Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 - Trang 73

Chương 373: Đồng quy vu tận

Edit: Phi Nguyệt

Nếu đối diện là một cơ giáp sĩ có kỹ thuật điều khiển tầm thường, hoặc là một Vương bài sư sĩ thiếu kinh nghiệm chiến đấu thì có lẽ hắn đã xử lý được, nhưng đáng tiếc đối thủ trước mắt hắn lại không phải hai dạng này. Lăng Lan là một đối thủ có đầy đủ cả kỹ thuật lẫn kinh nghiệm chiến đấu phong phú được tôi luyện nhiều năm trong không gian học tập.

Ngay tại lúc gã Vương bài sư sĩ vừa bật người lên, phía sau lưng của hắn lại nhận thêm một đòn nặng nề nữa, lực lượng của đòn này lớn hơn nhiều so với đòn trước đó khiến cơ giáp của hắn ngã xấp xuống đất, không còn cơ hội đứng lên.

Tiếng “Bành!” lớn vang lên, chiếc cơ giáp nện thẳng lên mặt đất làm vô số bụi bặm văng lên không trung. Tiếng động lớn khiến các phi thuyền chiến đấu cạnh đó phải chú ý tới. Nhìn tình hình chiến đấu bên dưới, hai cơ giáp đặc cấp bỗng ngẩn người, rồi cùng hét lên: “Đội trưởng!!!” Sự phân tâm làm động tác tránh né của họ thoáng dừng lại.

Đọc FULL truyện tại đây

Không ai bảo với ai, Lý Thì Du, Hàn Kế Quân, Lâm Trung Khanh đang chiến đấu với một cơ giáp sĩ đặc cấp, bên kia có Tề Long, Lạc Lãng, Tạ Nghi cùng phối hợp đấu với tên cơ giáp sĩ đặc cấp còn lại, thấy động tác của đối phương thoáng chậm, cả bọn cùng biết cơ hội của họ đã đến.

Người có tốc độ phản ứng nhanh nhất là Tề Long, cậu có được thiên phú cảm giác nên phát hiện ra sơ hở của đối phương trước tiên nên liền nhào tới, dùng kiếm ánh sáng hung hăng bổ về phía đối thủ, vì đang bị phân tâm nên cơ giáp sĩ đặc cấp không tránh thoát được đòn này và bị đánh bật về phía sau, nhân lúc đối phương chưa kịp hoàn hồn, nhát kiếm thứ hai của Tề Long đã chém tới khoang điều khiển cơ giáp.

“Tê….” Âm thanh va chạm chói tai giữa kiếm ánh sáng và lá chắn phòng hộ lập tức vang lên, nơi tiếp xúc bắn ra những tia lửa điện.

Thời điểm bị đánh trúng, gương mặt của tên điều khiển cơ giáp đặc cấp nháy mắt biến sắc, lòng hắn hoảng sợ, nhưng nhìn thấy lá chắn phòng vệ của cơ giáp làm việc khá tốt nên lập tức tỉnh táo lại. Thấy đối phương cắn răng ghì kiếm ánh sáng hòng làm tiêu hao hết năng lượng của hắn, hắn biết cơ hội phản kích của mình đã tới, trong mắt thoáng ánh lên nét hung ác, hắn điều khiển tay phải của cơ giáp bổ kiếm ánh sáng về phía đối phương.

“Bành!”

Kiếm ánh sáng còn chưa kịp vung lên một nửa thì đã bị chặn lại, một cơ giáp sĩ khác dùng kiếm chặn đường kiếm của hắn, không chỉ như thế, đối phương còn nâng tay còn lại lên, chĩa súng laser về phía khoang điều khiển của hắn, họng súng khổng lồ hiện ra trước mắt làm lòng người sợ hãi.

Họng súng tóe ra tia sáng trắng xóa, nặng nề đập trúng cơ giáp của hắn, cho dù cơ giáp đặc cấp có lực phòng ngự cao hơn cơ giáp cao cấp, một phát súng này vốn không làm hao tổn bao nhiêu năng lượng của hắn, nhưng rõ ràng đối phương không hề có ý định chỉ bắn một phát súng, nếu hắn không thể thoát khỏi hai người này thì kết quả cuối cùng chắc chắn năng lượng lá chắn phòng hộ của hắn sẽ bị hao hết và hắn sẽ phải bỏ mình ở đây.

Không ai muốn chết, hắn cũng không muốn, hắn biết lúc này chỉ có nhanh chóng lùi lại phía sau mới có cơ hội thoát khỏi gọng kìm của hai người này, mở ra một con đường sống, thế là hắn mở tất cả các động cơ, kéo tốc độ lên cực hạn, chỉ cần một giây thôi là hắn có thể hoàn toàn thoát được thế công kích… Trong khoang điều khiển vang lên tiếng nhắc nhở tốc độ đã đạt cực hạn, cơ giáp phi thuyền đột ngột bay giật lùi thẳng về phía sau, mắt thấy cơ giáp phi thuyền của mình thoát khỏi gọng kìm của kiếm ánh sáng, hắn biết đối phương dù có liều mạng mở ra động cơ cũng không thể đuổi kịp tốc độ của hắn.

Tên đặc cấp sư sĩ rốt cuộc cũng thở dài một hơi, hắn biết mình đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ cần thoát được nguy cơ lần này, hắn nhất định sẽ giết mấy tên nhóc hỗn láo kia… Đúng lúc đó, phía sau lưng cơ giáp của hắn đột nhiên va chạm mạnh

loading