Đích nữ vô song – Phần 2 » Trang 107

Chương 242 : Đại hôn (trung)

Editor: Vy Vy 1505

Ba năm không gặp, thần thái khí độ của Lý Tiêm Nhu đều có chút biến hóa, không còn là nữ tử nhu nhược gần như yếu đuối, gặp chuyện chỉ biết cắn môi, hai mắt đẫm lệ trong suốt đáng thương ba năm trước đây, giống như nhiều hơn vài phần trầm ổn nói không rõ, khiến cho khí chất của nàng khác hẳn ba năm trước đây, chỉ là ẩn ẩn mang theo vài phần lo lắng. Nói vậy, ba năm này nàng trải qua vô cùng gian nan?

Nghĩ vậy, nhớ lại những chuyện nàng kể trong thư, giữa những hàng chữ Lý Tiêm Nhu để lộ ra buồn khổ và chua xót, trong lòng Bùi Nguyên Ca một trận cảm thán. Hoàn cảnh bi kịch này cũng không phải Bùi Nguyên Ca hồi âm vài câu an ủi là có thể biến mất, đúng là vẫn cần chính nàng kiên cường lên.

Tràng tai họa bất ngờ kia thật khiến Lý Tiêm Nhu vô tội bị liên lụy!

“Tiêm Nhu tỷ tỷ, đã lâu không gặp, tỷ có khỏe không?”, Nghĩ đến đây, Bùi Nguyên Ca lộ ra ý cười, giọng nói dịu dàng.

“Cũng là như vậy thôi, giữ đạo hiếu ba năm, phụ thân lại cưới mẹ kế vào cửa, tốt hay xấu cũng qua một ngày!”. Vẻ mặt Lý Tiêm Nhu hơi ảm đạm, ở chỗ sâu trong đôi mắt xẹt qua một chút ý lạnh, lập tức mất đi, vội bày ra khuôn mặt tươi cười nói: “Lại nói, lần này thánh chỉ tứ hôn cũng không biết sao lại thế này? Theo lý thuyết, tỷ tuổi lớn, lại xảy ra chuyện lúc trước, như thế nào cũng không có khả năng rơi xuống trên người tỷ? Trong lòng tỷ vẫn thực không thể tin tưởng, nhưng thật ra nghe nói Nguyên Ca muội muội được tứ hôn cho Cửu điện hạ, mới hơi nhẹ nhàng thở ra. Ít nhất chúng ta là bằng hữu, có muội ở đây tỷ cũng có thể an tâm rất nhiều!”

Trong đầu đột nhiên hiện ra lời Vũ Hoàng Diệp nói với nàng.

“Ngươi hẳn là biết giá trị của ngươi đến tột cùng ở nơi nào, thừa dịp lúc học tập cung nghi, quan hệ thật tốt với Bùi Nguyên Ca, bằng không, ngươi biết hậu quả là gì!”

Một khi đã như vậy, nàng không thể làm cho Bùi Nguyên Ca nghi ngờ việc tứ hôn này, bởi vậy, kinh ngạc và sợ hãi là không thể thiếu .

Bùi Nguyên Ca mỉm cười, nói: “Có lẽ nhân duyên đều có trời định, mỗi người đều có duyên phận khác nhau!”

Tuy rằng nàng cũng không xem trọng Lý Tiêm Nhu gả cho Vũ Hoàng Diệp, nhưng chuyện đã đâu vào đấy, mặc dù nói gì nữa cũng chỉ là gợi lên khổ tâm của Lý Tiêm Nhu, nhưng lại không muốn nói chúc mừng vào lúc này, bằng không liền có vẻ rất dối trá! Bởi vậy nàng chỉ có thể hàm hồ bỏ qua, cười nói: “Muội cũng giống tỷ vậy, nghe nói cùng Tiêm Nhu tỷ tỷ học tập cung quy lễ nghi, cảm thấy an tâm chút, dù sao chúng ta là bằng hữu!”

Thấy Bùi Nguyên Ca không khả nghi, trong lòng Lý Tiêm Nhu mừng thầm.

Thái giám nghênh đón hai người vào cung đứng bên cạnh nhắc nhở nói: “Hai vị tiểu thư, còn phải tới Trường Xuân cung bái kiến Liễu quý phi nương nương trước, không thể chậm trễ! Hai vị tiểu thư vẫn là lên kiệu trước đi! Dù sao, kế tiếp hai vị cùng ở một cung điện, đến lúc đó hãy ôn chuyện.” Hai người tuy rằng đã được tứ hôn, nhưng dù sao cũng chưa chính thức đại hôn, bởi vậy chưa thể gọi là Hoàng tử phi, chỉ có thể gọi là tiểu thư.

Thái giám này Bùi Nguyên Ca cũng không biết, bởi vậy khó tránh khỏi nhiều thêm vài phần cảnh giác, cười nói: “Đa tạ công công nhắc nhở!”

Hai người vào kiệu nhỏ, một đường nâng đến trước cửa Trường Xuân cung. Bởi vì hiện tại Liễu quý phi là người có phân vị cao nhất hậu cung, lại có quyền chưởng cung, Bùi Nguyên Ca và Lý Tiêm Nhu phải hạ kiệu ở trước cửa cung, tỏ vẻ cung kính. Được cung nữ dẫn đường đưa đến Trầm Hương điện, Bùi Nguyên Ca theo đúng quy củ, cũng không ngẩng đầu nhìn Liễu quý phi, mà là cung kính quỳ xuống, dịu dàng nói: “Tiểu nữ Bùi Nguyên Ca, khấu kiến Liễu quý phi nương nương!”

Đọc FULL truyện tại đây

Lý Tiêm Nhu cũng đồng dạng quỳ xuống vấn an.

“Đứng lên đi!” Nhìn hai nữ tử trước mắt đều xem như con dâu nàng, trong đôi mắt mềm mại đáng yêu của Liễu quý phi xẹt qua một tia sáng, ngữ điệu cũng rất ôn nhu từ ái: “Đều sắp là người một nhà, cũng đừng câu nệ như vậy, Thu Ngô, Thu Đồng, mau đỡ Nguyên Ca và Lý tiểu thư đứng dậy, phân phó người dâng trà bánh lại đây.” Nói xong, thân thiết nhìn Bùi Nguyên Ca, quan tâm vô cùng: “Nguyên Ca, bản cung nhớ rõ, con thích uống trà hoa, thích ăn phù dung cao, có đúng không? Hôm nay sáng sớm liền sai người chuẩn bị, cố ý tính thời gian, mới ra lò, con chắc sẽ thích!”

Gọi nàng là “Nguyên Ca”, lại kêu Tiêm Nhu tỷ tỷ là “Lý tiểu thư”, Liễu quý phi đây là muốn xa cách một người thân thiết một người, cố ý khiến cho Tiêm Nhu tỷ tỷ bất mãn sao?

Nói như thế nào, Tiêm Nhu tỷ tỷ mới đúng là con dâu của nàng!

Bùi Nguyên Ca suy tư, cười khanh khách nói: “Thường nghe người ta nói, Liễu quý phi nương nương trí tuệ hơn người, gặp qua là không quên được, hiện tại chân chính lĩnh giáo. Chẳng qua là ba năm trước đây ở Huyên Huy cung gặp mặt vài lần, Liễu quý phi nương nương có thể nhớ rõ tiểu nữ yêu thích, thật sự là làm người ta tán thưởng, khó trách nương nương có thể ở hậu cung thịnh sủng không suy, sau này tiểu nữ và Tiêm Nhu tỷ tỷ tất nhiên phải thỉnh giáo Liễu quý phi nương nương nhiều hơn, còn thỉnh nương nương không lấy làm phiền lòng!”

Ở mặt ngoài khen tặng Liễu quý phi, lại uyển chuyển giải thích với Lý Tiêm Nhu, quan hệ của nàng và Liễu quý phi chỉ tầm thường, miễn cho Lý Tiêm Nhu hiểu lầm.

“Con, đứa nhỏ này thật sự là khéo miệng!”, Liễu quý phi đương nhiên nghe ra hàm ý trong lời Bùi Nguyên Ca nói, mỉm cười, quay đầu hỏi Lý Tiêm Nhu: “Không biết Lý tiểu thư thích trà gì? Thích điểm tâm gì? Bản cung gọi người đi an bày!”

Biết danh dự chính mình bị tổn thương, tuổi lại lớn, Liễu quý phi tất nhiên hoàn toàn bất mãn nàng, hơn nữa Bùi Nguyên Ca từng vào cung, tất nhiên quen thuộc với Liễu quý phi, bởi vậy mới vừa rồi Liễu quý phi và Bùi Nguyên Ca thân thiết như thế, tuy rằng Lý Tiêm Nhu mất mát chua xót, nhưng không có tâm tư gì, lại không nghĩ rằng đảo mắt, Liễu quý phi thế nhưng chuyển dời lực chú ý đến trên người nàng, ôn hòa săn sóc như thế khiến nàng được sủng mà sợ, thật cẩn thận đáp: “Đa tạ quý phi nương nương ưu ái, tiểu nữ thích trà Lão Quân Mi, thích hoa quế cao!”

Truyện được đăng tại đây

“A? Khéo vậy sao, thế nhưng yêu thích giống bản cung.” Liễu quý phi cười nói.

Thu Ngô bên cạnh đến dâng trà tiếp lời nói: “Không phải người một nhà không vào cùng một cửa, nếu không phải như thế, làm sao có thể làm con dâu của quý phi nương nương! Nhưng thật ra quý phi nương nương sau này bớt việc, mặc kệ khi nào Lý tiểu thư đến đây cũng không cần lo lắng chiêu đãi không chu toàn!”

“Liền miệng nha đầu ngươi lợi hại, cẩn thận sái trà!”, Liễu quý phi cười ngâm ngâm nói: “Còn không mau đi pha Lão Quân Mi tốt nhất lại đây, lại mang hoa quế cao mới ra lò mang tới cho Lý tiểu thư!”

Nhìn Lý Tiêm Nhu âm thầm mỉm cười, nhưng lại hoàn toàn không phản ứng với việc nàng nói yêu thích giống nhau, Liễu quý phi chỉ biết Lý Tiêm Nhu là cố ý xu nịnh nàng. Nhưng không khỏi biểu hiện quá mức rõ ràng, có thể thấy được lòng dạ và tâm cơ tầm thường, thua xa so với Bùi Nguyên Ca, thật không biết vì sao Diệp nhi nhìn trúng Lý Tiêm Nhu? Thậm chí, ngay cả nói cho nàng một tiếng cũng không, chính mình chạy đến xin Hoàng đế hạ chỉ, hơn nữa, Hoàng đế lại ứng.

Chỉ là vô cùng đơn giản một câu, liền thử ra cân lượng của Lý Tiêm Nhu, trong lòng Liễu quý phi khó tránh khỏi có chút thất vọng và bất mãn.

Nàng không phải loại người bảo thủ khắc nghiệt, giống như lúc trước, sau khi nhận thấy Vũ Hoàng Mặc kiên quyết với Bùi Nguyên Ca, mặc dù cảm thấy thân phận Bùi Nguyên Ca mẫn cảm, khó khăn thật lớn, nhưng cũng bắt đầu thật sự cân nhắc nặng nhẹ, lo lắng khả năng chấp nhận Bùi Nguyên Ca. Mặc dù Lý Tiêm

Đang tải nội dung ảnh