Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 227

Chương 527: Bóp chết

Một tiếng này của Lăng Lan làm bọn Hàn Kế Quân, Lạc Lãng trong lòng chấn động, bọn họ tuy rằng biết rõ, lão đại vì sao lại làm như vậy, nhưng hiện tại chỉ có thể hy vọng Tề Long ở trong xa luân chiến, không cần thua quá thảm.Mọi người rất rõ ràng, khi tân sinh không còn băn khoăn, tuyệt đối sẽ không từ bỏ cơ hội một bước lên trời này, xa luân chiến đúng là đã được việc thật.

Quả nhiên, vài giây sau, một tân sinh nhảy lên lôi đài, trên mặt mang theo một tia thẹn ý nhưng vẫn là nói ra mục đích của mình, chỉ thấy tân sinh kia cung kính mà đối với Tề Long khom lưng nói: “Vương Nhược Hư, xin Tề đoàn trưởng chỉ giáo!”

“Mời!” Tề Long hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra thần sắc kiên nghị, cậu làm một động tác mời. Quyết định này của Lăng Lan, Tề Long sẽ không tâm sinh oán trách, cậu tin tưởng, lão đại hành động như vậy tất có thâm ý, cậu chỉ cần nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ lão đại giao phó thì tốt rồi.

Vương Nhược Hư người này vừa lên chính là điên cuồng công kích, đáng tiếc, cậu ta chỉ đạt tới tỉ mỉ đỉnh, muốn cho Tề Long áp lực, còn không bằng so với Vương Kha, Tề Long cẩn thận phòng thủ sau ba phút, lại lần nữa tích lũy một chút mỏng manh khí kình, tìm được một cái nhược điểm của đối phương, đem đối phương đánh xuống lôi đài.

Ngay sau đó, lại có hai tân sinh lên đài, nhưng Tề Long đánh rất có kiên nhẫn, không có thể lực, nhưng bằng vào thân thể cường hãn của mình, toàn lực phòng thủ, một khi tích lũy ra một chút khí kình, liền bắt lấy nhược điểm của đối phương, đem đối phương đánh bại. Tề Long đánh vững vàng, trong khoảng thời gian ngắn làm một đám tân sinh tìm không thấy cơ hội thủ thắng.

Nhưng liên tục mấy người ra trận làm thân thể Tề Long nguyên bản mỏi mệt bất kham càng là tới cực hạn, nếu không phải có cổ tinh thần lực của cậu chống đỡ, chỉ sợ là tay đều nhấc không nổi.

Người có mắt tinh tường liền phát hiện Tề Long đã tới nỏ mạnh hết đà, lại có một người mới nhảy lên lôi đài……

“Đội trưởng, đây là một cơ hội.” Dịch Thiên Ca lặng lẽ nói với Lăng Dật.

“Cậu muốn tôi đi đánh bại Tề Long đoàn trưởng?” Lăng Dật lạnh lùng hỏi.

“Đúng vậy, Vương Kha đem Tề Long đoàn trưởng kéo tới tới đây, hơn nữa mấy người này xa luân chiến đem Tề Long đoàn trưởng một chút năng lượng cuối cùng áp bức ra, hiện tại đi lên, lấy năng lực của đội trưởng, hẳn là có thể đánh bại đối phương.” Dịch Thiên Ca nói ra ý tưởng của cậu.

Lăng Dật trầm mặc, anh ấy nhìn như đến đã đạt tới cực hạn, trên mặt lại không lộ ra nửa phần sơ hở, vẫn như cũ kiên nghị mà nghênh chiến đối thủ mới, biểu hiện trấn định tự nhiên, biểu tình vĩnh viễn không nhận thua kia làm cho nội tâm của cậu rất xúc động ……

“Đội trưởng, đây là cơ hội tốt, một khi thắng lợi, Lăng đoàn trưởng cũng nói sẽ cho chúng ta một đãi ngộ vào chiến đội, đối với đội trưởng và chiến đội của chúng ta có lợi thật lớn.” Dung Tự Nhược cũng đồng ý quyết định của Dịch Thiên Ca.

Ngôn Vô Ưu chỉ cười không nói, nhưng trong ánh mắt để lộ ra cậu ta cũng tán thành. Mà một người khác của chiến đội – Đào Tiểu Đào, chính là đang si mê mà nhìn lôi đài cách đấu, căn bản không chú ý đồng đội bên cạnh đang quyết định một sự kiện đủ để ảnh hưởng tương lai của chiến đội bọn họ. Đương nhiên, đồng đội của cậu nguyên bản cũng không nghĩ sẽ dò hỏi ý kiến của cậu, ở trong chiến đội, ý kiến của Đào Tiểu Đào có thể bị làm lơ.

Lăng Dật rốt cuộc mở miệng, ánh mắt của cậu mang theo một tia lạnh lẽo, cũng mang theo một tia cao ngạo: “Tôi biết, các cậu nói chính là tốt nhất, nhưng, tôi chính là không nghĩ như vậy.”

Dịch Thiên Ca mặt lộ vẻ tiếc nuối, cậu nhìn Dung Tự Nhược liếc mắt một cái, nhẹ nhàng thở dài một hơi, đội trưởng của cậu cái gì cũng tốt, chính là quá chính nghĩa, khinh thường làm chút sự tình cậu cho rằng là không công bằng.

Đọc FULL truyện tại đây

“Tớ biết, hiện tại Tề Long đoàn trưởng thân thể đã ở tình trạng tệ nhất, là cơ hội tốt nhất đánh bại anh ấy, nhưng các cậu thấy được sao? Tề Long đoàn trưởng, liền tính gian nan như thế cũng không có lộ ra nửa điểm xu hướng suy tàn, vẫn như cũ trấn định tự nhiên, vẫn như cũ đánh không chê vào đâu được. Anh ấy dùng tinh thần lực của chính mình chống đỡ chiến đấu, hướng chúng ta chứng minh, anh ấy là người không phải dùng một ít thủ đoạn đê tiện là có thể đánh bại! Anh ấy là một chiến giả chân chính, chiến giả như vậy, theo lý nên được chúng ta tôn kính mà không phải trở thành đá kê chân cho chúng ta, làm cho chúng ta dẫm lên lưng anh ấy bò lên. Làm như vậy thật, tớ sẽ cảm thấy vô cùng hổ thẹn, liền tính bởi vậy hưởng thụ một đường đãi ngộ trong chiến đội, khi giáp mặt đối với đoàn viên của Lăng Thiên, tớ cũng vô pháp ngẩng cao đầu.” Lăng Dật chém đinh chặt sắt địa đạo.

Nhìn Lăng Dật nói tràn ngập chính khí, Dịch Thiên Ca trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, Lăng Dật chính là như vậy mới làm cho bọn họ tin phục, cho dù có đủ ích lợi, thời điểm cậu cho rằng không thể làm, Lăng Dật cũng có thể ngăn cản các loại dụ hoặc, kiên định với bước chân của chính mình. Chỉ có đội trưởng như vậy, bọn họ mới có thể tin tưởng tương lai ở thời khắc nguy hiểm nhất sẽ không vứt bỏ đồng đội, có thể đồng sinh cộng tử.

Dịch Thiên Ca cười nói: “Nếu đội trưởng cậu đã nói như vậy, chúng tớ đương nhiên duy trì!”

Dung Tự Nhược cùng Ngôn Vô Ưu nhìn nhau, đồng dạng mỉm cười kiên định gật đầu nói: “Ừ!”

Ý tưởng của Dịch Thiên Ca cũng là ý tưởng của bọn họ, đội trưởng như vậy tuy rằng sẽ làm cho chiến đội bọn họ mất đi không ít cơ hội tăng lên thực lực, nhưng đồng dạng cũng sẽ không vì ích lợi mà đưa bọn họ đi vào hiểm cảnh, có được tất có mất, so sánh với cái này, bọn họ càng tiếp thu đội trưởng như Lăng Dật, làm cho bọn họ yên tâm mà đem phía sau lưng của mình giao phó cho đối phương.

Trên đài, Tề Long lại đánh bại một tân sinh, Đào Tiểu Đào lúc này mới lưu luyến mà thu hồi tầm mắt, nghe đồng đội bên cạnh ừ một tiếng, cậu khó hiểu mà quay đầu nhìn qua, vẻ mặt hoang mang hỏi: “Các cậu ừ cái gì vậy?”

Ngôn Vô Ưu vươn tay phải, đem mặt của Đào Tiểu Đào hướng đến lôi đài, cười nói: “Tiểu Đào, cậu xem của cậu, chúng tôi nói cùng cậu không quan hệ.”

Đào Tiểu Đào buồn bực nói: “Chuyện của các cậu nhiều như vậy, cái gì cũng không chịu cùng tớ nói, không nói với các cậu, tớ tiếp tục xem của tớ, a, lại một người lên rồi, đây là người thứ mấy? Tề Long đoàn trưởng thật đáng thương.”

Thì ra khi bọn họ nói chuyện, lại có một tân sinh khiêu chiến Tề Long, Lăng Lan hạ mồi cũng đủ hấp dẫn, bọn họ tre già măng mọc mà khiêu chiến Tề Long.

Lăng Dật thấy thế, đi rồi tiến lên, canh ở quang não, chỉ chờ sau khi Tề Long đánh bại khiêu chiến này, cậu liền đưa ra yêu cầu khảo hạch chiến.

“Cậu nói, đội trưởng của chúng ta sẽ khiêu chiến ai?” Dịch Thiên Ca nhìn bóng dáng của Lăng Dật, hỏi Dung Tự Nhược bên cạnh.

Dung Tự Nhược khẽ cười nói: “Cậu đều biết sự tình, còn cần hỏi tôi?”

“Không biết vì cái gì, tớ tổng cảm thấy lần này đội trưởng có khả năng sẽ thất vọng.” Dịch Thiên Ca như suy tư gì đó địa đạo.

“Cậu cho rằng Lăng Lan đoàn trưởng là cái dạng người gì?” Dung Tự Nhược đột nhiên hỏi.

Dịch Thiên Ca nghiêm túc mà nghĩ nghĩ: “Năm trước xem qua lễ trao giải Cơ Giáp đại chiến, ánh mắt đầu tiên, người đó thực lãnh khốc, ánh mắt thứ hai, người đó rất cường thế……”

“Mấy ngày hôm trước tớ liếc mắt một nhìn Lăng Lan đoàn trưởng một cái.” Dung Tự Nhược tươi cười biến mất, “ Người đó phát hiện, quay đầu lại nhìn tớ một cái.” Nói tới đây, cái trán Dung Tự Nhược toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Trạng thái kì lạ của Dung Tự Nhược làm Dịch Thiên Ca biểu tình nghiêm túc lên: “Thế nào?”

“Cái liếc mắt kia, làm tớ có cảm giác chính mình toàn thân bị đông cứng, trong nháy mắt, tớ cho rằng mình sẽ chết.” Dung Tự Nhược sắc mặt tái nhợt mà trả lời, “Như là qua ngàn năm, chờ tớ phục hồi tinh thần lại, đã qua mười phút, Lăng Lan đoàn trưởng cũng đã không thấy.”

“Tớ xem qua anh ấy là người đầu tiên có khí thế cường đại như vậy, còn nhớ rõ thuyền trưởng mang chúng ta đến trường quân đội Đệ Nhất Nam không? Chúng ta đã suy đoán ít nhất cũng tới khí kình đỉnh đại viên mãn, nhưng thuyền trưởng kia cho tớ cảm giác xa không có bằng sự cường đại của Lăng Lan đoàn trưởng.”

“Hắn thật sự mạnh như vậy!” Dịch Thiên Ca biểu tình càng nghiêm túc.

“Thật sự rất mạnh, cường đại sâu không lường được.” Dung Tự Nhược cười khổ, “Liền tớ cũng không tin cảm giác của chính mình, chính là, lúc ấy, tớ thật sự cảm thấy như vậy.”

“Đội trưởng, thật sự tìm tới Lăng Lan đoàn trưởng…… Hy vọng không cần thua quá thảm.” Dung Tự Nhược lẩm bẩm tự hỏi, sợ đội trưởng bị đả kích mất đi tin tưởng, người quá mức cường đại, không có biện pháp truy đuổi.

Dịch Thiên Ca nghe vậy trầm mặc vô ngữ, hiện tại cậu hy vọng có người có thể mau hơn đội trưởng của mình một bước, ít nhất, làm đội trưởng nhà cậu không cần sớm như vậy bị Lăng Lan đoàn trưởng ngược.

Trên lôi đài, Tề Long lại lần nữa đánh bại một người khiêu chiến, mà lúc này đây, cậu tiêu phí gần mười lăm phút. Tề Long sau khi đánh bại Vương Kha, mỗi khi đánh bại một người khiêu chiến, khi dùng lực lượng đều so với người trước nhiều hơn, điều này cũng đại biểu, cậu ấy thật sự sẽ mau đến cực hạn, chỉ là không biết, sẽ ở thời điểm vòng thứ bao nhiêu, hoàn toàn hỏng mất.

Khi tân sinh ngã ra lôi đài, Lăng Dật đã sớm xem chuẩn thời cơ, quyết đoán ấn hạ kiện xác định.

“Lăng Dật, bình dân, đến từ Học Viện Bồ Dập Đồng Quân ( tinh cầu cấp ba Bồ Triết Tinh ), thể thuật: Khí kình sơ đoạn, Cơ Giáp thế giới thao tác cấp bậc cơ giáp, cao cấp!” Tin tức về Lăng Dật theo quang não truyền tới phòng Quan sát, tư liệu của cậu lại khiến cho các đội trưởng một trận kinh ngạc cảm thán, so sánh với Vương Kha, Lăng Dật càng làm cho bọn họ giật mình, rốt cuộc Lăng Dật đến từ tinh cầu cấp ba, ở đó khó có được người có thể khảo nhập vào một nơi như trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh, hiện tại không chỉ có thể khảo nhập vào trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh, sở hữu thực lực ở trong đám tân sinh cũng là số một số hai.

“Thằng nhóc lựa chọn đối thủ là…… Lăng Lan! Lão đại!” Trong Phòng Quan sát tiếng kinh hô một mảnh, không thể tưởng được có người sẽ to gan như vậy, dám khiêu chiến sự tồn tại cường đại nhất đoàn Cơ giáp của bọn họ, chẳng lẽ hắn không biết Lan lão đại ở trên thể thuật chính là người xếp đầu tiên toàn trường quân đội, thời điểm học năm nhất liền đánh bại người có thể thuật đứng thứ nhất lúc ấy Hoắc Chấn Vũ, là người được trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh công nhận là thể thuật bá giả.

Lăng Lan nhìn thấy tin tức này, đột nhiên chụp tay vịn của mình, Lạc Lãng rõ ràng nhìn thấy, kim loại kia chắc chắn không thể so tay vịn bằng gỗ vậy mà lại xuất hiện một đạo vết rách, xem ra Lăng Dật ngoài ý muốn ra mặt đảo lộn cục diện làm Lăng Lan trong lòng thầm giận, mắt thấy Tề Long liền phải tiến vào cực hạn, lập tức liền có cơ hội tiến vào thời điểm một đường sinh tử, lại thất bại trong gang tấc.

Chỉ cần cho Tề Long có thời gian nghỉ ngơi, lại nghĩ đến tiến vào loại tình huống cực hạn như trước mắt, nhất định phải dùng số lượng người gấp mấy lần đến bồi lại. Điều này còn không nói, liền sợ Tề Long khi bình tĩnh lại sẽ phát hiện dụng ý của Lăng Lan, một khi trong lòng có chuẩn bị, không có ý thức tiến vào một đường sinh tử là không có khả năng, nói cách khác, Tề Long phía trước ăn khổ ăn không trả tiền.

Hơn nữa, điều này cũng tỏ vẻ, biện pháp muốn lợi dụng lúc cách đấu bức người tiến vào tuyệt cảnh này hoàn toàn phế đi. Tề Long có chuẩn bị, về sau nghĩ lại dùng phương pháp như vậy cũng không có biện pháp làm Tề Long tiến vào một đường sinh tử nữa. Tề Long muốn một lần nữa tìm được khả năng đột phá nhất định phải tìm lối tắt khác. Nhưng tất cả mọi người biết, loại lối tắt có thể tìm ra một cái, đó là kết quả của việc hao hết tâm tư, là một may mắn tồn tại. Lại muốn tìm một cái, không biết phải chờ tới năm nào tháng nào, cũng không biết có thể hay không có cơ hội như vậy.

Đây cũng là lý do Lăng Lan phẫn nộ, thật vất vả nhìn thấy hy vọng, lại bị Lăng Dật lần này toàn bộ huỷ hoại. Lăng Dật ngoài ý muốn nhúng tay, khiêu chiến người khác, hoàn toàn quấy rầy an bài của Lăng Lan!

“Lúc trước, ta nên bóp chết hắn!” Lăng Lan nghiến răng nghiến lợi địa đạo.