Đích nữ vô song – Phần 2 » Trang 51

Chương 186. Đua ngựa tranh phong

Editor: trang bubble ^^

Hai ngày trước thu săn chỉ là cung nhân dạo chơi giải sầu, ngay cả hoàng đế cũng sẽ không gò bó mọi người, đều là đang tùy ý cưỡi ngựa thưởng thức mùa thu. Chỉ có ngày thứ ba của giải thi đấu săn bắn mùa thu là màn kịch quan trọng. Dựa theo quy củ vương triều Đại Hạ, vào trước thu săn, lễ bộ sẽ phụng hoàng mệnh tạo ra một cái cung cong màu vàng, làm phần thưởng cho người đứng đầu giải thi đấu săn bắn mùa thu, đợi cho thu săn chấm dứt, lấy con mồi nhiều ít phân thắng bại, cuối cùng do hoàng đế tự tay thưởng cái cung cong màu vàng này cho người đứng đầu.

Loại chuyện này, phần thưởng vẫn còn ở sau đó, quan trọng nhất là danh tiếng người đứng đầu, với sự coi trọng của hoàng đế.

Người có thể tham gia thu săn, nhất định là trọng thần triều đình hoặc là tân quý của đế vương, phần lớn đều là người nổi tiếng, mà vương triều Đại Hạ lại là văn võ đều xem trọng, có thể giành được người đứng đầu ở bên trong tập trung loạt anh tài, võ nghệ tài bắn cung tự nhiên siêu quần. Bởi vậy, người đứng đầu mỗi lần thu săn, đều sẽ được đế vương trọng dụng.

Trong đó, nổi tiếng truyền xa nhất, chính là cửu hoàng tử Vũ Hoằng Mặc.

Ba năm trước đây, ở trong mắt mọi người, Vũ Hoằng Mặc còn là công tử bột biểu hiện tính tình quái đản, tà nịnh phóng túng, hoàn toàn không thể so sánh với Vũ Hoằng Triết như mặt trời ban trưa lúc ấy. Nhưng mà, ở trên giải thi đấu thu săn năm đó, năm ấy vị hoàng tử mười ba tuổi này bộc lộ ra tài bắn cung cưỡi ngựa tinh xảo, lực ép quần hùng, lấy ưu thế tuyệt đối thắng được người đứng đầu, thế này mới khiến cho hoàng đế coi trọng, sau đó trải qua rèn luyện, được phái tới biên cương, lại lập ra chiến công hiển hách, nổi dậy giống như sao chổi, địa vị ngang nhau với ngũ hoàng tử Vũ Hoằng Triết.

Nay, trải qua chuyện Lâm Giang Tiên, danh dự Vũ Hoằng Triết mất sạch, lại thêm sự kiện phế hậu, cùng với mấy sự cố triều đình nổi lên nhằm vào Diệp thị gần đây, càng là thanh thế rớt xuống mạnh. Mà tương phản với thế, Liễu quý phi chưởng cung, Liễu thị vốn im lặng cũng chậm chậm hiển sơn lộ thuỷ (bộc lộ tài năng của bản thân). Bây giờ thanh thế của Vũ Hoằng Mặc đã áp đảo Vũ Hoằng Triết, trở thành cái tên xứng đáng người đứng đầu vương triều Đại Hạ, nhất là ở trên cuộc săn bắn mùa thu này.

“Cửu điện hạ, ngài có tham gia giải thi đấu thu săn năm nay hay không?” Trước khi giải thi đấu bắt đầu, một vị nam tử tuổi chừng hai mươi mốt hai mươi hai, mặc bộ trang phục màu lam cười hỏi. Hắn tên là Lâm Khiêm, là thiên tướng nổi tiếng, từng là thuộc hạ của Vũ Hoằng Mặc khi chinh chiến ở biên cương. Tuy rằng rất nhiều người cảm thấy Vũ Hoằng Mặc vui giận thất thường, kiêu ngạo ích kỷ, rất khó gần gũi, nhưng Lâm Khiêm từng theo hắn cùng chinh chiến cũng không cho là như vậy. Tình hình chiến trường thay đổi trong nháy mắt, sinh tử chỉ trong nháy mắt, rất nhiều công tử bột muốn dựa vào quân công lập nghiệp đều núp ở hậu phương, sau đó cướp công lao tướng sĩ để bản thân dùng. Nhưng cửu điện hạ lại có thể theo chân bọn họ cùng chém giết tương phùng, vĩnh viễn ở phía trước nhất, thế như chẻ tre xé rách đội hình kẻ địch, càng không coi rẻ tánh mạng những tướng sĩ như bọn họ, từng vô số lần xả thân cứu giúp.

Cũng chính bởi vì như vậy, Lâm Khiêm có loại tình cảm kính yêu khôn kể với cửu điện hạ, mới dám nói lời như vậy.

“Hoàng tướng quân đã nói, lần này ta hiếm khi tham gia săn bắn mùa thu, không thể làm cho tướng sĩ Tần Dương Quan mất mặt, dù sao cũng phải nhắm tới người đứng đầu nhất! Nhưng mà, nếu cửu điện hạ ngài cũng tham gia giải thi đấu thu săn, thì ta đây lấy danh nghĩa thứ hai chẳng khác nào người đứng đầu rồi. Đây gọi là tội không chiến đấu, Hoàng tướng quân đã nói không trách ta!” Lâm Khiêm cười hì hì nói, tuy rằng tính theo tuổi, hắn còn lớn hơn Vũ Hoằng Mặc, nhưng trên mặt lại vẫn mang theo chút tính trẻ con.

Từ khi tham gia giải thi đấu thu săn năm mười ba tuổi ấy, hàng năm đều là Vũ Hoằng Mặc đoạt giải quán quân, đã hoàn toàn mất đi hồi hộp.

“Thôi, ta đã cầm ba cái cung vàng, nhiều hơn nữa ta cũng không có chỗ bày, cung vàng lần này sẽ đưa cho các ngươi đi chơi đi!” Vũ Hoằng Mặc cười sang sảng nói, vỗ vỗ bả vai Lâm Khiêm, không có xoay người lên ngựa, mà đi đến phía chỗ ngồi của đám người hoàng đế trên đài cao. Vết thương của hắn rất nghiêm trọng, vừa phải che giấu ở trước mặt hoàng đế và thái hậu, không thể im lặng dưỡng thương, bởi vậy vết thương thật sự chầm chậm khỏi hẳn. Nhưng mà, sắc mặt hắn chẳng những không bởi vì bị thương mà tái nhợt suy yếu, ngược lại tinh thần phấn chấn, ánh sáng trong đôi mắt lóng lánh, y như một viên bảo thạch sáng rọi hào quang, một cái nhăn mày một nụ cười đều mang theo ánh sáng chói mắt.

Hơn nữa, khi ánh mắt hắn xẹt qua Bùi Nguyên Ca bên cạnh thái hậu, cái loại ánh sáng này lại càng thêm sáng trong.

Nhìn bộ dáng Vũ Hoằng Mặc sáng chói tươi đẹp, mày thái hậu ngầm nhíu lại, tuy nói mọi người đều biết Vũ Hoằng Mặc võ nghệ siêu quần, nhưng nếu nói hắn có thể không mất một sợi tóc giết chết toàn bộ sát thủ mà Diệp thị phái đi, không khỏi cũng quá bất hợp lý. Huống chi, lúc ấy có người tận mắt thấy, cả người Vũ Hoằng Mặc đẫm máu, hôn mê được ám vệ đưa vào bãi săn… . Nhưng Vũ Hoằng Mặc trước mắt lại nhìn thế nào đi nữa, cũng không nhìn ra bộ dáng bị thương chút nào!

Đọc FULL truyện tại đây

Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Nếu nói hắn là mạnh mẽ che giấu, vậy chờ một lát sẽ làm cho hắn lộ nguyên hình… .

Trong đôi mắt thái hậu xẹt qua một chút ánh sáng tinh anh, liếc mắt ra hiệu với Trương ma ma bên cạnh, Trương ma ma hiểu ý, làm động tác tay về phía cách đó không xa.

“Cửu điện hạ, xin dừng bước!” Đúng lúc này, Lý Minh Hạo bỗng nhiên bước ra khỏi hàng từ bên trong mọi người, trên quần áo màu xanh ngọc dùng chỉ vàng bạc thêu ra hoa văn tinh xảo, dưới ánh mặt trời rực rỡ rạng ngời, đôi mắt tràn đầy dã tính lại trầm tĩnh nhìn Vũ Hoằng Mặc, tươi cười nhìn như khiêm tốn, lại mang theo kiêu ngạo khôn kể, “Đã sớm nghe nói cửu điện hạ võ nghệ siêu quần, hàng năm đều là người đứng đầu giải thi đấu thu săn, vừa vặn năm nay hoàng thượng phá lệ khai ân, Lý mỗ cũng có thể tham gia thu săn. Nếu cửu điện hạ vắng trận thi đấu này, chẳng phải là ta đây thắng mà không vẻ vang gì?”

Hiển nhiên, hắn xem những người tham gia thu săn này như không đáng gì, chỉ xem Vũ Hoằng Mặc là đối thủ đối đãi.

Sau khi đoạt được trạng nguyên văn võ, tên Lý Minh Hạo này cùng với cá tính cuồng vọng dã tính của hắn, đã sớm truyền khắp kinh thành. Nhưng ai cũng không nghĩ tới, ở trường hợp thu săn như vậy, trước mặt hoàng đế và thái hậu, với các phi tần quan viên, hắn cũng không thu liễm chút nào, lại kêu gào về phía cửu hoàng tử trước mặt mọi người, lời nói lại tự cao tự đại, không coi ai ra gì như thế.

Trên mặt thái hậu lộ ra một chút ý cười, Liễu quý phi chịu đựng vết thương đến xem thi đấu đã nhíu đôi mi thanh tú lại, tâm tư thầm nặng nề.

Bùi Nguyên Ca ngồi ở phía sau thái hậu, mặt mày trầm tĩnh, trong lòng lại đang âm thầm trầm tư. Lý Minh Hạo nói khiêu khích như vậy, cuối cùng là không phục danh tiếng của Hoằng Mặc, muốn mượn trận chiến này thành danh, hay là nói… . Lý Minh Hạo đã đầu phục thái hậu, đây là giúp thái hậu đến thử vết thương của Hoằng Mặc? Ngày hôm qua, nàng tự tay giúp Vũ Hoằng Mặc bôi thuốc, tự nhiên rõ ràng, giờ phút này, vết thương của hắn ngay cả hành động tự nhiên cũng rất miễn cưỡng như vậy, toàn dựa vào hắn kiên cường tự nhẫn nại mới không lộ sơ hở.

Nếu Lý Minh Hạo kiên trì giao đấu với Hoằng Mặc, hoặc là Hoằng Mặc bị thua, hoặc là vết thương sẽ bại lộ.

Cũng có khả năng, hai cái hậu quả đều sẽ xuất hiện… .

Suy nghĩ, theo bản năng Bùi Nguyên Ca đưa mắt nhìn về phía hoàng đế, đã thấy vẻ mặt hắn lạnh nhạt âm u như trước, không lộ chút biểu tình, chỉ lẳng lặng nhìn Lý Minh Hạo, lập tức lại chuyển ánh mắt về phía Vũ Hoằng Mặc, đen tối khó dò.

Thấy thế, trong lòng Bùi Nguyên Ca có chút thất vọng, vốn nghĩ rằng, Lý Minh Hạo khiêu khích Vũ Hoằng Mặc trước mặt mọi người như vậy, dù sao quá mức cuồng vọng, dường như có hiềm nghi coi rẻ hoàng thất, nếu có thể mượn miệng hoàng đế đẩy đi chuyện này, tự nhiên không còn gì tốt hơn. Nhưng trước mắt nhìn vẻ mặt hoàng đế, hiển nhiên cũng không có quyết định này. Cũng phải, cho dù trong lòng hoàng đế thật sự tức giận, cũng có thể phát tác vào sau khi Hoằng Mặc thắng Lý Minh Hạo, càng thêm đúng lý hợp tình.

Lần này phải làm thế nào mới tốt? Hiện tại vết thương của Hoằng Mặc vốn là không thể tham gia thu săn.

Lúc này Vũ Hoằng Mặc vừa mới ngồi xuống ở bên cạnh Vũ Hoằng Hãn, nghe vậy, vẻ mặt khẽ cứng lại, đôi mắt yên lặng nhìn Lý Minh Hạo, nhếch môi mà cười: “Lý đại nhân có khí phách lắm, lại xem rất nhiều dũng tướng triều đình ở đây như không có gì! Chính là không khỏi quá mức tự cao tự đại đấy?”

Tục ngữ nói rất hay, văn không có đệ nhất, võ không có thứ hai, mọi người tham gia thu săn phần nhiều là võ tướng, tính tình ngay thẳng, làm sao có thể chịu được bị Lý Minh Hạo xem thường vũ nhục như vậy, nhất thời giận tím mặt, không đợi Lý Minh Hạo lại khiêu khích Vũ Hoằng Mặc lần nữa, bèn quát to muốn ganh đua cao thấp với Lý Minh Hạo, tiếng ồn ào loạn thành một đống.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Thấy thế, Lý Minh Hạo chẳng những không sợ, ngược lại ngưỡng mặt lên cười ha hả, vẻ mặt chắc chắc.

“Chư vị, không phải giọng càng cao, bản lĩnh lại càng lớn, muốn phản bác lời nói của ta, trừ phi các ngươi thật sự có thể thắng ta. Nếu không, âm thanh càng lớn, chỉ có thể nói rõ các ngươi càng chột dạ mà thôi.” Lý Minh Hạo cười nói, nhìn tình hình tình cảm quần chúng xúc động trước mắt, suy tư một chút, nói: “Một khi đã như vậy, vào trước giải thi đấu thu săn, không ngại đến trường đua ngựa điều hoà một chút trước. Khảo nghiệm thu săn, đơn giản chính là cưỡi ngựa và tài bắn cung, nếu ai có thể thắng ta ở trên mặt đua ngựa, ta đây sẽ thu hồi lời nói mới vừa rồi, đồng thời xin lỗi về phía các vị, nếu không cũng chỉ có thể nói rõ lời nói của ta không giả. Thế nào, chư vị dám không?”

Trước khiêu khích về phía Vũ Hoằng Mặc, mà trước mắt lại bắt đầu khiêu khích về phía mọi người thu săn.

Lý Minh Hạo này, thật đúng là ngông cuồng!

Làm sao mọi người có thể chịu được, lúc này ầm ầm đồng ý. Chính là ngay cả hoàng đế cũng gật gật đầu, cười nói: “Thu săn hàng năm đều là hành trình giống nhau, cũng có chút chán, đến trường đua ngựa để cho mọi người mở mang kiến thức một chút cũng không tệ. Một khi đã như vậy, trẫm bèn ở giữa làm phán xét, xem rốt cuộc ai thua ai thắng. Người thắng cuối cùng, trẫm sẽ ban thưởng thanh như ý vàng ngọc này cho hắn.”

Nói xong, hoàng đế vẫy tay một cái, Trương Đức Hải lập tức dẫn người lấy ra một thanh như ý vàng ngọc, vàng ròng như chói lọi, ngọc sáng bóng rực rỡ, hiển nhiên vô cùng quý báu.

Lý Minh Hạo khiêu khích đã làm cho người ta khó có thể chịu được, nay hoàng đế lại bố trí phần thưởng, mọi người tự nhiên càng thêm kích động.

Vũ Hoằng Mặc ngồi im ở trên chỗ đang ngồi, nhìn chăm chú mọi người chuẩn bị công việc đua ngựa, vẫn là kia bộ dáng mặt mày mỉm cười, khóe môi hơi cong tà mị như cũ. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ nhận thấy được ánh mắt hắn cũng không rơi ở trên người kẻ kia, mà là dừng ở hư không xa xôi, dường như đang trầm ngâm suy tư về cái gì.

Bùi Nguyên Ca nắm chặt hai tay trong tay áo, nàng gắt gao nhìn chằm chằm người cưỡi ngựa xếp một đường thẳng tắp, chuẩn bị đua ngựa kia, hy vọng trong đó có thể có người thắng được Lý Minh Hạo. Chỉ cần trong những người này có thể có người đè xuống uy phong của Lý Minh Hạo, thắng hắn rồi. Vậy kế tiếp, Lý Minh Hạo sẽ không còn mặt mũi khiêu khích về phía Hoằng Mặc. Nếu không, sau khi Lý Minh Hạo thắng mọi người, lại mời chiến về phía Hoằng Mặc. Ở loại tình hình kia, nếu Hoằng Mặc từ chối, sẽ chỉ khiến người ta ngờ vực vô căn cứ, chỉ có thể nhận… .

Nhưng mà, hiện tại vết thương của hắn vốn là không thể tham gia thu săn!

Bởi vì số người tham gia thu săn đông đảo, không có sân bãi cung cấp cho mọi người cùng thi đấu lớn như vậy, bởi vậy chia làm bảy tám, trước mắt tốp người thi đấu đầu tiên đã vào chỗ. Lý Minh Hạo mặc bộ y phục màu lam bảo thạch, cưỡi ở trên một con ngựa cao to màu trắng thuần, vô cùng dễ thấy. Hơn nữa, trận đua ngựa này do hắn khởi xướng, tự nhiên càng khiến người chú ý, trong lúc nhất thời vô số người đều đưa mắt chăm chú ở trên người hắn, đặc biệt là nội tâm các thiếu nữ xôn xao.

Mà Lý Minh Hạo lại hơi ngửa đầu, nhìn về phía thái hậu trên đài cao, nữ tử yên tĩnh quần áo đỏ tươi như lá mùa thu kia, ý cười nơi khóe miệng càng sâu.

Đúng lúc này, binh lính cầm cờ lệnh đứng ở bên cạnh đường thi đấu, giơ lên cờ lệnh nền đỏ đường viền đen, thêu chữ “Hạ” thật to, nhìn trước mắt mọi người vẻ mặt nghiêm túc giành lên trước, chợt vung xuống…