Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 221

Chương 521: Truy Đuổi

“Hoắc Chấn Vũ lão đại của anh đã cùng tôi ước định, ba năm sau, ở Quân đoàn 23 giải quyết mối thù này.” Lăng Lan biểu tình đạm nhiên mà nói ra ước định của cô cùng Hoắc Chấn Vũ.

Nhiếp Phong Minh gật đầu nói: “Ý tứ của lão đại cũng chính là ý tứ của tôi, ba năm sau, tôi ở Quân đoàn 23 chờ cậu.” Nhiếp Phong Minh lại thật sâu mà nhìn Lăng Lan, lại nói tiếp, “Nhưng, tôi vẫn còn muốn nói một tiếng cảm ơn với cậu.”

Lăng Lan ngạc nhiên, chính mình ra tay tàn nhẫn làm anh ta mất một năm thời gian quý giá, vì sao Nhiếp Phong Minh còn phải hướng cô nói lời cảm tạ?

“Nếu không phải vì cậu, Hoắc lão đại sẽ không thay đổi chủ ý ngay từ đầu, ghi danh vào Quân đoàn 23, chiến đội của chúng tôi có khả năng cũng bởi như vậy mà chia năm xẻ bảy, nhưng hiện tại, chiến đội của chúng tôi đều thi vào Quân đoàn 23, có thể cùng các anh em tiếp tục cùng nhau chiến đấu, tôi, lại muốn cảm kích cậu lúc trước đã ra tay tàn nhẫn một chút, cho nên, cảm ơn!” Nhiếp Phong Minh nghiêm túc nói. Nói xong câu này liền cũng không quay đầu lại mà lướt qua Lăng Lan, bước lên quân hạm của Quân đoàn 23.

Nhiếp Phong Minh nói làm trong lòng Lăng Lan chấn động không thôi, nói thật, Nhiếp Phong Minh năm trước đã làm ra sự tình như vậy, làm tâm hồn Lăng Lan thật khinh bỉ, cho rằng người này quá kém kính, hiện tại xem ra, là cô thiển cận.

Con người không hoàn mỹ, mỗi người đều có thiên hướng và yêu thích của chính mình, đối với người làm mình chán ghét, liền tính ra tay tàn nhẫn cũng không cho rằng chính mình sai, đối với người mình kính yêu, trả giá như thế nào đều cho rằng là đúng…… Một khi đã như vậy, cô lại có tư cách gì đi phán định là đối phương đã sai?

Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn cảng hàng không cùng một bầu trời bát ngát, trong lòng linh hoạt kỳ ảo, thật giống như một tầng sương vẫn luôn bao phủ trong lòng kia đột nhiên biến mất. Khóe miệng cô lộ ra một tia ý cười, nhấc tay phải nhẹ nhàng đè lên ngực chính mình. Cảm nhận được trái tim kiên cường đang nhảy theo tiết tấu.

Một người đã làm việc, không có cái gọi là đúng hay sai, chỉ có đáng giá hay không đáng giá! Cho nên. Tôi về sau muốn nghe theo trái tim của mình, nghĩ phải làm như thế nào, tôi liền như thế vậy.

“Đây là muốn nói gì?” Trong đầu, đột nhiên vang lên thanh âm lạnh băng của Nhất Hào đạo sư.

“Là lời nói tự nhiên mà phải nói, cũng là tôi tự cho là bá đạo.” Lăng Lan ánh mắt lóe sáng, lại vô tình thành lập lời nói đầu tiên trong lúc mê mang.

“Nó căn bản là cái gì?”

“Trái tim, bất kể là Thánh đạo, Vương đạo, sát đạo, hay quỷ đạo…… Mọi lời nói đều không thắng nổi một trái tim, một sự cam tâm tình nguyện.” Lăng Lan chém đinh chặt sắt mà nói, “Không cần cưỡng cầu, không cần ẩn nhẫn. Không cần đau khổ. Không cần khó xử, tôi nghĩ tôi muốn cho nên tôi làm, đơn giản như vậy thôi.”

Đọc FULL truyện tại đây

Lăng Lan tâm niệm sở động, liền nghe được một tiếng vang nhỏ, sợi xích vẫn luôn giam cầm thân thể cùng nội tâm của cô đột nhiên tan vỡ, nguyên bản khí thế bị Lăng Tiêu cưỡng chế áp xuống lúc này rốt cuộc chân chính thuận theo mà cùng thân thể Lăng Lan tương dung tương hợp……

Đám người Tề Long bên cạnh Lăng Lan chỉ cảm thấy Lăng Lan đứng thẳng ở nới đó. Khí thế chợt lóe mà qua, ngay sau đó liền không cảm giác được sự tồn tại của Lăng Lan. Điều ngoài ý muốn này làm cho bọn họ thập phần khẩn trương. Sôi nổi tản ra, đem Lăng Lan vây quanh bảo vệ lại.

Dị động của đám người Tề Long cũng làm cho nhóm đoàn viên của đoàn cơ giáp Lăng Thiên chung quanh bừng tỉnh, thấy thế vô số người sôi nổi tạo thành tường người, một tầng lại một tầng mà đem Lăng Lan vây quanh ở tận cùng bên trong.

Trên quân hạm Quân đoàn 23, Chỉ huy chuyến này ở trên máy theo dõi trông thấy một màn này, ánh mắt hơi hơi nhíu lại: “Là đột phá thể thuật sao? Thế nhưng đến tôi cũng nhìn không ra cấp bậc chân chính …… Hơn nữa ở trong trường quân đội uy vọng cũng rất cao, làm mấy trăm người tự phát hành động bảo hộ. Thực sự là có ý tứ, người này cần phải nhớ kỹ, hy vọng lần sau thời điểm tới đón tiếp sẽ có.”

Tiễn các học trưởng đã học 5 năm, bọn Lăng Lan lại khôi phục thời gian khẩn trương học tập, trong khoảng thời gian này, Lăng Lan tăng số lần huấn luyện ma quỷ đối với đám người Tề Long, Lạc Lãng theo sau Tề Long, là người thứ hai thành công thăng cấp Đặc cấp sư sĩ.

Không chỉ có như thế, những chiến đội khác đoàn cơ giáp Lăng Thiên cũng truyền tin tức tốt, Vũ Cảnh cùng Lý Anh Kiệt cơ hồ đồng thời thăng cấp Đặc cấp sư sĩ, hai người này nhìn thấy tiểu đội Lăng Lan mỗi đội viên vẫn luôn điên cuồng tự ngược huấn luyện, tác động thật sâu đến bọn họ, vì thế mang theo chiến đội của chính mình, da mặt dày mà đi theo sau tiểu đội của Lăng Lan huấn luyện, đuổi như thế nào cũng đều đuổi không đi.

Vũ Cảnh là người thông minh, tiểu đội Lăng Lan có thể liên tiếp nhanh chóng như vậy mà thăng cấp đặc cấp khẳng định đối phương có phương pháp huấn luyện huyền bí, cậu đi theo cùng nhau huấn luyện nhất định sẽ có chỗ có lợi.

Lý Anh Kiệt tuy rằng không thông minh như Vũ Cảnh, nhưng Lý Anh Kiệt lại biết đi theo Vũ Cảnh tuyệt đối không sai, Vũ Cảnh nếu da mặt dày mà đi theo tiểu đội Lăng Lan huấn luyện, cậu đương nhiên cũng muốn theo sát.

Không thể không nói, hai người này đánh chủ ý thập phần chính xác, sau khi nhìn thấy kết quả Lăng Lan ngược đội viên trong tiểu đội, nhìn thấy ánh mắt khát vọng của hai người ( Vũ Cảnh Lý Anh Kiệt bi thiết kêu gào, đó không phải là ánh mắt khát vọng, đó là ánh mắt bị dọa đến kinh sợ được không ), liền thiện tâm quá độ mà làm cho bọn họ có kết quả, hung hăng mà ngược một phen, làm cho bọn họ thiếu chút nữa không có sức lực từ phòng huấn luyện bò ra ngoài.

Tao ngộ đồng cam cộng khổ này làm cho cảm Vũ Cảnh cùng Lý Anh Kiệt tình kịch liệt thăng cấp, nguyên bản hai người lẫn nhau nhìn không thuận mắt, cuối cùng đã nâng lẫn nhau mà rời khỏi phòng huấn luyện.

Bị ngược như vậy hơn hai tháng, Vũ Cảnh cùng Lý Anh Kiệt trước sau đều thăng cấp Đặc cấp sư sĩ, đối với thời gian bọn họ dự tính lúc ban đầu là năm thứ ba mới có thể thăng cấp đã nhanh hơn gần một năm, hai người nếm được tư vị tốt đẹp này, không bao giờ chịu rời đi, cùng với chiến đội trong lúc Đại Hỗn Chiến thành ba chiến đội chia nhau sử dụng phòng huấn luyện cách đấu, bởi vì chiến đội Lăng Lan có chiến lực mạnh mẽ, chiến đội của Vũ Cảnh cùng Lý Anh Kiệt cuối cùng đều nắm tay nhau đối kháng chiến đội của Lăng Lan, bởi vì Lăng Lan không ra chiến, đội viên chiến đội của Lăng Lan tuy rằng thực lực hơn một chút, nhưng bọn họ nhân số khuyết thiếu một nửa, cuối cùng vẫn là thua nhiều thắng ít. Đương nhiên sau khi thua, chờ đợi bọn họ là huấn luyện địa ngục càng khủng bố hơn, điều này cũng làm cho chiến đội của Lăng Lan mỗi lần thời điểm chiến đấu, đều biểu hiện cực kỳ điên cuồng, điều này cũng làm ảnh hưởng đến cảm xúc của chiến đội của Vũ Cảnh Lý Anh Kiệt khiến họ điên cuồng phản kích……

Loại tiếp cận thực chiến điên cuồng đối kháng này làm mỗi đội viên ba đội thực lực hướng lên trên không ngừng…… Xuân tới thu đi, thời gian học tập năm thứ hai của bọn họ liền trở thành mọi người cùng nhau huấn luyện cách đấu an tĩnh mà vượt qua……

“Oa, đây là trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh sao? Thật lớn a!” Tân sinh vừa mới tiến vào trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh, một đội trong đó, một thiếu niên trẻ con ở một bên xem phong cảnh của trường quân đội, một bên kinh ngạc vì trường quân đội này thật lớn giống như một tòa thành thị, dáng vẻ trừng lớn đôi mắt như bị dọa, thật xứng với khuôn mặt trẻ con kia, thực sự có chút đáng yêu.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Đội trưởng, tôi quá hưng phấn, không nghĩ tới, tôi thật sự vào trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh.” Đứa trẻ mang vẻ mặt mộng ảo, tựa hồ còn chưa từ bên trong hạnh phúc khi nhận được thông báo thức tỉnh lại đây.

“Đào Tiểu Đào, cậu có thể an tĩnh một chút cho tôi hay không.” Bên người là một thiếu niên có chút suy sút. Nghe được thanh âm kêu kêu quát quát của đứa trẻ kia, cảm giác có chút đau đầu, nhịn không được đỡ cái trán chặn lại.

“Ngôn Vô Ưu. Chẳng lẽ cậu không hưng phấn? Đây chính là trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh, năm trước, là trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh ở Cơ Giáp đại chiến lấy đi hơn một nửa tổng điểm, nó chính là ném mặt sau mấy trường quân đội nhiều hơn 2 vạn điểm, số điểm này càng đánh vỡ truyền kỳ lúc Lăng Tiêu đại tướng tham gia đó……”

Có người trả lời làm Đào Tiểu Đào càng thêm hưng phấn, Ngôn Vô Ưu có dáng vẻ bị đánh bại làm vị thiếu niên tuấn lãng bên cạnh bật cười lên.

“Dung Tự Nhược, cậu cũng đồng tình lời tôi nói. Có phải hay không?” Đào Tiểu Đào nhìn Dung Tự Nhược cười ra tiếng , lập tức như hamster nhỏ nhảy đến bên người của cậu ta hỏi.

Dung Tự Nhược nhìn thấy chính mình bị cuốn lấy tức khắc bất đắc dĩ cười khổ đỡ trán. Trong lòng hối hận vì sao cười ra tiếng, Đào Tiểu Đào này, một khi bị cuốn lấy liền không thể thoát thân, hơn nữa cậu ta thật sự là người lảm nhảm.

“Nha. Cậu mau trả lời tôi a. Dung Tự Nhược, tự nhiên, tự nhiên, tự nhiên.” Đào Tiểu Đào bắt đầu niệm kinh lên.

“Tiểu Đào, cậu đừng quấn Tự Nhược.” Bên cạnh Dung Tự Nhược là một vị mỹ thiếu niên trên mặt lộ ra một tia đau lòng, vội khuyên can nói, “Nếu không, đội trưởng liền sinh khí.”

“Hoa Tình Tâm. Cậu là người ẻo lả, tôi không tin lời nói của cậu.” Đào Tiểu Đào căn bản không sợ Hoa Tình Tâm uy hiếp.

“Im lặng!” Một thiếu niên đang trầm tư lạnh lùng. Bị thanh âm của Đào Tiểu Đào làm cho bừng tỉnh, cậu bất mãn mà liếc hướng Đào Tiểu Đào, âm thanh lạnh lùng chặn lại nói.

Đào Tiểu Đào thân thể đột nhiên cứng đờ, tức khắc suy sụp làm Hoa Tình Tâm che miệng cười trộm. Đào Tiểu Đào oán hận mà trừng mắt nhìn đối phương liếc mắt một cái, lúc này mới làm ra vẻ mặt đau khổ trả lời: “Đã biết, đội trưởng!” Đội trưởng ánh mắt thật lãnh khốc, Tiểu Đào sợ quá a.