Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 - Trang 56

Chương 356: Động tay chân?

– Không rõ lắm, tớ chỉ suy đoán rất có thể trường quân đội đang bị địch tấn công với quy mô lớn.

Lăng Lan vừa đi vừa trả lời, hai người rất nhanh đã tới cửa phòng Lạc Lãng, Lăng Lan không cần suy nghĩ, lại lần nữa dùng chân dã man đá văng ra, nhưng sau khi Lăng Lan đi vào lại phát hiện trong phòng không có một bóng người.

Đúng lúc này, từ bên cạnh đột nhiên nhảy ra một người, tức tốc tấn công vào khuôn mặt Lăng Lan. Cô bình tĩnh nhấc tay phải lên, một chưởng liền chế trụ nắm tay người hung ác kia.

– Lão đại, là cậu à!

Đọc FULL truyện tại đây

Lạc Lãng nhận ra người bắt lấy nắm tay mình chính là Lan lão đại tức khắc nhẹ nhõm thở dài một hơi, vui mừng kêu lên.

Hoá ra là tiếng động phát ra từ phòng Tề Long vừa nãy đã kinh động tới Lạc Lãng đang ngủ say, cậu cảm giác sự tình có chút không ổn, liền nhanh chóng thay quần áo, tránh phía sau vách tường. Đúng lúc cửa phòng bị đá văng, cậu liền lao tới, một quyền công kích kẻ phá cửa kia.

Lăng Lan buông nắm tay Lạc Lãng, ánh mắt lạnh lẽo nói:

– Lạc Lãng, đi thôi!

Lạc Lãng thu hồi tay, nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của Lăng Lan liền biết đã xảy ra chuyện. Cậu không thắc mắc gì đi theo lão đại nhà mình, nhưng lại lén lút chọc chọc Tề Long. Tề Long quay đầu lại mấp máy môi:

– Là địch tập kích!

Ánh mắt Lạc Lãng đột nhiên trở nên lạnh lùng. Có thể khiến lão đại nhà mình thận trọng đến vậy, lần tập kích này tuyệt đối không tầm thường. Cậu giống Lăng Lan, cũng liên hệ đến sự tình phát sinh trong căn cứ Tấn Long hồi trước, không khỏi suy đoán có phải bọn họ đã bị phát hiện rồi chứ?

Tuy nhiên, nhìn thấy sắc mặt băng hàn của lão đại nhà mình, Lạc Lãng không dám hỏi nhiều, đi đến tầng hai, Lăng Lan ra hiệu với Tề Long, Lạc Lãng, bảo ba người tách ra hành động, chia ra đánh thức ba người Hàn Kế Quân, Lâm Trung Khanh cùng Tạ Nghi.

Tất cả mọi người rất nhanh đều bị đánh thức, cả đội thay quần áo đâu vào đấy, nhanh chóng tập hợp trong phòng khách. Nhìn Lăng Lan trầm tư ngồi ngay ngắn trên sô pha, Tạ Nghi cùng Lâm Trung Khanh theo bản năng liếc mắt sang, nhận ra trong mắt mỗi người đều có một phần hoang mang. Bọn họ cũng chỉ bị Lạc Lãng và Tề Long đánh thức mà không được thông báo chuyện gì đã xảy ra.

Hàn Kế Quân đi xuống với vẻ mặt trầm tư. Cậu đến trước mặt Lăng Lan, chờ đợi lão đại nhà mình cho đáp án chính xác.

– Hiện tại, hệ thống vệ tinh trên mặt đất và trên không của tinh cầu chúng ta toàn bộ đều bị mất tín hiệu, tình trạng này diễn ra đã hơn năm phút!

Lăng Lan quét mắt một vòng, thông báo tình huống thực tế cho bọn họ.

Lăng Lan nói khiến trong lòng mọi người cả kinh, đặc biệt là hai người Hàn Kế Quân và Lạc Lãng. Nhận thức được tầm quan trọng của tình báo, bọn họ hiểu rõ ràng điều này có nghĩa là gì.

– Là địch tập kích!

Hàn Kế Quân chém đinh chặt sắt nói, Lạc Lãng nghe xong, gật đầu thật mạnh. Phán đoán của cậu với Hàn Kế Quân là giống nhau. So với suy đoán có phần không xác định của Lăng Lan, rõ ràng Hàn Kế Quân với Lạc Lãng chắc chắn hơn rất nhiều.

– Tớ cũng nghĩ vậy, mà lần tập kích này đến từ ngoài không gian.

Lăng Lan theo bản năng đưa mắt ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm một mảnh đen nhánh, đây chính là một cơ hội tốt để tiến hành không kích.

Lời cô nói khiến mọi người đều biến sắc. Nếu đúng theo lời lão đại nhà mình nói, trường bọn họ đang gặp phải nguy hiểm. Tạ Nghi không nhịn được lo lắng, nôn nóng hỏi:

– Lão đại, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

– Tớ đã khống chế được radar mặt đất, cùng với các thiết bị giám thị trên không của trường. Một khi có phát hiện gì, tớ sẽ kích hoạt toàn bộ hệ thống cảnh báo tập kích.

Lăng Lan đem dự tính của cô nói cho đồng bọn.

– Tại sao bây giờ không kích hoạt luôn? Như vậy không phải sẽ giúp bộ đội mặt đất có chuẩn bị, tiến hành canh gác hay sao?

Hàn Kế Quân khó hiểu hỏi.

– Đáng tiếc là họ không thể phát hiện được điều bất thường trên radar hay thiết bị giám thị. Nếu họ mà không tìm thấy nguyên nhân cảnh báo thì đầu tiên sẽ hoài nghi có phải đầu não trường quân đội bị công kích hay không, cứ thế rất có thể họ sẽ toàn lực điều tra chuyện này. Như vậy sẽ mất nhiều hơn được, ngược lại tạo cơ hội cho địch nhân.

Lăng Lan nêu ra băn khoăn của mình.

Nếu vì như vậy mà bộ đội mặt đất tập trung chú ý vào nội bộ trường quân đội, Lăng Lan tuyệt đối sẽ hối hận chết. Ban đầu cứ nghĩ có thể phá hư âm mưu tập kích của quân địch, ai ngờ lại tạo cơ hội

loading