Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 - Trang 90

Chương 391: Mặt giống nhau……

Theo giọng nói của Lý Âm Phỉ , toàn bộ ánh đèn trên sân khấu đều tập trung tới người cô, tất cả mọi người đều thấy rõ dáng vẻ của Lý Âm Phỉ, điều này làm cho cả hiện trường phát ra tiếng thở thật mạnh . Thì ra trên mặt Lý Âm Phỉ lúc này che một chiếc khăn mỏng , chỉ lộ ra cặp mắt phượng yêu mị , ánh mắt lưu chuyển xung quanh mang theo một phần câu hồn , cho dù không thấy chân dung, tất cả mọi người đều biết Lý Âm Phỉ tuyệt đối là một vị cơ vũ tuyệt sắc yêu mị .

Ngay khi tiếng hát “Quyết không khuất phục’ vang lên, Lý Âm Phỉ lại lần nữa làm nhóm quân giáo sinh động lòng, bài hát này thập phần hữu lực, Lý Âm Phỉ hát với tình cảm dào dạt mãnh liệt , giống như muốn nói cho nhóm quân giáo sinh, kẻ thù xâm lấn sẽ không đánh bại được cốt cách cứng rắn của người Hoa Hạ, mọi người nghe tiếng ca kích động, sôi nổi đứng lên, nhóm quân giáo sinh kích động mà nắm chặt nắm tay, cao giọng phụ họa với điệp khúc “Quyết không khuất phục’, lớn tiếng hát lên.

Lúc này Lăng Lan cho dù trì độn cũng biết, Lý Âm Phỉ này tất nhiên là người thuộc về Quân bộ , nếu không không có khả năng chọn được hai bài hát đều chuẩn xác mà đón đúng ý với trận chiến tranh này của trường quân đội . Quân bộ quả nhiên tính kế tốt, Lý Âm Phỉ đã đến, hai bài hát này hiển nhiên đem cừu hận của học sinh trường quân đội đối với kẻ xâm lấn tăng đến cực điểm, có thể nghĩ những quân giáo sinh ở đây, tương lai sẽ là lực lượng trung kiên phản kích kẻ thù .

Ngay thời khắc cuối cùng, tiếng ca lên đến đỉnh diểm cao trào, Lý Âm Phỉ đột nhiên kéo xuống khăn che mặt lộ ra khuôn mặt tuyệt thế …… Nhóm quân giáo sinh còn đang hát vang khúc ca”Quyết không khuất phục” đột nhiên im lặng, trong nháy mắt, bọn họ bị kinh sợ bởi dung nhan tuyệt thế của Lý Âm Phỉ .

Đọc FULL truyện tại đây

Đây là Lý Âm Phỉ. Không chỉ có thanh âm chấn động lòng người, đến dung nhan cũng tuyệt thế mị hoặc toàn dân!

Diện mạo Lý Âm Phỉ làm mọi người tại hiện trường chấn kinh, Kiều đình vốn đang có vẻ mặt bình tĩnh nhưng nhìn thấy dung mạo Lý Âm Phỉ thì trái tim đột nhiên nhảy lên , hắn vô pháp ức chế thanh âm trong nội tâm: “Đây mới là người con gái xứng đáng với ta,ta nhất định phải có được người con gái này!”

Dung mạo tuyệt thế của Lý Âm Phỉ đồng dạng làm Lăng Lan ngẩn người, làm một nữ sinh, Lăng Lan thế nhưng cũng bị dung mạo Lý Âm Phỉ nháy mắt hấp dẫn . Nhưng dù sao Lăng Lan cũng là nữ sinh, hơn nữa bị Ngũ hào đạo sư trong không gian học tập tra tấn các loại, làm tâm của cô trở nên lạnh lùng kiên định,không dễ dàng bị mê hoặc.

Bình tĩnh lại, Lăng Lan lại lần nữa nhìn chăm chú khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành của Lý Âm Phỉ , cô phát hiện khuôn mặt này làm cô có cảm giác không thoải mái, tuy rằng vô cùng mỹ lệ, vô cùng mị hoặc,có thể xưng là có một không hai nhưng cố tình Lăng Lan lại cảm giác có chút quái dị, thiếu phần mượt mà tự nhiên , đây là có chuyện gì?

Lăng Lan khẽ cau mày, ngay lúc trong lòng đang hoang mang thì toàn bộ thân thể Lý Lan Phong đang ngồi bên người cô không cách nào tự khống chế mà phát sinh run rẩy, không chỉ có như thế,đôi tay đặt trên đầu gối cũng vô pháp tự khống chế mà phát run……

Lăng Lan trong lòng cả kinh, không khỏi nhớ tới trận chiến xâm lấn trên không, Lý Lan Phong ngồi trên ghế phó cơ giáp của cô cũng từng phát sinh một màn như vậy. Chẳng lẽ thân thể làm người khác lo lắng của Báo con lại phát sinh vấn đề?

Trong lòng Lăng Lan lo lắng, không tự chủ được mà vươn tay phải đè đôi tay run rẩy của Lý Lan Phong , hành động này làm thân thể Lý Lan Phong đột nhiên chấn động. Anh đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Lăng Lan, hai mắt đỏ đậm thế hàm chứa tuyệt vọng cùng đau xót, thậm chí còn có một tia điên cuồng, ánh mắt kia thật giống như anh bị toàn bộ thế giới vứt bỏ……

“Báo con, anh không sao chứ?” Lăng Lan cảm giác Lý Lan Phong không ổn, biểu tình nghiêm túc hỏi.

Lăng Lan hỏi chuyện dường như cứu vớt Lý lan Phong vốn đang đắm chìm trong thế giới cuả mình, ánh mắt anh nhanh chóng thanh minh. Khôi phục lý trí, Lý Lan Phong trở tay nắm lấy tay phải Lăng Lan , anh nắm thật chặt giống như bắt lấy cọng rơm cứu mạng, không chịu buông tay, lực đạo lớn

loading