Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 230

Chương 529: Không Xứng

Ngay lúc đó một đám Tề Long Lạc Lãng căn bản không có phát hiện, bọn họ nhìn thấy lão đại nhà mình trấn định tự nhiên mà đứng ở trung tâm luyện võ trường, còn chưa chờ cậu ấy đứng vững, một đám người liền hưng phấn mà nhào tới…… Lão đại cường đại như thế, nếu chờ cậu ấy chuẩn bị tốt, bọn họ phần thắng một chút cũng đều không có.

“Lão đại, nhận một quyền!” Lạc Lãng là cái thứ nhất phác tới, nắm tay hữu lực hung ác mà đánh về phía Lăng Lan, trong miệng hô lớn.

Lăng Lan mặt vô biểu tình, cô chỉ nhắc cánh tay phải của mình, một cái trở tay, liền sạch sẽ lưu loát mà đem Lạc Lãng đánh lui.

Còn chưa chờ cô thở phào nhẹ nhõm, mấy người khác đã đi theo đi vào công kích……

“Phanh phanh phanh!” Liên tiếp tiếng đánh của nắm tay, Tề Long mấy người đều bị Lăng Lan nhất nhất đánh bay đi ra ngoài.

Tê Long bay ngược không khống chế trong lòng có chút hoang mang, lão đại hôm nay đón đỡ không cường thế hữu lực như trước kia, nhưng lúc ấy Tề Long nghi hoặc chỉ là chợt lóe mà qua, có lẽ lão đại thủ hạ lưu tình giống như cùng bọn họ hảo hảo so chiêu cũng nói không chừng. Nghĩ như vậy, Tề Long chiến ý càng đậm.

“Ha ha, lão đại, hôm nay sát khí của cậu giống như không đủ a.” Bên kia Lạc Lãng vững vàng rơi xuống đất ánh mắt lóe sáng vô cùng, Tề Long cảm giác được cậu ta cũng cảm giác được, đồng dạng với ý tưởng của Tề Long, cơ hồ chiến đội của Lăng Lan tất cả mọi người đều cho rằng, lão đại hôm nay áp chế năng lực là muốn cùng bọn họ hảo hảo luyện chung, cơ hội như thế này là vô cùng thiếu, làm Lạc Lãng cả người càng hưng phấn.

Nếu Tề Long là người cuồng cách đấu, như vậy Lạc Lãng tuyệt đối là kẻ điên vì cách đấu, khác nhau, Tề Long đánh chính đại quang minh, Lạc Lãng một khi đánh điên lên rồi thì cái gì cũng đều làm được. Quả nhiên, Lạc Lãng vừa dứt lời, ánh mắt cậu ta đột nhiên tối sầm lại, sau đó liền tiết lộ ra một tia điên cuồng……

Lúc này Lạc Lãng làm Tề Long cảm giác được một tia nguy hiểm, Tề Long rất rõ ràng, Lạc Lãng chỉ sợ đã mở thiên phú, chỉ là không biết Lạc Lãng mở ra cái nhân cách nào.

Khác nhau với khi Lạc Lãng muốn chủ động mở ra thiên phú, Tề Long sau khi bị lão đại đánh, thú giác của cậu chỉ cần tiến vào hình thức chiến đấu, liền sẽ bị động mở ra, đương nhiên, năng lực này cậu còn chưa hoàn toàn khống chế được, nếu muốn lợi dụng đầy đủ thú giác, trước mắt còn phải dựa vào cậu chủ động mở ra.

Tề Long đi theo phương pháp toàn diện mở ra thú giác, hết sức chăm chú mà nhìn chằm chằm lão đại, hiện tại cậu phải làm chỉ là không ngừng chiến đấu, sau đó làm cho thú giác của mình tìm được thời khắc công kích tốt nhất.

Lạc Lãng hơi thở thay đổi, đám người Tạ Nghi cũng cảm giác được, bọn họ cũng bắt đầu nhiệt huyết sôi trào lên, Tạ Nghi cười nói: “Chúng ta cũng không thể bại bởi tên nhóc Lạc Lãng kia……” Vừa dứt lời, sắc mặt cậu ta nghiêm túc, đôi tay đột nhiên xuất hiện hồ quang màu tím, hồ quang màu tím kia mang theo bạo ngược, cũng làm cho cả sân huấn luyện không khí bắt đầu cuồng bạo lên.

Thiên phú mở ra, Tạ Nghi mặt bắt đầu run rẩy, ánh mắt cố nén đau đớn. Tuy rằng sau khi được lão đại chỉ điểm, cậu không cần phải mở ra thiên phú, mà dùng thiên phú mang đến lôi điện ma luyện thân thể chính mình, hiện tại cũng có chút hiệu quả, đáng tiếc thời gian tra tấn vẫn là quá ngắn, tuy rằng sẽ không giống như trước kia một khi thi triển sẽ bị điện giật, nhưng thời khắc thanh tỉnh kia lại càng tra tấn người khác hơn cả nỗi đau khổ……

“Muốn cùng lão đại đánh tốt mấy chiêu, không toàn lực ứng phó sao có thể.” Lâm Trung Khanh nhẹ nhàng mà nói, hơi thở của cậu bắt đầu tiêu tán, mấy giây sau, đám người Tề Long nếu không xem kỹ Lâm Trung Khanh thì sẽ không phát hiện hơi thở của cậu, thật giống như cậu ở trong không khí biến mất.

Nguyên lai Lâm Trung Khanh đồng dạng mở thiên phú của cậu, là ẩn nấp, cậu tựa như một thích khách, yên lặng mà giấu ở chỗ tối, chờ đợi cơ hội để giết người.

Hàn Kế Quân nhìn chằm chằm Lăng Lan, não vực của cậu, ở trong thiên phú thêm vào thiên sách, nhanh chóng vận chuyển tính toán, so với thời khắc bình thường thế nhưng vượt qua nhiều gấp bốn lần. Tất cả mọi người đều toàn lực ứng phó, không có giữ lại một chút đường sống. Bọn họ nghĩ muốn do thám để biết thực lực chân của lão đại nhà mình, đồng thời cũng muốn biết thực lực của chính mình tới trình độ nào, có phải hay không trong cảm nhận của bọn ho khi đuổi theo, Lăng Lan lão đại vĩnh viễn sẽ không bị đánh bại.

Đọc FULL truyện tại đây

“Nếu, các cậu đã nghiêm túc như vậy, tôi cũng cần phải nghiêm túc.” Lăng Lan mắt lạnh quét một vòng các bạn nhỏ vây quanh chính mình, tay phải duỗi ra về phía trước, lần đầu tiên, cô ở trước mặt các bạn nhỏ, bày ra một cái thể thuật phòng ngự thủ thế chính thức.

Lăng Lan coi trọng làm đám người Tề Long trong lòng cảm động, cũng thập phần kích động. Thái độ nghiêm túc như thế này của lão đại có phải hay không chứng minh bọn họ đã trưởng thành đến mức làm lão đại nhà mình thận trọng đối đãi, đã có thể tiếp cận lão đại nhà mình rồi?

Giữa không trung, Tề Long nhìn phía dưới một đám người vẻ mặt kích động, hai năm trước khuôn mặt của chính mình hưng phấn kinh hỉ kia, ngay lúc đó đắc ý, hiện tại xem ra có chút buồn cười. Tề Long cười khổ, bọn họ nơi nào là có thể tiếp cận lão đại, chẳng qua lúc ấy bọn họ vừa lúc gặp được lão đại suy yếu nhất, mới tạo thành loại ảo giác này.

Bất quá, Tề Long không thể không thừa nhận, cái ảo giác này rất tốt đẹp, làm cho bọn họ ngộ nhận là chính mình đã nhanh chóng đuổi theo bước chân của lão đại, vì thế, càng thêm gian khổ rèn luyện chính mình. Lúc ấy, bọn họ tổng cho rằng, chỉ cần chính mình so với lão đại luyện càng gian khổ hơn một chút, bọn họ là có thể càng tiếp cận gần lão đại. Tuy rằng phát hiện qua đi, lão đại vĩnh viễn đứng ở phía trước bọn họ, vô luận bọn họ nỗ lực như thế nào đều đuổi không kịp, nhưng phần gian khổ kia đã khắc vào trong xương cốt, không bao giờ có thể quên đi cũng sẽ không từ bỏ.

Hiện tại nghĩ đến, bọn họ rèn luyện thật sự được tính là gian khổ sao? Chỉ sợ lại gian khổ hơn nửa, cũng bất quá so với lão đại không hề giữ lại thủ đoạn rèn luyện. Tề Long lúc này rất rõ ràng, nếu lão đại lúc ấy hao hết thể năng thì mỗi lần luyện tập, nhà mình lão đại đồng dạng như thế. Lão đại mỗi lần rèn luyện đều đem chính mình đẩy vào tuyệt cảnh, mà bọn họ đâu? Nhiều nhất luyện đến mỏi mệt, này căn bản không thể đánh đồng.

Có lẽ, bọn họ căn bản không có kéo gần khoảng cách cùng lão đại mà là khoảng cách kia càng ngày càng xa.

“Lão đại, tuy rằng tôi biết cậu hết sức tra tấn chúng tôi là vì muốn tốt cho chúng tôi, nhưng trong lòng tôi, vẫn không nghĩ ra, tôi cho rằng chính mình đã đủ mạnh, lại tra tấn hơn nữa, bởi vì thiên phú có hạn chế, cũng sẽ không xuất hiện một lão đại khác, một khi đã như vậy, vì sao còn muốn liều mạng ngược tôi? Có đôi khi, tôi tuy rằng không có cự tuyệt cậu ma luyện, nhưng trong lòng là có oán khí……” Tề Long hốc mắt nhịn không được ướt át lên:

“Hiện tại, tôi hiểu được!”

“Lão đại cậu có được thực lực cường đại như vậy, đồng dạng cũng là dựa vào loại rèn luyện cực hạn này mà được đến.”

“Cậu hy vọng chúng tôi có thể đuổi kịp bước chân của cậu, cậu hy vọng chúng tôi có thể trở nên càng mạnh, cậu hy vọng chúng tôi có thể cùng cậu một đường đi đến đỉnh!”

“Cậu…… Không hy vọng, chúng tôi một ngày nào đó rớt đội, mất mệnh!”

“Chúng tôi xem nhẹ vì lão đại như cậu cường đại không phải trống rỗng, chúng tôi lại thành thói quen tiếp thu chiếu cố của cậu!”

“Chúng tôi cũng không chú ý tới nỗ lực của cậu, thống khổ của cậu, tâm tình của cậu……”

“Chúng tôi quá chắc hẳn phải vậy!”

“Chúng tôi căn bản không xứng làm tiểu đệ của cậu!”

Không xứng!

Nghĩ lại lúc trước, bọn họ đương nhiên mà tiếp thu lão đại ban tặng, lại không nghĩ sẽ hồi báo! Bọn họ không hiểu lão đại nhẫn tâm tra tấn sau lưng có thâm ý, tâm cam lại có oán! Bọn họ cũng không quan tâm mong muốn trong lòng lão đại , lại tùy ý tiêu xài tình cảm quan tâm của lão đại. Hành vi của bọn họ có điểm nào xứng làm tiểu đệ của lão đại?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tề Long trong lòng tự hỏi tự trách, mỗi một lần đều đánh vào tâm linh, làm cậu xúc động vạn phần, đau buồn không thôi. Nguyên lai bọn họ thiếu lão đại nhiều như vậy, bị thương lão đại như vậy nhiều……

Tề Long nước mắt vô pháp khống chế mà chảy ra, sái lạc ở không trung……

Trên lôi đài lớn, Tề Long nhắm hai mắt đứng bất động như kẻ ngốc, đột nhiên mặt lộ bi thương và hối hận!

Giờ phút này Lăng Dật một quyền vừa lúc đánh tới trên mặt Tề Long, lại cảm giác nắm tay chính mình bị một cổ lực lượng vô hình chống lại, căn bản vô pháp tới gần Tề Long.

Lăng Dật trong lòng kinh hãi: “Đây là có chuyện gì?” Lăng Dật chưa bao giờ cùng người có khí kình hậu kỳ chiến đấu quá, tuy rằng đạo sư đã nói với khí thế của cậu lại không biết, khí thế có thể công có thể thủ, thế nhưng tự do thay đổi.

“Là khí thuẫn!” Lăng Lan ánh mắt sáng ngời, khí thuẫn là một loại hình thức thay đổi của khí thế, từ bên ngoài phát ra hình thức tính công kích áp bách thay đổi thành hình thức phòng ngự. Vốn dĩ Tề Long yêu cầu tiến giai đến khí kình hậu kỳ mới có thể nhất nhất học được cách nắm giữ, nhưng Tề Long còn chưa chân chính tiến vào khí kình hậu kỳ, lại vượt cấp vận dụng cũng đủ chứng minh Tề Long ở trên thể thuật là có thiên phú nghịch thiên.

“Nếu mình không có không gian học tập, chỉ nhìn một cách đơn thuần về thiên phú, mình không bằng Tề Long.” Lăng Lan ám đạo, trong lòng cô cũng không có khúc mắc, chỉ có vô hạn vui mừng.

Có thể có được không gian học tập, đã là phúc duyên vô thượng của cô,nếu lại có được thiên phú nghịch thiên, Lăng Lan nghĩ chính mình cũng không được, tuyệt đối sẽ làm cho trời đố kị, Lăng Lan cho rằng như vậy là tốt nhất, các bạn nhỏ có được thiên phú xuất chúng, mà cô có được không gian học tập cần cù bù thông minh, mọi người cùng nhau trưởng thành, nắm tay cộng tiến, là hạnh phúc lớn nhất.

Lăng Lan vui sướng mà nhìn Tề Long trên lôi đài, cô biết, Tề Long tiến vào cái đường sinh tử, liền như lúc trước cô ở khoang trọng lực hao tổn hết thể lực, lại ngoài ý muốn bị các đồng bọn cùng nhau khiêu chiến, lâm vào tuyệt cảnh, làm cô tiến vào một đường sinh tử, lại được đến một cơ hội đột phá, từ Nửa Bước Lĩnh vực tiến vào Lĩnh vực, chân chính trở thành một cường giả Lĩnh vực.

Mà hiện tại, cô một phen tính kế, đúng là tham khảo lần kia của mình, làm Tề Long thành công tiến vào thời khắc kia, tìm được cơ hội đột phá kia.

Lăng Dật bị chống lại, cậu đương nhiên không chịu buông tha cơ hội này, hét lớn một tiếng, khí kình điên cuồng mà tụ ở một quyền, chuẩn bị đánh bại cái chắn vô hình quấy nhiễu sự tiến công của cậu.

Tề Long đột nhiên mở ra đôi mắt, một đạo ánh sao hiện lên, Lăng Dật chỉ cảm thấy một cổ lực lượng cường đại đánh úp lại, cả người cậu thân thể vô pháp khống chế mà bị đánh bay đi ra ngoài. Biến hóa đột nhiên này, Lăng Dật tuy rằng giật mình lại không có hoảng loạn, giữa không trung, một cái vặn người, liền vững vàng mà dừng ở trên lôi đài, nhưng giờ phút này, cậu đã cách Tề Long xa mười mét, có thể thấy được Tề Long đột nhiên bùng nổ năng lượng cực kỳ cường hãn, cậu cần ngoài mười mét mới có thể hoàn toàn dỡ phân lực lượng này.

Lăng Dật cách xa Tề Long, cái này làm cho người phía dưới quan chiến cùng với người trong phòng Quan sát thấy rõ ràng dáng vẻ của Tề Long giờ phút này, Tề Long tuy rằng mở to đôi mắt, lại trống rỗng vô thần, đủ để chứng minh giờ phút này Tề Long đã mất đi thần trí.

Nhưng đôi mắt trống rỗng vô thần kia, lại xa xa không ngừng mà chảy xuống nước mắt, theo gương mặt chảy xuống đến mặt đất……

Một giọt! Hai giọt ! Ba giọt ! Vô số giọt…… Dưới chân cậu, trên lôi đài kia, nhanh chóng xuất hiện một bãi vệt nước!