Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 221

Chương 520

Đối mặt với tất cả điều này, Gia Cát Cảnh Minh vẫn bình tĩnh như cũ, ngược lại bằng hữu của hắn lại thập phần lo lắng, rốt cuộc bọn họ đã là học sinh năm 5, sắp ghi danh quân đoàn, mà trường quân đội Đệ Nhị Nam Sinh đã nhất quán cùng Quân Đoàn 02, Quân Đoàn 09, Quân đoàn 17 hợp tác, ba đại quân đoàn này đều là phe phái của Đệ nhị Nguyên soái, lấy Quân Đoàn 02 làm đầu tàu, mà Tưởng Thiếu Vũ đã điều động nội bộ tiến vào Quân Đoàn 02, nếu là đắc tội hắn thật, bất kể là Gia Cát Cảnh Minh tiến vào quân đoàn nào, đều đối với sự phát triển tương lai có chút bất lợi.

“Năm nay tôi không ghi danh quân đoàn.” Gia Cát Cảnh Minh rốt cuộc nói ra quyết định của mình.

“Vì sao?” Bằng hữu kinh ngạc hỏi.

“Quân sư ưu tú nhất? Ha hả!” Gia Cát Cảnh Minh cười khổ, lấy cái giải thưởng này, hắn thấy chột dạ. Lăng Lan, cái người cầm chỉ huy ưu tú nhất kia mới nên là người đoạt huy chương giải thưởng này. Hắn biết rõ, trong Đại Hỗn Chiến, tất cả an bài của hắn đều bị đối phương nhìn thấu, hắn bại bởi đối phương, không có một chút lấy cớ.

“Tôi cần phải trở về, mở ra n não vực.” Gia Cát Cảnh Minh ánh mắt kiên định nói.

“Cậu điên rồi!” Bằng hữu kinh hô, hắn đồng dạng cũng là người thuộc nhà Gia Cát, hắn hiểu rõ mở ra n não vực đại biểu cho cái gì, kia chính là cửu tử nhất sinh, xác xuất thành công chỉ có ba phần, người của nhà Gia Cát, nếu không phải tất yếu, sẽ không mở ra n não vực.

Đọc FULL truyện tại đây

“Không mở ra, tôi chú định cả đời không thể thắng được hắn.” Gia Cát Cảnh Minh trong ánh mắt lộ ra một tia dã tâm, làm Thần cấp Gia Cát tương lai của Thần Cơ tử, hắn không cho phép chính mình trên mưu lược bại bởi người khác.

Nhìn Gia Cát Cảnh Minh đã hạ quyết tâm, bằng hữu không thể nề hà, hắn lo lắng sốt ruột, chuẩn bị trở về nói cho gia chủ, làm cho gia chủ nhất định phải ngăn loại ý tưởng ngu xuẩn này của Gia Cát Cảnh Minh.

Lễ trao giải kết thúc cũng tuyên bố Cơ Giáp đại chiến lần này kết thúc, các trường quân đội ở tinh cầu Khải Minh tiếp tục nghỉ ngơi chỉnh đốn mấy ngày, bất quá khách quý tiến đến xem lễ lại bắt đầu rời đi, bao gồm cả Lăng Tiêu, dừng lại nửa tháng đã là cực hạn, Quân đoàn 23 còn cần ông chủ trì đại cục. Vài vị tham mưu ở Quân đoàn 23 từ khi Đại Hỗn Chiến kết thúc liền bắt đầu tra khảo đoạt mệnh liên hoàn, không đi, những tham mưu đó liền tập thể bãi công, rời quân đoàn chạy.

Lăng Lan mang theo tiểu đội của cô đi tới cảng quân hạm chuyên chúc của Lăng Tiêu, người tới đưa Lăng Tiêu rất nhiều, các đại quân giáo đều có, rốt cuộc Lăng Tiêu là thần tượng của tất cả quân giáo sinh, thần tượng rời đi, đương nhiên sẽ đến cảng tiễn đưa.

Lăng Tiêu mang theo Lam Lạc Phượng từ thông đạo đi vào quân hạm, ông nhìn thấy Lăng Lan đứng ở tận cùng bên trong một loạt người, trong lòng thực không tha, mỗi lần cùng con gái nhà mình ở chung, thời gian đều giống như không đủ, thật hy vọng con gái có thể ở lại bên người của mình, mỗi ngày đều có thể thấy.

Càng muốn Lăng Tiêu càng hối hận, nếu lúc trước ông về nhà tìm hiểu tình huống, có lẽ sẽ không làm ra sự tình ngu xuẩn như vậy, đáng tiếc hiện tại ván đã đóng thuyền, Lăng Tiêu hối hận hơn nữa cũng đã không làm nên chuyện gì.

“Cúi chào!” Đột nhiên ở cảng vang lên một âm thanh thanh lãnh, thanh âm này xuyên thấu thanh âm ầm ĩ kêu gọi ở cảng, truyền thẳng vào tai Lăng Tiêu.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Liền thấy Lăng Lan mang theo các bạn nhỏ của mình, anh tư hào sảng cúi chào về phía ông, tựa hồ nói cho Lăng Tiêu, cô thật hưởng thụ sinh hoạt như vậy, làm cho Lăng Tiêu không cần lo lắng.

Hành động này của Lăng Lan, khiến cho các quân giáo sinh khác có mặt ở cảng đều làm theo, không ngừng cúi chào trong im lặng, tất cả các quân giáo sinh đều hướng Lăng Tiêu cúi chào, dùng trái tim kính ngưỡng nhất vì thần tượng của chính mình, chào Định Hải Thần Châm của Liên Bang.

Trong Cảng từ một mảnh ầm ĩ trở nên yên tĩnh, hành động kính yêu của nhóm quân giáo sinh phát đến nội tâm làm cho tâm tình Lăng Tiêu kích động, ông đối với mọi người ở cảng, nghiêm túc mà chào một cái chào theo nghi thức quân đội.

“Ba ba, thuận buồm xuôi gió!” Một câu này của Lăng Lan là dùng khẩu hình nói ra, Lăng Tiêu thiếu chút nữa lệ nóng doanh tròng, con gái của ông rốt cuộc kêu ông là ba ba.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi, cố nén kích động trong lòng, lúc này mới buông tay cúi chào. Đột nhiên xoay người, mang theo Lam Lạc Phượng quyết đoán bước vào quân hạm. Ông không thể không xoay người, bởi vì ông sợ lại ngốc tại nơi này nước mắt của ông sẽ chảy xuống.

“Lan Nhi, kiên nhẫn hai năm, hai năm sau, con liền hoàn toàn giải phóng.” Lăng Tiêu nghĩ như vậy.

Nhưng Lăng Tiêu thiết nghĩ thực hoàn mỹ, chỉ là ông không biết, có đôi khi, kế hoạch không theo kịp biến hóa, khi Lăng Lan thật sự tiến vào Quân đoàn 23, ông nghĩ muốn che dấu cô cũng đã không có khả năng.