi, chính là không có gì có thể so ra còn lớn hơn với đả kích này. Chẳng lẽ đây chính là trừng phạt của trời cao cho ông sao? Bởi vì ông cô phụ Tiêu Tiêu.

Thấy được cái bộ dáng này của Tư Đồ Lăng Chí, trong lòng Triệu Khả Nhiên cũng hết sức không đành long, nhưng vì tương lai giữa Húc và nàng, cũng vì tình phụ tử giữa hoàng thượng và Húc, nàng đều nhất định phải nói ra đây tất cả. Thật ra thì nàng đã sớm muốn nói với hoàng thượng những lời này, nhưng vẫn luôn không có cơ hội, hiện tại đã có cơ hội này, vẫn là đem tất cả đều nói ra sẽ tốt hơn. Nếu vẫn không đem khúc mắc này mở ra, tình phụ tử giữa người hoàng thượng kia và húc vĩnh viễn cũng không có cách nào tu sửa.

“Hoàng thượng.” Triệu Khả Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt chính trực nhìn Tư Đồ Lăng Chí chằm chằm, không hề bước: “Thần nữ và Tiêu quý phi không hề giống nhau. Thần nữ sẽ tuyệt đối không thỏa hiệp, một đời một kiếp một đôi nhân, đây là kiên trì của thần nữ, cũng là kiên trì của Húc. Hoàng thượng, không phải người biết chuyện thần nữ đã từng trải qua, cho nên người không có biện pháp hiểu tâm tình của thần nữ. Nhưng thần nữ tin tưởng, cho dù người không hiểu tâm tình của thần nữ, vậy không quan trọng, nhưng người đều hiểu tâm tình của Tiêu quý phi.”

“Tâm tình của Tiêu Tiêu?” Trong mắt của Tư Đồ Lăng Chí đã tràn đầy nước mắt, nhưng cũng chỉ cố nén không chảy xuống mà thôi: “Tâm tình của Tiêu Tiêu là dạng gì đây? Nàng giống Húc nhi, cho là tình yêu của chúng ta chính là một sai lầm sao? Hay là nàng cũng cho là ta đối nàng là hư tình giả ý đây?”

Triệu Khả Nhiên lắc đầu một cái, hết sức kiên định mở miệng: “Hoàng thượng, có lẽ Húc không có biện pháp biết tâm tình của người, nhưng mà thần nữ lại tin tưởng Tiêu quý phi vẫn tin tưởng người yêu, hơn nữa đối với chính tình yêu này, nàng tuyệt đối không hối hận, nếu không ban đầu nàng là sẽ không vào cung. Nhưng hoàng thượng, thử hỏi người nữ nhân nào không muốn phu quân của mình cũng chỉ có chính mình là một nữ nhân đây? Nếu hật sự yêu, vậy thì nên yêu. Hai người yêu đối phương, giữa bọn họ không có người thứ bac hen vào.”

Triệu Khả Nhiên dừng một chút, nhìn về phía Tư Đồ Lăng Chí: “Hoàng thượng, có lẽ người cảm thấy thần nữ tham đi! Nhưng thần nữ tin tưởng nữ nhân khắp thiên hạ đều sẽ có phần lòng tham này, chỉ là có nói ra miệng hay không mà thôi. Thần nữ là một người thành thật, cho nên thứ thần nữ muốn, thần nữ liền nhất định sẽ nói ra ngoài. Vì thần nữ hiểu biết rõ, nếu cái gì cũng không nói ra ngoài, như vậy thì chỉ có thể tạo thành tiếc nuối mà thôi. Thần nữ tin tưởng, ở trong lòng của Tiêu quý phi cũng khát vọng loại tình yêu một lòng, chỉ là nàng vẫn không có nói ra mà thôi. Hoàng thượng, người có thể nghĩ thật tốt thử xem, sau khi Tiêu quý phi vào cung, nàng không phải thật vui vẻ. Gặp lại mấy cái kia nữ nhân trong hậu cung của người, trong lòng của nàng có phải không hề để ý hay không.”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói xong, Tư Đồ Lăng Chí lâm vào trầm tư. Ông nhớ tới, lúc vừa mới quen, nụ cười của Tiêu Tiêu ấy là chính là ngọt, chân thật như vậy, nhưng sau khi vào cung, ông cũng rất ít thấy Tiêu Tiêu cười. Cho dù thật sự cười, đó cũng là cười khổ. Chẳng lẽ thật sự làm sai sao? Ban đầu mình vì ngôi vị hoàng đế, cô phụ Tiêu Tiêu, như vậy thật đáng giá không? Hiện tại chính mình thật sự lấy được ngôi vị hoàng đế, nhưng mình lại mất đi yêu nhất cả đời. Thế nhưng ngày cô độc này, mình lại không hề vui vẻ. Cô đơn giống như một con trùng đang không ngừng cắn nuốt trái tim của ông.

Thấy Tư Đồ Lăng Chí lâm vào trong trầm tư, Triệu Khả Nhiên không dám mở miệng, chỉ đứng bình tĩnh ở nơi đó, chờ Tư Đồ Lăng Chí mở miệng. Nàng biết, hiện tại hoàng thượng không phải cần bất kỳ đề nghị, mà là thật tốt mà nghĩ một hồi.

Qua một lúc lâu, Tư Đồ Lăng Chí thở dài một hơi, sau đó mở miệng nói: “Trẫm mệt mỏi, tin tưởng ngươi cũng mệt mỏi, ngươi đi về nghỉ ngơi đi! Trẫm cần phải suy nghĩ cẩn thận.”

Triệu Khả Nhân phúc thân một cái, sau đó cũng không nói gì, liền trực tiếp rời đi. Nhưng đang ở thởi điểm nàng đi tới cửa, đột nhiên phía sau của nàng truyền đến một hồi âm thanh trầm thấp.

“Sau này trẫm sẽ không can thiệp chuyện giữa ngươi và Húc nữa. Về sau, chuyện của các ngươi, các ngươi giữ gìn đi! Chỉ cần ngươi có thể vì Húc nhi sinh hạ con cháu, trẫm tuyệt đối sẽ không nhắc lại chuyện trắc phi. Về phần chuyện tương lai, hi vọng ngươi dùng chính năng lực của ngươi để chứng minh cho trẫm xem, quyết định ngày hôm nay của trẫm cũng không có sai. Còn nữa, về sau nếu các ngươi có thời gian, liền tiến cung nhiều, để cho trẫm nhìn các ngươi lâu một chút. Còn nữa, chuyện tối hôm nay, ngươi vẫn quên đi! Coi như xưa nay ngươi chưa từng tới bao giờ.”

“Còn nữa, về sau Húc nhi đã bên ngươi, hi vọng ngươi có thế để cho hắn hạnh phúc. Không cần giống ta và Tiêu Tiêu, chỉ có thể mang đến tổn thương cho hắn.”

Triệu Khả Nhiên đang đã đi tới cửa nghe lời nói truyền đến từ sau lưng, sau đó khóe miệng vẽ lên một nụ cười, bước chân cũng không ngừng chút nào, rất nhanh đã rời khỏi.

Nhìn bóng lưng của Triệu Khả Nhiên rời đi, Tư Đồ Lăng Chí cũng không nói cái gì, chỉ là phất phất tay, để cho Lý Phúc Toàn lui xuống trước.

Nhìn bộ dạng của Tư Đồ Lăng Chí, Lý Phúc Toàn rất lo lắng, nhưng hắn cũng biết, chuyện ngày hôm nay đánh thẳng hết sức lớn đối vào hoàng thượng, cho nên nhất định phải cho hoàng thượng một ít thời gian để tiêu hóa lắng đọng mới được. Cho nên hắn cũng không nói gì, liền yên lặng rời đi.

Rất nhanh, trong thiên điện cũng chỉ còn lại có một người Tư Đồ Lăng Chí mà thôi. Ông cầm lên pho tượng trên mặt bàn, nhìn trên hình người khéo cười tươi đẹp làm sao, vừa nãy vẫn cố nén nước mắt rốt cuộc không nhịn được chảy xuống.

“Tiêu Tiêu, nàng rất giống ngươi, nhưng vừa không giống ngươi. Húc nhi có thể tìm được một nữ tử như vậy, tương lai hắn sẽ hạnh phúc, đúng không? Nàng cũng sẽ vẫn phù hộ hắn, đúng hay không? Nếu ban đầu nàng có kiên cường của nàng (Khả Nhiên), mà ta có kiên trì của Húc nhi. Giữa chúng ta có phải lại là một loại kết cục khác hay không đây? Tiêu Tiêu, nàng nói, ta không phải làm sai. Ngươi xem, ta bây giờ đã là hoàng thượng cao cao tại thượng, nhưng mà ta lại vẫn cảm thấy rất cô đơn, bởi vì không có nàng ở đây bên cạnh.”

Nói đến đây, Tư Đồ Lăng Chí cảm thấy một cỗ nồng đậm đau thương đem hắn bao quanh, một cỗ đau thương nồng đậm tựa như muốn đem ông cắn nuốt.

“Tiêu Tiêu, có lẽ ban đầu nàng không gặp phải ta mà nói… nàng sẽ càng thêm hạnh phúc đi! Hiện tại nhất định con cháu đã vờn quanh dưới gối, mà không phải sống ở địa phương lạnh lẽo đó. Thật xin lỗi, thật thật xin lỗi, nếu không phải là ta ích kỷ triệu nàng vào cung, có lẽ nàng sẽ không trẻ tuổi như vậy đã hương tiêu ngọc vẫn. Ban đầu vì hạnh phúc giữa chúng ta, ta đi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, nhưng đến cuối cùng, nhưng ta cũng vì cái ngôi vị hoàng đế này, đem hạnh phúc giữa chúng ta hy sinh.”

“Thì ra là, bất tri bất giác trong lúc đó ta đã sớm đem cam kết lúc đầu của chúng ta đều vứt. Cho nên, Tiêu Tiêu, hiện tại ta sẽ không can thiệp chuyện giữa Húc nhi bọn họ nữa. Ta tin tưởng năng lực của Húc nhi, cho dù không có núi dựa cường đại, hắn cũng có thể đi lên cái địa vị cao nhất này. Bởi vì, hắn là con của chúng ta, ta tin tưởng nàng có năng lực này. Hơn nữa, ta xem ra ngoài, cái Triệu Khả Nhân này không phải là nữ tử tầm thường gì. Cho nên, chúng ta đã có thể mỏi mắt mong chờ.”

Tay của Tư Đồ Lăng Chí nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của nữ tử trên bức họa: “Tiêu Tiêu, đợi đến lúc Húc nhi có thể tiếp được giang sơn này ta liền đi tìm nàng, có được hay không? Nàng nhất định phải đợi ta… ta bảo đảm, sẽ không quá lâu. Cho nên, nàng nhất định không cần đi quá nhanh, đến lúc đó ta mới có thể đuổi theo nàng. Đến lúc đó, ta lại sám hối với nàng, có được hay không? Đến lúc đó, ngươi sẽ tha thứ ta sao? Nàng lương thiện như vậy, nhất định sẽ tha thứ cho ta, đúng không?”

Nước mắt từng giọt rơi trên bức họa, rơi vào giữa mặt người trẻ kia, thoạt nhìn liền giống như nữ tử trong bức họa cũng ở đây rơi lệ. Gió xuyên qua cửa sổ không ngừng thổi vào trong Thiên điện, nhưng thế nào cũng không thổi bay nước mắt kia.

Bên trong Thiên điện, không còn có bất kỳ âm thanh gì truyền đến, chỉ còn lại âm thanh ngọn gió kia, giống như tiếng khó của nữ tử, đang không ngừng quay về, mang đến không khí trong điện từng trận nồng đậm đau thương.

Lý Phúc Toàn đứng ở ngoài điện, nghe trong điện một chút âm thanh cũng không có, lại cũng chỉ có thể thở dài thở ra một hơi. Xem ra, hôm nay lại là một đêm không ngủ đây!