Đích nữ vô song – Phần 2 » Trang 77

Chương 212: Nhược điểm của Lý Minh Hạo

Editor: Vy Vy 1505

“Hoàng Mặc, chàng có nghe qua tên Cảnh Nguyên bao giờ chưa?”

Thấp thoáng dưới cây sồi xanh biếc xanh, Bùi Nguyên Ca một thân áo váy đỏ nhạt, phấn hồng như lay động, duyên dáng thướt tha. Kiếp trước nàng ở kinh thành hỗn hỗn độn độn, sau đó gả đi Giang Nam mới bắt đầu lột xác, nhưng tiếp xúc phần lớn đều là vùng phong thổ Giang Nam, bởi vậy đối với người trong kinh thành có chút xa lạ. Kiếp này tuy rằng trong lúc vô ý cuốn vào hoàng thất tranh đấu, nhưng chung quy thời gian ngắn, đối với nhà giàu nhà cao cửa rộng trong kinh thành cũng không hiểu biết, bởi vậy, từ sau khi Thái hậu nói mê bên tai tên Cảnh Nguyên, nàng trước hết nghĩ đến chính là tới hỏi Vũ Hoàng Mặc.

“Cảnh Nguyên? Chưa từng nghe được tên này!”. Vũ Hoàng Mặc suy tư hồi lâu, vẫn là lắc đầu, hiển nhiên không hề ấn tượng với tên này. Bùi Nguyên Ca khẽ nhíu mày, lại hỏi: “Vậy chàng có biết kinh thành có từng có ngoại thích họ Cảnh hay không?”. Thái hậu trong lúc nói mê từng nhắc tới, nữ tử tên Cảnh Nguyên từng là thái tử phi, còn nhắc tới Diệp Ngọc Trăn. Diệp Ngọc Trăn là tục danh (tên cúng cơm) của phế hậu, nói như vậy, Cảnh Nguyên hẳn là chính phi khi Hoàng đế còn là thái tử. Theo lý thuyết, nếu có thể phong thái tử phi, nói như thế nào xuất thân cũng không thấp mới đúng. Huống chi, thái tử chính phi, hơn nữa lúc ấy lại rất được lòng Hoàng đế, cho dù vốn là xuất thân không cao, gia tộc cũng có thể bởi vì vậy mà vinh quang một đoạn thời gian, không có khả năng không có tiếng tăm gì.

“Cảnh sao? Để ta suy nghĩ lại xem”. Trong đầu Vũ Hoàng Mặc nhanh chóng lướt qua những phi tần một lần, như cũ lắc đầu, nói: “Nàng vừa nói như vậy, ta nhưng thật ra nghĩ tới, trong cung thật đúng là cho tới bây giờ đều không có phi tần họ Cảnh, ngay cả cung nữ nữ quan trung cũng chưa từng có họ Cảnh, đồng âm cũng không có. Nhưng mà cũng không kỳ quái, dù sao, họ Cảnh này vẫn là rất ít thấy. Như thế nào? Vì sao đột nhiên hỏi chuyện này?”

“…” Bùi Nguyên Ca trầm ngâm không nói. Vốn là nghĩ đến có thể từ chỗ Hoàng Mặc được đến một chút manh mối, không nghĩ tới ngay cả Hoàng Mặc cũng không biết, như vậy xem ra Cảnh gia không chỉ không phải hiển quý, còn có chút hàn vi, hơn nữa, vị tiền thái tử phi này chỉ sợ không có vinh sủng bao lâu đã bị Thái hậu hại chết, từ đó về sau trở thành bí mật cung đình, không người dám nhắc tới, nếu không, bất luận như thế nào, Hoàng Mặc hẳn là biết đến mới đúng… Nhưng theo như lời lúc Thái hậu nói mê thì —— đó là một bé gái mồ côi không nơi nương tựa. Vậy thì càng kỳ quái, Hoàng đế thân là con trai độc nhất của Tiên Hoàng, cho dù là đón dâu trước khi được lập làm thái tử, hắn cũng là hoàng tử cháu đích tôn, làm sao có thể cưới một thê tử xuất thân mờ nhạt như thế trong biển người?

“Sao vậy? Người này thực sự rất quan trọng sao?”. Thấy vẻ mặt Bùi Nguyên Ca ngưng trọng, Vũ Hoàng Mặc nhân tiện nói: “Ta đây phái người đi tra rõ ràng giúp nàng!”

“Đừng đi, người này có thể là bí mật cung đình, vẫn là đừng phạm kiêng kị, dù sao cũng không có gì quan trọng, chính là ta nhất thời có chút tò mò mà thôi”. Bùi Nguyên Ca lắc đầu, ngăn cản Vũ Hoàng Mặc làm như vậy. Chuyện tới nay, nàng có thể mười phần khẳng định, Cảnh Nguyên tất nhiên chính là nữ tử có gương mặt tương tự nàng, có lẽ lúc trước từng là Hoàng đế thê tử, thập phần ân ái với Hoàng đế, kết quả lại cản đường Thái hậu và Diệp thị. Để dọn đường cho Diệp thị, làm cho Diệp thị có thể tiếp tục phong cảnh trong hậu cung, cho nên Thái hậu thiết kế hại chết nàng, sau đó làm cho Hoàng đế cưới phế hậu Diệp Ngọc Trăn. Có lẽ lúc ấy Thái hậu tự cho là làm được thập phần bí ẩn, không người biết đến, nhưng trên thực tế, Hoàng đế đã sớm biết chân tướng, chỉ là ẩn nhẫn không phát. Điều này cũng đủ để giải thích, khi Hoàng đế và Thái hậu nhìn đến dung mạo của nàng, vì sao sẽ chấn động như vậy! Có lẽ cũng có thể giải thích, Thái hậu vì sao nhất định phải lợi dụng nàng. Hoàng đế bày mưu đặt kế nàng giả trang quỷ hồn Cảnh Nguyên dọa Thái hậu kinh hách, với sự khôn khéo của Hoàng đế, hẳn là biết trong quá trình này, nàng khả năng sẽ biết một chút nội tình, chẳng khác nào ngầm đồng ý loại tình huống này. Nhưng mà, nếu bị Hoàng đế nhận thấy được người của Hoàng Mặc đang âm thầm điều tra chuyện Cảnh Nguyên, rất khó nói có thể chạm vào nghịch lân của Hoàng đế hay không, dù sao chuyện này hẳn là bí mật của Hoàng đế. Hoàng tử điều tra bí mật của Hoàng đế, từ xưa đến nay chính là tối kỵ, không cần vì tò mò nhất thời của nàng mà làm cho Hoàng Mặc lây dính hiềm nghi như vậy.

Vũ Hoàng Mặc đương nhiên biết, trong cung có rất nhiều bí mật là không thể điều tra, không thể biết được, nếu không sẽ có khả năng đưa tới họa sát thân.

Nếu chuyện này cũng không quan hệ với Nguyên Ca, vậy hắn cũng không tất yếu đi tìm hiểu.

Huống chi, bây giờ hắn còn có chuyện càng trọng yếu ưu phiền hơn.

“Làm sao vậy? Vẻ mặt của chàng thoạt nhìn thực ngưng trọng, xảy ra chuyện gì sao?”. Tạm thời bỏ qua suy nghĩ về Cảnh Nguyên, Bùi Nguyên Ca nhất thời nhận thấy được ánh mắt Vũ Hoàng Mặc trầm ngưng, không thoải mái phóng túng như ngày xưa, bộ dáng như có tâm sự, nhịn không được hỏi.

Vũ Hoàng Mặc do dự một lát, vẫn là nói: “Gần đây chuyện trên triều đình có chút cổ quái.”

“Cổ quái như thế nào?”, Bùi Nguyên Ca nhưng thật ra lập tức sâu sắc, nàng biết rõ, chuyện trong hậu cung kỳ thật là cùng một nhịp thở với tiền triều, nàng đặt mình trong tranh đấu hậu cung, có thể biết nhiều hơn một chuyện, có thể nhiều hơn một phần cân nhắc.

Cũng là xuất phát từ suy nghĩ này, sau khi do dự Vũ Hoàng Mặc mới nói cho Nguyên Ca: “Gần đây triều đình liên tiếp xảy ra chuyện, Bùi thượng thư và Diệp thị đột nhiên mâu thuẫn gay gắt, nàng tất nhiên là biết đến, ta cũng không nhiều lời. Trừ chuyện đó ra, Dương Châu đưa tới cấp báo, nói Kinh quốc ở Tần Dương quan lại có hành động, dùng cờ hiệu vì tam hoàng tử và đại thống lĩnh Triệu Hoa Hiên báo thù, ý đồ xâm phạm biên cảnh Đại Hạ ta. Chuyện này phụ hoàng tất nhiên sẽ sai tướng lãnh đến Tần Dương quan, dẫn binh giao chiến với Kinh quốc.” Nói tới đây, ánh mắt hắn bỗng nhiên nhíu chặt, để lộ ra vài phần suy nghĩ sâu xa.

“Như thế nào? Chuyện ở Dương Châu có gì kỳ quái hay sao?”, Bùi Nguyên Ca lập tức nhận thấy được hắn dị trạng.

Vũ Hoàng Mặc tựa vào cây cao lớn bên cạnh, hai tay ôm vai, vẻ mặt trầm ổn ngưng trọng, không giống vẻ phi dương khiêu thoát vẫn thường biểu lộ hàng ngày: “Chỉ mong là ta đa nghi. Nhưng mà, lần trước Kinh quốc mượn danh nghĩa nghị hòa, muốn ám sát phụ hoàng và ta, lại bị phụ hoàng phản tính, lệnh ta đi ám sát Kinh quốc tam hoàng tử và Triệu Hoa Hiên. Hai người kia là hai người quan trọng nhất Kinh Quốc, bọn họ vừa chết, Kinh quốc chắc chắn sẽ loạn, hơn nữa nghe nói Kinh quốc còn có nội hoạn, theo lý thuyết hẳn là sẽ không nhanh như vậy tập hợp lại, muốn xâm phạm biên cảnh Đại Hạ ta mới đúng. Phải biết rằng, Dương Châu là phạm vi thế lực của ngũ hoàng huynh.”

Đọc FULL truyện tại đây

Lúc trước vụ án Ngọc Chi Ngạn chấn động một thời, đó là xuất phát từ Dương Châu, Bùi Nguyên Ca lúc ấy vì ra chủ ý cho phụ thân, nhưng thật ra tìm hiểu qua tình hình Dương Châu, cũng biết đại khái.

“Ý của chàng là… .” Bùi Nguyên Ca trầm ngâm nói: “Tin tức này có thể là giả sao?”

Vũ Hoàng Mặc vốn là không dám khinh thị sự sâu sắc với chính trị của Bùi Nguyên Ca, không nghĩ tới nàng so với trong tưởng tượng của chính mình càng thêm nhạy bén suy luận. Hắn cùng lắm chỉ nói ra một câu tóm lược, Nguyên Ca lập tức đoán được tâm ý của hắn, như thế làm cho Vũ Hoàng Mặc thập phần kinh ngạc. Nếu nói nữ tử am hiểu gia đấu cung đấu có lẽ là thiên tính thông minh, hơn nữa hoàn cảnh trưởng thành tôi luyện ra, nhưng có thể sâu sắc nhạy bén đối với chính trị như thế, này lại…

Không phải bốn chữ ‘băng tuyết trí tuệ’ có thể giải thích … Nếu không phải có trình độ hiểu biết nhất định với quan trường, sẽ không lập tức nghĩ đến mặt này.

Thoạt nhìn, Bùi thượng thư xác thực tiêu phí rất nhiều tâm tư đối với Nguyên Ca … Chẳng lẽ nói, lúc trước vụ án Ngọc Chi Ngạn thật sự là Nguyên Ca ra chủ ý cho Bùi thượng thư? Vũ Hoàng Mặc càng nghĩ càng cảm thấy khả nghi, cái loại này họa thủy đông dẫn (*), bản lĩnh giả ngu giả ngơ, thật đúng là rất giống với vụ án Lý Thụ Kiệt giả lừa hôn lần trước …

(*)họa thủy đông dẫn: dẫn một chuyện xấu từ một nơi này đến nơi khác tránh gây hại cho mình

Bùi Nguyên Ca ở kiếp trước, vì xử lý sinh ý của Vạn phủ cùng quan phủ giao tiếp không ít, tuy rằng nàng là con gái của Hình bộ thượng thư, nhưng cường long không áp bọn rắn độc (người có quyền hành không chế ngự được kẻ ác ôn ở địa phương), phép vua thua lệ làng, trong quá trình này tiếp xúc đến rất nhiều tin tức trong quan trường, nhất là tác phong lừa trên gạt dưới này rất rõ ràng, bởi vậy Vũ Hoàng Mặc nhắc tới Vũ Hoằng Triết, lại nói Kinh quốc xâm chiếm có kỳ quái, lập tức bị Bùi Nguyên Ca đoán được tâm tư của hắn.

“Dương Châu vì sao phải làm như vậy?”. Bùi Nguyên Ca suy tư, bỗng nhiên nhướng mày: “Chẳng lẽ là vì quân quyền? Bởi vì Lý Minh Hạo sao?”

Quân quyền, Lý Minh Hạo.

Truyện được đăng tại đây

Có thể liên hệ hai từ này với nhau đủ thấy Nguyên Ca đã nghĩ thông suốt thấu trong đó quan khiếu. Vũ Hoàng Mặc không hề hoài nghi, lúc trước vụ án Ngọc Chi Ngạn tất nhiên là bút tích của Nguyên Ca. Nghĩ đến lúc ấy hắn và Nguyên Ca chưa quen biết, nhưng mà ở vụ án Ngọc Chi Ngạn, hai người lại nghĩ giống nhau, cái gọi là lòng có linh tê (thần giao cách cảm) cũng không gì hơn cái này! Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy trong lòng có vài phần ngọt tư tư, trên mặt cũng hiện ra mấy phần ý cười, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy. Nhưng mà, nói đến Lý Minh Hạo cũng khiến cho ta cảm thấy thực cổ quái.”

“Có cái gì cổ quái?”, nghe được tên Lý Minh Hạo, Bùi Nguyên Ca không khỏi nhíu nhíu đầu mày.

“Từ chuyện trên thu săn xem ra, ta cảm thấy Lý Minh Hạo hẳn là hướng về phía Hoàng tổ mẫu và Diệp thị bên kia, nhưng kỳ quái là, phụ hoàng đối với Lý Minh Hạo lại thập phần tin tưởng!”. Nói tới đây, trong giọng nói Vũ Hoàng Mặc lại nhiễm vài phần trầm trọng: “Lý Minh Hạo đoạt được văn võ trạng nguyên, nhưng không có vào Hàn Lâm viện đảm nhiệm chức vụ, hiển nhiên là muốn đi con đường võ tướng. Dựa theo quy củ vương triều Đại Hạ, ba người đứng đầu võ cử hẳn là nhận sai sử tam đẳng thị vệ, đám người còn lại hoặc là nhận cái hư chức hoặc là chỉ ở tuần phòng doanh lĩnh chuyện không quan trọng. Lý Minh Hạo vốn cũng là tam đẳng thị vệ, nhưng mà, hắn ở thu săn từng bước ép sát hoàng tử là ta, lại khiêu khích tất cả quan viên tham gia thu săn, cuối cùng lại mất mặt lớn như vậy, nhưng mà phụ hoàng không có xa cách hắn, ngược lại, bởi vì hắn cứu giá có công, sau lại bắt được thích khách đào tẩu, lại từ tam đẳng thị vệ nhảy thành nhất đẳng thị vệ, lên chức cực nhanh, làm người ta líu lưỡi!”

Đại Hạ vương triều lên chức đều có lệ thường nhất định, ngoại trừ các lão, tình huống bình thường quan văn quan võ đều là ba năm khảo một lần, ấn đánh giá thành tích lên chức.

Mà Lý Minh Hạo đoạt được văn võ trạng nguyên mới có hai ba tháng, từ tam đẳng thị vệ lên tới nhất đẳng thị vệ, cũng chính là từ chính ngũ phẩm lên chức đến chính nhị phẩm. Mười bảy tuổi mới vào quan trường liền có phong cảnh như vậy, không thể không làm người ta ghé mắt. Mà trọng yếu nhất là, mọi người đều biết, nhất đẳng thị vệ là ván cầu tốt nhất để nhảy chức đến biên cương lĩnh quân, mới đến trong quân ít nhất là thiên nha tướng thậm chí phó tướng quân, tích lũy quân công, gia quan tiến tước đều ở trước mắt.

Lúc trước Thọ Xương Bá phủ nhiều mặt bôn tẩu, mới có thể vì Phó Quân Thịnh mưu một chức tam đẳng thị vệ, có thể thấy được chuyện này hậu đãi khó được.

“Nguyên Ca, ngươi cũng biết, trong quân giới vẫn có hiện tượng mạo lĩnh quân công (giả mạo lập công)?”, Vũ Hoàng Mặc tiếp tục nói: “Mạo lĩnh quân công có hai loại, một loại là tướng lãnh cao cấp mạo nhận quân công của tướng lãnh cấp thấp, chuyện này ở trong quân thập phần phổ biến, nhưng mà, Bùi thượng thư là người ngoại lệ, ông làm người phúc hậu ngay thẳng, chưa bao giờ tiếc rẻ vì thuộc hạ thỉnh công, cho nên rất nhiều tướng lãnh đều thực cảm kích kính trọng ông, ta cũng rất bội phục điểm này; về loại thứ hai, chính là báo chiến sự sai sự thật, báo giả chiến công. Dương Châu xưa nay là địa bàn của ngũ hoàng huynh và Diệp thị, rắc rối khó gỡ, khó có thể lay động, thế cho nên ngay cả phụ hoàng tạm thời cũng không muốn động đến nơi đó. Nếu Dương Châu trên dưới liên hợp làm một thể, báo giả chiến sự, chỉ sợ rất khó tra ra manh mối.”

Hiện nay Lý Minh Hạo đúng là nhất đẳng thị vệ, bảo vệ bên cạnh Hoàng đế,

loading