Đích nữ vô song – Phần 2 » Trang 88

Chương 223 : Diệp thị bị hủy diệt, kịch biến!

Editor: Vy Vy 1505

Đối với Bùi tứ tiểu thư, Triệu Lâm luôn luôn có ấn tượng rất tốt, cảm thấy nàng thông minh sâu sắc lại không ngoan độc, ở trong cung thập phần hiếm thấy.

Mà sau khi trải qua chuyện mới vừa rồi, ông đối với nàng càng thêm hâm mộ tin phục, đồng thời cũng cảm ơn không thôi. Phải biết rằng, Bùi Nguyên Ca hôm nay tương đương cứu ông hai lần, một lần là ở trong sân ông nghĩ có thể đi ra, bị Bùi Nguyên Ca giữ chặt, thế này mới không bị người mặc trang phục cấm vệ quân bắt gặp; lần thứ hai chính là Bùi Nguyên Ca phân tích cho Hoàng đế về chuyện bọn họ nghe lén được. Cách phân tích nói có sách, mách có chứng, làm người ta tin phục, chín phần mười chính là sự thật.

May nhờ có Bùi tứ tiểu thư nhạy bén, có thể nhận thấy được không đúng trong đó, nếu không, ông cứ như vậy tùy tiện nhận định đó là thật mà bẩm báo cho Hoàng đế, làm nhiễu phán đoán của Hoàng đế, lầm xem trung lương cho rằng gian thần, tại thời điểm mấu chốt như thế này còn không biết sẽ gây ra đại họa gì. Đại sự triều chính bậc này cũng không phải là một nô tài như ông có thể đảm đương nổi.

Bởi vậy, Triệu Lâm phá lệ cảm ơn nói: “Bùi tứ tiểu thư yên tâm, nô tài sẽ xử lý thỏa đáng.”

Trở lại Huyên Huy cung, tâm tư Bùi Nguyên Ca hơi xoay chuyển, ngược lại cầu kiến Thái hậu.

Nhìn cô gái trước mắt thanh lệ như minh châu sáng trong, trong lòng Thái hậu nhất thời giống như châm lửa, cả đời đánh nhạn đến lúc già bị nhạn mổ mù mắt, lại bị một con nhóc mười ba tuổi đùa bỡn trong tay! Xem nàng như tâm phúc, cho nàng ăn sung mặc sướng, vì nàng không tiếc trở mặt với nhà mẹ đẻ chính mình, ngay cả Hoàng hậu cũng phế đi, kết quả nàng lại là gian tế! Không muốn thừa nhận thất bại của chính mình khi nội đấu cùng Hoàng hậu để cho Hoàng đế ngư ông đắc lợi, Thái hậu đổ tất cả trách lên người Bùi Nguyên Ca.

Nếu không phải bây giờ còn có chỗ lợi dụng Bùi Nguyên Ca, Thái hậu tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha nàng!

Nhưng mà, bây giờ còn cần nàng truyền tin tức cho Hoàng đế, Thái hậu chẳng những không thể xử trí nàng, mà còn phải ôn tồn giống như trước: “Nha đầu Nguyên Ca, cũng chỉ có con luôn nhớ ai gia, mỗi lần đi dạo ngự hoa viên trở về đều trò chuyện với ai gia, chọc ai gia vui vẻ. Như thế nào? Hôm nay lại gặp được chuyện gì mới lạ sao?”

“Đúng là có một chuyện này muốn nói cho Thái hậu nương nương!” Bùi Nguyên Ca nhìn nhìn bốn phía.

Thái hậu hơi do dự, lập tức nghĩ Bùi Nguyên Ca cũng chỉ là tiểu cô nương, không thể làm gì bà, liền vẫy vẫy tay, cho mọi người trong điện lui xuống.

Đọc FULL truyện tại đây

“Thái hậu nương nương, con vừa mới đến ngự hoa viên du ngoạn, không nghĩ tới lại nghe được có người đang nói chuyện. Con đi trễ, không nghe được nội dung quan trọng gì, nhưng mà lại nhận ra, đó là người của Diệp Quốc công phủ và một người nào đó truyền lại tin tức.” Bùi Nguyên Ca ra vẻ thận trọng nói: “Theo lý thuyết, loại chuyện này con không nên xen vào, nhưng mà, sau khi hai người kia đi ra, Triệu công công nhận ra một người trong đó lại là tiểu thái giám Huyên Huy cung, hình như tên là Thường Liên Phương, con cảm thấy chuyện này tổng nên nói cho Thái hậu nương nương một tiếng, cho nên mới mạo muội cầu kiến.”

Ngụ ý, hiển nhiên là nói Thường Liên Phương là mật thám của Diệp Quốc công phủ.

Trong lòng Thái hậu lại tức giận, Bùi Nguyên Ca này quả nhiên âm độc! Biết rõ trải qua chuyện của phế hậu, bà thập phần để ý đối với sự trung thành của người bên cạnh, còn lựa lời này mà nói, rõ ràng chính là đang ám chỉ bà, Diệp Quốc công phủ vẫn xếp vào cơ sở ngầm ở bên cạnh bà. Hừ, được tin tức bí ẩn như vậy, đến lãnh công với Hoàng đế còn chưa đủ, lại còn muốn lấy chuyện này châm ngòi ly gián quan hệ giữa bà và nhà mẹ đẻ, quả nhiên là ý đồ đáng chết!

Chính mình trước kia như thế nào bị nàng che hai mắt, cho rằng nàng là người tốt chứ?

Nhưng mà, nếu nàng nói với bà như vậy, hiển nhiên còn chưa ý thức được bà đã phát hiện thân phận của nàng, còn tưởng rằng bà vẫn tín nhiệm nàng! Tâm tư Thái hậu khẽ nhúc nhích, trên mặt mang chút do dự, nghĩ nghĩ, lôi kéo tay Bùi Nguyên Ca, nói: “Nha đầu Nguyên Ca, chuyện tới nay, ai gia cũng sẽ không giấu giếm con, Thường Liên Phương thật sự là người của Diệp Quốc công phủ, nhưng tình hình hiện tại con cũng biết, ai gia và bên kia đã là cột vào cùng nhau, việc hôm nay Thường Liên Phương làm ai gia cũng biết.”

Nhìn như có vẻ cho thấy chính mình tín nhiệm Bùi Nguyên Ca, cũng là xác nhận nội dung Thường Liên Phương và người nọ nói chuyện là thật, xác thực Vương Kính Hiền có liên quan với Diệp thị.

Truyện được đăng tại đây

Trong đôi mắt Bùi Nguyên Ca hiện lên một chút ánh sáng, lập tức ra vẻ sợ hãi nói: “Tiểu nữ ngu dốt, thật không ngờ điểm ấy, còn nói với Thái hậu nương nương như vậy, thỉnh Thái hậu nương nương thứ tội!”

“Nha đầu ngốc, con một lòng vì ai gia suy nghĩ, cho nên mới đến nói cho ai gia, nếu ngay cả điểm ấy ai gia cũng không thấy rõ chẳng phải là hồ đồ rồi sao?”, Thái hậu thu vào mắt biến hóa trên vẻ mặt của nàng không bỏ sót tí gì, “Về sau con còn phải cẩn thận như thế, nếu là phát hiện có cái gì không đúng, phải chú ý đến nói cho ai gia!”

Thoạt nhìn, Bùi Nguyên Ca không chỉ muốn ly gián quan hệ giữa bà và Diệp thị, còn muốn từ chỗ bà dò hỏi chuyện của Vương thống lĩnh là thật hay giả.

Quả nhiên là người cẩn thận!

Bùi Nguyên Ca bày ra bộ dáng vừa cảm động vừa cảm kích, nói:

Đang tải nội dung ảnh