Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 230

Chương 530: Huyết Lệ

“Tề Long đoàn trưởng vì cái gì rơi lệ?” Hiện trường kinh hỏi một mảnh.

Tề Long đoàn trưởng là thiếu niên như ánh mặt trời, vĩnh viễn lộ ra tươi cười hàm hậu trung khẩn làm cho người khác tự nhiên muốn tín nhiệm cậu ấy. Liền tính đụng tới khó khăn rất lớn, cậu ấy cũng sẽ cắn răng lên đến đỉnh, kiên nghị, hình tượng không thể đánh bại thâm nhập đến nhân tâm. Ở trong mắt người ngoài, nếu nói trong chiến đội của Lăng Lan, có ai có khả năng sẽ khóc sẽ rơi lệ, mặt khác mấy người đều có khả năng, duy độc không có khả năng là Tề Long, Tề Long cho người ta cảm giá, quá kiên cường, là con người rắn rỏi chỉ biết đổ máu sẽ không rơi lệ.

Nhưng chính là một con người rắn rỏi như vậy đã thâm nhập sâu trong lòng người lại khóc, nhưng không có người nào cảm giác Tề Long như vậy là mềm yếu……

Có mấy người thế nhưng hốc mắt cũng đỏ, bọn họ đột nhiên xoa hai mắt của mình, trong miệng nói: “Đáng chết, chút cảm xúc của cậu là cái gì a.”

Lăng Lan nhìn thấy một màn này mày hơi hơi nhăn lại, trong lòng cô hoang mang vô cùng, Tề Long ở trong đường sinh tử, đến tột cùng hiểu được cái gì?

Mà lúc này, hình ảnh ở trong kí ức của Tề Long, một Tề Long đang chiến đấu cũng không bởi vì một Tề Long ở trên không rơi lệ mà dừng lại, nó vẫn như cũ trong trí nhớ cứ như vậy tiếp tục tiến hành.

“Ngao ô!”

Lạc Lãng ngửa mặt lên trời giận gào, trong mắt điên cuồng thoáng hiện, cậu ta mở ra nhân cách là cuồng bạo, cái nhân cách này có thể vô hạn tăng lên lực lượng thân thể của cậu. Lạc Lãng rất rõ ràng, cùng lão đại cường đại cách đấu, dựa vào tinh chuẩn tính kế đó là vô dụng, chỉ có thể tận khả năng tăng lên lực lượng mới miễn cưỡng có thể cùng chiến đấu một chiêu.

Tuy rằng Lạc Lãng có gương mặt và hình thể nhu mĩ, nhưng lúc này, sau khi bị nhân cách cuồng bạo ảnh hưởng, trên người Lạc Lãng hơi thở nhu mĩ yếu bớt rất nhiều, nhiều ra vài tia ngang ngược cùng bạo ngược, nguyên bản cánh tay phải nhỏ yếu, đột nhiên bạo trướng mở ra, cơ bắp hoàn toàn đột phá.

Đọc FULL truyện tại đây

Chỉ thấy Lạc Lãng một cái dậm chân, cả người giống như đạn pháo nhằm phía Lăng Lan, một cái nắm tay cường hữu lực, hung ác đánh tới về phía Lăng Lan, bởi vì tốc độ cùng lực lượng đều đã đủ, trong nắm tay huy động, thế nhưng không phát ra âm thanh cuồng bạo.

Lăng Lan hai mắt như ánh sao chợt lóe, nhắc tay phải đón nhận một quyền giận dữ của Lạc Lãng……

Phanh, một tiếng trầm vang!

Lăng Lan sắc mặt tức khắc tái nhợt một chút, chớp mắt liền khôi phục bình thường. Mọi người hết sức chăm chú trên cách đấu cũng không có phát hiện điểm này. Đương nhiên, bản thân Lăng Lan là người có màu da trắng nõn, sắc mặt tuy rằng tái nhợt một chút, nhưng không nhìn kỹ nà nói sẽ không phát hiện điểm biến hóa rất nhỏ này.

Trước kia đích xác không ai sẽ nhìn chằm chằm vào mặt Lăng Lan, bởi vì khí thế của cô quá mức cường đại, ánh mắt quá lãnh quá sắc bén, tất cả mọi người đều không dám nhìn. Tề Long đang chảy nước mắt nhưng vẫn nhìn chằm chằm Lăng Lan, sắc mặt Lăng Lan biến hóa, tuy rằng chỉ là trong nháy mắt, Tề Long vẫn là thấy được.

Lão đại, quả nhiên bị thương! Lúc trước bọn họ, vì sao cũng không lưu ý lão đại, nếu là đặt nhiều một phần tâm, sao có thể sẽ không phát hiện điểm này?

Lão đại cũng là người, cậu ấy cũng sẽ mệt, cũng sẽ có lúc thể lực tiêu hao hầu như không còn, cũng sẽ bị thương a.

Đúng lúc này, vẫn luôn chờ đợi cơ hội Tề Long ra tay……

Nhìn thấy một màn này, biết chính mình ra tay sẽ mang đến cái hậu quả gì, Tề Long vô pháp khống chế cảm xúc của chính mình, rốt cuộc hô ra tới: “Dừng tay, dừng tay!”

Nguyên lai trên đời để cho người căm hận không phải địch nhân,người thô tâm đại ý xem nhẹ bằng hữu không nói, còn là người không dừng thương tổn đối phương. Mà bọn họ ở lúc ấy, chính là cái hỗn đản như vậy.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tề Long không tiếng động mà chảy nước mắt, trơ mắt mà nhìn cảnh tượng phía dưới, thân thủ chính mình thương tổn lão đại mà mình kính yêu.

Cậu nhìn thấy chính mình hưng phấn mà giơ lên nắm tay, vọt đi lên. Tề Long nhớ rất rõ ràng, lúc ấy, thiên phú thú giác của cậu nói cho cậu, đó là thời cơ công kích tốt nhất. Cậu đích xác bắt được, nhưng tâm cậu lại đau sắp nát.

“Phanh!” Một tiếng vang lớn!

Lưỡng đạo bóng người đột nhiên tách ra, lực lượng cường đại, đem Tề Long phản chấn đi ra ngoài, mà Lăng Lan cũng nhẹ nhàng mà lui về phía sau một bước, cổ lực phản chấn này tan mất.

Lăng Lan sắc mặt lại lần nữa tái nhợt một chút, cô nhấp miệng, lạnh băng mà nhìn đồng bọn phía trước, nhưng ánh mắt kia lại lộ ra khen ngợi cùng vui sướng.

“Bởi vì tôi bắt được thời cơ, liền tính đánh cho cậu bị thương, cậu cũng cảm thấy vui mừng…… Lão đại, vì sao cậu có thể làm được điểm này, Tề Long tôi có tài đức gì mà có một lão đại như cậu vậy.” Tề Long tâm bắt đầu nóng lên, cậu lại cảm giác trái tim kia kịch liệt nhảy lên, lúc này đây, cậu không có cảm giác thống khổ, chỉ có vô tận ấm áp……

Nhìn thấy Tề Long công kích mất đi hiệu lực, Lạc Lãng hô to một tiếng: “Chúng ta cùng nhau lên.”

Đơn đả

loading