Đích nữ vương phi » Trang 33

Chương 33: Là Nàng Sao?

Đô thành Đại Hạ, ở kinh thành, là địa phương phồn hoa nhất toàn nước, bất kể là mặc, hay ăn, chơi, đều là tốt nhất.

Vân Tuyết Phi ăn mặc như tiểu công tử, nhìn nhìn bên này, sờ sờ bên kia, giống như tên nhà quê chưa từng thấy qua chợ.

Hạ Hầu Cảnh cùng đi phía sau, phong lưu phóng khoáng phe phẩy cây quạt, chọc cho từ đại mụ năm mươi tuổi tới đứa bé năm tuổi đều mở to hai mắt, hoa si nhìn hắn.

Người này giống như không cảm thấy, trên khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ mang theo nụ cười mê người, dinendian.lơqid]on chọc cho trái tim của sinh vật giống cái xung quanh tê dại, một hồi tiếng rút khí, hận không được trực tiếp nhào tới, bới y phục của hắn.

Vân Tuyết Phi nhìn người bảnh bao trước mắt như nhìn kẻ thù, chu mỏ oán trách: “Ra ngoài với ngươi chính là sai lầm lớn!” Ánh mắt căm thù xung quanh làm cho toàn thân nàng không được tự nhiên!

Hạ Hầu Cảnh lại gần chớp chớp mắt cười đùa: “Có phải Vân huynh đệ phát hiện tiểu gia ta anh tuấn phi phàm, không ai bằng hay không?”

Cảm thấy ánh mắt xung quanh như mũi tên bắn về phía mình, Vân Tuyết Phi bĩu môi, đưa tay đẩy đầu sỏ gây nên ở trước mặt một cái: “Cách ta xa một chút!”

“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô vừa chua vừa ngọt, hai văn tiền một xâu~” Tiếng rao hàng của người bán hàng rong di chuyển lực chú ý của Vân Tuyết Phi trong nháy mắt.

Kẹo hồ lô? Chua chua ngọt ngọt đấy! Nàng thích nhất, không để ý hình tượng, nàng mở chân vội vàng chạy tới chỗ phát ra âm thanh!

“Cho hai xâu kẹo hồ lô!” Không để ý thở, đưa tay móc ra bốn văn tiền từ trong túi, đưa cho đại thúc trung niên đang rao hàng trước mặt.

Hạ Hầu Cảnh từ phía sau đuổi tới, không ngờ chạy tới gấp gáp như vậy lại là vì mua kẹo hồ lô, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn tiểu công tử trước mắt vui vẻ cầm kẹo hồ lô : “Nhìn ngươi thèm ăn như vậy, xem ra là Tư Nam Tuyệt ăn bớt của ngươi, vật như vậy mà ngươi cũng coi như bảo bối!”

Không nhìn Hạ Hầu Cảnh châm chọc, nàng đưa tay đưa tới một cây kẹo hồ lô, híp mắt cười nói: “Cho ngươi! Ăn rất ngon đấy!”

“Lấy ra! Tiểu gia không cần, ăn thứ như vậy trên đường cái, giảm thân phận của tiểu gia!” Hạ Hầu Cảnh chán ghét khoát khoát tay, trong mắt thoáng qua một ánh sáng không biết tên.

Đọc FULL truyện tại đây

“Ngươi không cần cũng đừng hối hận, một mình ta ăn hết sạch!”

Không giống những người khác lấy tới tay liền vội vàng cắn rơi một miếng, hận không thể lập tức nuốt vào trong bụng, Vân Tuyết Phi chỉ lè lưỡi liếm liếm trái cây đỏ rực, rồi sau đó thu hồi đầu lưỡi, nhấm nháp dư vị, khi vị ngọt lan tràn toàn bộ nụ vị giác*, nàng hạnh phúc nheo mắt lại, giống như ăn vào mỹ vị ngon nhất trên thế giới này! Khi liếm không sai biệt lắm, nàng mới chậm rì rì mở miệng giải quyết, vị ngọt đi qua, vị chua đột kích, kích thích nàng nhắm mắt, nàng lè lưỡi cảm thán: “Quá chua! Chua đến nước mắt cũng sắp ra ngoài!”

* nụ vị giác: khí quan cảm thụ của vị giác, phân bố trên mặt lưỡi, dùng để phân biệt mùi vị:

“Ai cho ngươi tham ăn như vậy!” Hạ Hầu Cảnh khinh thường nhìn nữ tử trước mắt giống như con mèo.

“Nhưng sảng khoái!” Vân Tuyết Phi quay đầu, ánh mắt sáng trong nhìn hắn, đưa kẹo hồ lô vừa rồi hắn không cần cho hắn lần thứ hai: “Không tin ngươi nếm thử một chút, ăn xong tâm tình khá tốt!”

Thích ăn kẹo hồ lô, dáng ăn giống nhau, đối thoại giống nhau. . . . . . Hạ Hầu Cảnh khắc chế hơi run rẩy trong lòng, hắn giơ tay lên nhận lấy, cắn một miếng ngậm trong miệng, quả thật rất ngọt!

“A Cảnh, ăn ngon có đúng hay không, tâm tình có khá hơn chút hay không?” Dưới trời chiều, ánh mắt của nữ tử mong đợi quan tâm nhìn hắn, khi đó mẫu phi hắn vừa mới qua đời, hắn mệt mỏi ứng phó tranh đấu gay gắt giữa hoàng tử, khổ nhiều hơn nữa mệt mỏi nhiều hơn nữa cũng chỉ có thể nuốt vào trong bụng, trong lòng bơ vơ thì hắn thường thường âm thầm gạt lệ, mặc dù kẹo hồ lô không bằng bất kỳ một món quý giá nào mà hắn từng ăn, nhưng cũng ngọt vào trong lòng của hắn, đó là vị ngon nhất mà hắn được ăn từ trước tới nay, từ đó lòng hắn mở ra một cánh cửa, để một người tên là Tiết Phỉ đi vào.

“Như thế nào? Ta không nói sai chứ! Ăn ngon lắm, tâm tình rất sảng khoái rất vui vẻ đúng không?” Vân Tuyết Phi định nhướng nhướng mày với hắn.

Hạ Hầu Cảnh cười gật đầu một cái, ánh mắt dịu dàng như nước nhìn Vân Tuyết Phi, giây lát, hắn vươn cánh tay ôm thân thể mảnh khảnh của Vân Tuyết Phi vào trong ngực, đầu tựa vào trên vai của nàng, nỉ non thật thấp: “Là nàng có đúng hay không? Nhất định là nàng… nhất định là nàng biết không có nàng thì ta sống rất khổ sở, cho nên trở lại bên cạnh ta một lần nữa.”

Thình lình xảy ra ôm ấp, động tình nỉ non, Vân Tuyết Phi hoảng sợ cả người cứng ngắc, không khỏi run rẩy nhép nhép miệng môi: “Ngươi…ngươi nhận lầm người! Ta không phải người ngươi nói!”

Hạ Hầu Cảnh ngẩng đầu lên, con mắt màu đen không nhúc nhích nhìn nàng, thấy lo lắng trong mắt nàng, ánh mắt chớp động, tay trắng nõn như ngọc của hắn lau khuôn mặt trẻ trung của nàng: “Phỉ Nhi, nàng nhất định biết người kia trong lòng ta chính là ai, có đúng hay không?”

Giọng điệu xác định như vậy, trong lòng Vân Tuyết Phi dời sông lấp biển một hồi, nàng giãy giụa muốn thoát khỏi ôm ấp của hắn, nhưng bất đắc dĩ hơi sức không bằng người, nàng nhìn hắn chằm chằm: “Ngươi nổi điên làm gì? Ngươi không nhìn thấy đây là ở trên đường cái sao? Hai người nam nhân lôi lôi kéo kéo còn ra thể thống gì?”

Nghe xung quanh chỉ chỉ chõ chõ nghị luận, tất cả cảm xúc trên mặt Hạ Hầu Cảnh rút đi toàn bộ, hắn buông lỏng Vân Tuyết Phi ra, nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, là ta thất lễ!”

Hắn điều chỉnh giọng điệu, nhìn Vân Tuyết Phi, âm thanh khàn khàn: “Ta biết, nàng đã chết, trên thế giới này không có hai người giống nhau như đúc, cho dù ngươi giống như nàng ở phương diện khác, nhưng ngươi vẫn không phải nàng!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Chỉ là giống nhau mà thôi ~ chỉ là giống nhau mà thôi ~” Hắn tự lẩm bẩm, xoay người, không nhìn ánh mắt kinh dị xung quanh, giống như mất hồn phách chậm rãi bước về trước.

Nhìn bóng lưng cô tịch bi thương phía trước mặt, tâm Vân Tuyết Phi giống như bị đao chém thành hai nửa từ giữa, máu tươi đầm đìa, dù là một kiếm kia trên chiến trường thì nàng cũng không đau thế này.

Trong nháy mắt, nàng rất muốn gọi hắn, nói cho hắn biết, nàng chính là Tiết Phỉ, là Tiết Phỉ thích ăn kẹo hồ lô, hung hăng tổn thương hắn.

Nước mắt chảy xuống từng giọt theo gương mặt, tầm mắt dần dần mơ hồ, nàng hung hăng nói thật xin lỗi ở trong lòng.

Nhìn bóng dáng càng chạy thì càng xa, nàng luống cuống, vội vàng di chuyển bước chân, đuổi theo hắn.

Đợi khi đuổi kịp, nàng yên lặng đi ở bên người hắn, âm thầm, giống như như vậy có thể giảm bớt một chút đau lòng và tội ác.

“Ngươi biết không? Trước kia ta từng hận nàng, bởi vì nàng không yêu ta, vì nam nhân khác lừa gạt ta!” Giọng nói thâm trầm của hắn đột nhiên vang lên, giống như lọt vào trong ký ức xa xôi: “Vì quên nàng, ta ở cách xa kinh thành, đến biên cảnh Man Hoang xa xôi, ở đó ta sống rất yên tĩnh, cho rằng quên mất, nhưng trong một nháy mắt khi tin tức nàng chết ở chiến trường truyền đến, lòng của ta cũng chết theo rồi, ta đột nhiên phát hiện, ta muốn nàng sống thật tốt, lừa gạt ta cũng được, tổn thương ta cũng được, ta không quan tâm, chỉ cần nàng sống thật tốt, sống hạnh phúc ở một góc trên thế giới này, ta liền an tâm, liền thỏa mãn! Nhưng!” Hắn đột nhiên cất cao giọng nói, giống như bị đè nén khổ sở tột cùng, ánh mắt cũng lộ ra cực kỳ đau thương tức giận: “Tại sao ông trời tàn nhẫn như vậy? Ngay cả một nguyện vọng nho nhỏ như vậy cũng không thể thỏa mãn ta, nhất định phải đoạt đi tánh mạng của nàng!”

Nhiều năm như vậy, nàng vẫn cho rằng hắn sẽ cực hận nàng, hận không thể giết nàng chết, nàng là xấu xa như vậy! Nhưng tại sao hắn có thể ngốc như vậy. . . . . .

Nàng bước nhanh đi lên, đưa ra đôi tay, từ phía sau vòng chắc hông của hắn, tựa đầu nhẹ nhàng dán trên lưng hắn.

Thân thể đột nhiên bị thân thể nữ tử mềm mại thơm tho ôm lấy từ phía sau, có âm thanh giọng mũi của dinendian.lơqid]on nữ tử mang theo rầu rĩ vang lên: “Đừng chà đạp mình như vậy, nàng sẽ khó chịu! Nàng nhất định hi vọng ngươi có thể sống thật vui vẻ!”

Hạ Hầu Cảnh cứng đờ, mặc cho Vân Tuyết Phi ôm mình như vậy, cảm giác như thế thật sự rất tốt!

Nhưng hai người cũng không chú ý đến phương hướng khác, một mũi tên sắc bén lóe ánh sáng lạnh, nhắm ngay Vân Tuyết Phi, vèo một tiếng bay tới.