Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Để anh yêu thương em

Để anh yêu thương em

Để anh yêu thương em

Tác giả: LeeHannie

LỜI MỞ ĐẦU

Tôi là một đứa con gái tinh nghịch ư quậy phá

Người ta nhìn tôi lắc đầu chán trường :rằng… tương lại của tôi là một mảng u tối không nối thoát

Là thứ rẽ ngang vào sự xa đọa của xã hội

Là thành phần chỉ biết ăn chơi đú đởn xuốt ngày đánh đấm chân tay… mở mồm ra là văng này văng nọ…

Một đứa trẻ không cha không mẹ…sẽ là một đứa hư hỏng….
không có sự dạy dỗ của cha mẹ thì làm gì có tương lai.

Nghe họ bàn tán sau lưng tôi chỉ cười nhạt

Ừ… họ có mặt trên đời sớm hơn tôi rất nhiều nhưng… họ có trải đời nhiều bằng tôi chưa?
Và… một trong số người đang bàn tán về tôi ấy…. họ đã thực sự có những đứa con ngoan?

Phải tôi hư… nhưng tôi không hỏng…
Tôi biết cái gì đúng cái gì sai. Tôi vào bar làm việc từ khi 15 tuổi, dùng mồ hôi của mình đổi lấy vị tiền… không giống những đứa thích ăn chơi đú đởn vào đó để đốt mồ hôi công sức của bố mẹ chúng. Nhưng không có chúng thì tôi đây cũng không thể tồn tại ở cái xã hội này

Tôi cũng đâu có muốn mình đang phải lai lưng ra kiếm kế sinh nhai. Tôi cũng muốn có một cuộc đời vô tư như những đứa trẻ khác… có cha có mẹ….

Ước mơ cũng chỉ là mơ ước mà thôi

Cái cuộc đời này nó vốn khốn nạn như thế

Xô bồ bon chen đến ngẹt thở. Mặc kệ người đời xỉa xói ra sao tôi sống cho đời tôi. Đâu cần để ý nhiều.

Còn người đó… được nuôi nấng trong kén vàng… tiêu tiền không biết mặn. Nhưng đâu ai biết người đó đang mệt mỏi lắm….hắn giàu…. nhưng nỗi khổ của kẻ giàu là suốt ngày tranh quyền đoạt thế, chém chém giết giết.

Hắn và tôi giống nhau….đều giống như con dao hai lưỡi.

Và giống như là định mệnh

Hoặc kiếp trước tôi nợ hắn hoặc hắn nợ tôi…

Nên…. cả hai bị buộc lại với nhau….

Mãi mãi….

CHAP1: CÚ VA CHẠM

Như thường lệ tôi thức dậy đúng 5h sáng để chuẩn bị đi học. Bạn thắc mắc tại sao một đứa trẻ mồ côi, lăn lộn kiếm tiền từ bé đủ tiền để đi học đại học?

Tôi không ngại giải thích một chút. Tôi bị bỏ rơi trong một ngôi chùa ở ngoại ô thành phố rồi được chuyển vào một trại trẻ mồ côi. Ở đó tôi được đi học, vì tôi là đứa trẻ khó gần nên không một gia đình nào muốn nhận nuôi tôi. Tôi bị tẩy chay, bị ghét bỏ…không một ai muốn tiếp xúc,không một ai muốn làm bạn…cũng không một ai đếm xỉa đến một đứa như tôi và trong suy nghĩ của một đứa trẻ tôi một lần nữa bị bỏ rơi.

Tôi trốn khỏi viên mồ côi. Lang thang , vừa khóc vừa cười. Vừa đói vừa rét. Vừa ra hận vừa căm thù

Nhưng mà…

Trong những vệt đen trong cuộc đời tôi…. ít nhất còn có một vệt sáng

Tôi gặp bà khi đói lả mê man, người hôi rình, mặt mũi lem luốc bẩn thỉu
Giống như bà tiên hiền hậu soi sáng cái cuộc đời tăm tối của tôi

eTruyen.net

Bà sống một mình trong một căn nhà nhỏ. Căn nhà ấy là nơi tôi lớn lên … là nơi dậy tôi cười. Dạy tôi chữ ân… chữ tình

Dù thiếu thốn chạy ăn từng bữa nhưng người phụ nữ kiên cường ấy vẫn lo đủ cho đứa cháu nuôi này ăn học
Tôi đã từng tưởng rằng mình rất hạnh phúc nhưng khi căn bệnh ung thư quái ác cướp mất bà của tôi

Tôi lại một lần nữa khép chặt mình vào trong cái vỏ bọc cô đơn… không còn bà… không còn ai quan tâm tôi… vậy tôi sống thật vô ích quá
Cuộc đời này sao lại bất công với tôi như vậy

Rồi tôi nhận ra mình luôn là kẻ trốn chạy. Tại sao không làm chủ cuộc sống của mình tại sao tôi mãi mãi để cuộc đời đưa đẩy
Tôi nghĩ chắc bà cũng muốn tôi sống tốt.

Từ đó tôi lại lần nữa lột xác trở thành một con người hoàn toàn khác. Tôi xin việc khắp nơi để trang trải cuộc sống. Lo tiền ăn tiền học, tiền sinh hoạt

Một đứa trẻ 15 tuổi như thế đấy…

Cuộc sống bận rộn không cho phép tôi nghĩ tới chuyện khác…. gạt nỗi lo đi mà sống vui

Cứ như thế cho tới khi tôi thi đậu đại học

Nhờ người trông coi nhà của bà, tôi khoác balo lên thành phố bắt đầu một cuộc mới

Xin được việc trong một quán bar nổi tiếng thu nhập cũng dư giả hơn.

Cuộc sống có phần nhàn hạ hơn

Như mọi sáng tôi ra khỏi nhà lúc 6h để bắt xe đi học….

Trên chuyến xe bus đông nghẹt… rất nhiều đôi âu yếm nhau. Nóng bỏ mẹ ôm với ấp không thấy bọn FA đang tồn tại à?… tôi lắc đầu

Kitttttt…..

Xe bỗng thắng phanh gấp…. định mệnh nhà nó bị đập đầu vào thành xe đau điếng

Chưa kịp định thần lại sau cú va thì…. một cái bóng lao nhanh về phía tôi

Rầm

Một tiếng nữa tôi và hắn ngã lăn xuống sàn tệ hơn là môi chạm môi trong một tư thế ám muội
Tôi đẩy hắn ra chống tay đứng dậy

Mẹ kiếp. Đau vãi ra.

Nghe loáng thoáng tiếng bác lái xe chửi ai đó

-xin lỗi

Tôi có nghe thấy tiếng một tên con trai nhưng thôi kệ cha hắn… coi như xui xẻo

Chỉ là chạm môi thôi không có gì to tát

-Xuống chạm Linh ơi!

Tiếng anh phụ xe lanh lảnh

-Biết rồi anh không cần hét nên

Tôi chen qua dòng người lẩm bẩm

-Cái con bé này nay ăn bả gì thế?

-Đen cháy người. Em đi đây

Tôi vẫy tay chào rồi chạy vào trường

Hắn lẳng lặng xuống xe khẽ liếm môi

-Mùi vị không tệ. Linh ???? Tôi sẽ nhớ tên em

Tôi vừa đặt balo lên bàn thì một lũ con gái kéo vào. Mấy con bựa dời dở hơi rảnh rỗi.

-Hạ Linh tao đã nói mày không được tới gần anh An rồi cơ mà mày điếc à? Mày định dùng bộ mặt giả tạo của mày để quyến rũ anh An

Tôi thở dài. Đáp

-Bọn mày không có việc gì làm sao? Tao chẳng nhân đạo cũng chẳng giả tạo . An của chúng mày liên quan gì tới tao? Làm ơn hốt nó ra khỏi đời tao. Đứng làm phiền tao.

-Mày nghĩ mày là ai mà dám ra lệnh cho bọn tao

-Đúng vậy… đúng vậy….

Lũ nhền nhện này ức cả chế

-Tao nói nghe này…chả ai tàn bạo như tao .Đừng để tao lao vào cuộc chơi cũng đừng tao bôi đen cuộc đời chúng mày

Tôi nói. Mặt vênh lên khiêu khích

Muốn chơi với Hạ Linh này? Được thôi có gan cứ thử mà xem