Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 215

Chương 515: Áp lực!

Lý Anh Kiệt vừa thấy tình huống không ổn lập tức mệnh lệnh nói: “Tiến lên, bám trụ đối thủ, giúp các anh em giảm sức ép.” Dứt lời, Lý Anh Kiệt mở kính quang thuẫn, động cơ mã lực mở đến cực đại, Cơ Giáp tựa như đạn pháo hướng một Cơ Giáp gần nhất vọt qua.

“Ngao ~~” mười lăm máy bay vận tải giáp hình dạng không đồng nhất phát ra một đạo rống giận đi theo đội trưởng của mình hướng đối phương đánh tới.

Người điều khiển đội máy bay vận tải giáp hậu cần tuy rằng đều là cao cấp Cơ giáp sĩ, nhưng bọn họ cũng không xúc động cũng không mù quáng, bọn họ lựa chọn đối thủ đồng dạng là cao cấp Cơ giáp sĩ, tự cấp các chiến hữu giải vây, đồng thời bọn họ cũng muốn chiến đấu đến khi Đại Hỗn Chiến kết thúc.

Có mười lăm Cơ Giáp này của Lý Anh Kiệt gia nhập, đám người Võ Cảnh Hàn Dục Mục Thiếu Vũ tức khắc cảm thấy áp lực giảm bớt rất nhiều, hai phương thảm thiết chém giết. Một phương rõ ràng chỉ cần công phá những người chặn đường này, đại bản doanh của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh chính là của bọn họ, bọn họ lấy dễ như chơi, một phương càng rõ ràng, nếu bọn họ không ngăn lại, một khi đại bản doanh bị công phá, bọn họ liền sẽ bị chiến bại toàn thể loại trừ, đây là kết cục bọn họ vô pháp tiếp thu.

Phải nói, người của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh đều bất chấp tất cả, bất cứ giá nào, máy bay vận tải tuy rằng bảo trì chiến lực nhất định, nhưng so sánh với Cơ Giáp cùng chiến đấu không thể nghi ngờ là không đủ, yêu cầu năng lực thao tác của Cơ giáp sĩ tới đền bù, nhưng người có thể tham dự Cơ Giáp đại chiến, liền tính chỉ là một Cơ giáp sĩ cao cấp cũng là ưu tú nhất trong cao cấp Cơ giáp sĩ. Điều này khiến cho Lý Anh Kiệt mang đến chiến đội vận chuyển, trừ bỏ Lý Anh Kiệt còn có thể ngăn cản trụ đối thủ bên ngoài, những người khác không hẹn mà cùng lâm vào nguy cơ.

Cao Tấn Vân, làm đội trưởng lĩnh chiến đội Cơ Giáp của đoàn Cơ Giáp Lăng Thiên. Tuy rằng thực lực thao tác của cậu không tồi, nhưng nếu cậu không phải là người của đoàn Cơ Giáp Lăng Thiên, Cơ Giáp đại chiến lần này liền tính chỉ là một người lái máy bay vận tải giáp cũng không tới phiên cậu.

Khi cậu biết mình được Lăng Lan khâm điểm trở thành Cơ Giáp sĩ chiến đội vận chuyển hậu cần, Cao Tấn Vân không thể nghi ngờ là hưng phấn. Cậu thập phần cảm kích Lăng Lan, càng may mắn chính mình lúc nhập học ở trên quân hạm đã quyết đoán đi theo Lan lão đại phá quân hạm. Đây là chuyện làm cậu kiêu ngạo nhất trong kiếp này, cũng là làm chuẩn xác nhất, giúp cho cậu hiện tại có được cơ hội làm cho người hâm mộ.

Cao Tấn Vân biết thực lực thao tác của bản thân ở trong đoàn viên tham dự xem như là nhóm thấp nhất, cho nên, mỗi lần tiếp nhận nhiệm vụ vận chuyển vật tư, cậu tiểu tâm lại tiểu tâm, cố gắng đạt tới cùng cực, không làm cho Lan lão đại mất mặt.

Kỳ thật, thời điểm Lý Anh Kiệt mệnh lệnh bọn họ đón đánh địch nhân, Cao Tấn Vân biết kết cục của chính mình là cái gì, Cơ Giáp chênh lệch, hơn nữa đối thủ ít nhất cũng là cùng đẳng cấp với Cơ giáp sĩ, bọn họ kỳ thật là không có hy vọng chiến thắng……

Nhưng cho dù như thế, tất cả đội viên, bao gồm Cao Tấn Vân, đều quyết đoán mà nắm lấy kiếm quang, hướng đối phương đánh tới.

Mọi người biết, ở thời khắc nguy cơ này, chỉ có toàn lực ứng phó, mới có thể giữ được đại bản doanh của bọn họ!

Cao Tấn Vân cùng đối thủ vừa tiếp xúc liền biết không xong. Đối phương tuy rằng thao tác Cơ Giáp cao cấp, nhưng thực lực của người đó không hề nghi ngờ đã đạt tới cao cấp Cơ giáp sĩ đỉnh, liền kém nửa bước là có thể tiến vào Đặc cấp sư sĩ. Cơ giáp sĩ tiêu chuẩn như vậy, liền tính cậu thao tác Cơ Giáp cao cấp mới nhất tốt nhất cũng có thể không phải là đối thủ, huống chi cậu thao tác chính là máy bay vận tải cơ giáp, vũ khí trang bị đều thập phần đơn sơ.

Liền như cậu suy nghĩ, sau hơn mười chiêu, cậu bị áp chế toàn diện, tình cảnh ngập nguy cơ, Cao Tấn Vân cảm giác chính mình giây tiếp theo liền có khả năng bị đối thủ đánh trúng rơi tan.

“A!” Trong kênh tiểu đội truyền đến một tiếng kinh hô quen thuộc, Cao Tấn Vân biết đồng đội của mình, đồng dạng cũng là một tiểu đội trưởng chiến đội tên là Ngô Phi, mấy ngày nay bọn họ cơ hồ ngày đêm ở bên nhau đã quen. Cùng cấp bậc thao tác với cậu, hơn không nhiều lắm, rốt cuộc khiêng không được, bị đối thủ thành công đánh rơi.

Cái này làm cho Cao Tấn Vân thỏ chết cáo bi ai, cậu không khỏi nói trong lòng: “Chẳng lẽ chính mình cũng sẽ như vậy bị đối thủ đánh bại bị loại trừ?”

Lúc này trong đầu Cao Tấn Vân hiện ra ánh mắt lạnh lẽo của Lăng Lan, đạo băng hàn trong ánh mắt kia, mang theo một tia tiếc nuối cùng thất vọng……

Cao Tấn Vân hồi tưởng thời điểm hưng phấn khi biết chính mình được Lan lão đại khâm điểm, đội viên chiến đội biết tin tức này đặc biệt vui vẻ chúc mừng cho cậu còn đưa tiễn, khi đó, cậu từng đối với các đội viên nói, cậu nhất định phải hồi báo ơn này của Lan lão đại.

Cậu chính là hồi báo như vậy? Thật là ngu xuẩn! Cao Tấn Vân hai mắt giận trừng, thống hận chính mình mềm yếu: Cậu tuyệt đối không thể bị đánh bại như vậy, liền tính bị đánh bại, cũng muốn lôi kéo đối thủ cùng nhau chết! Nếu không, cậu như thế nào đối mặt với tín nhiệm và cơ hội mà Lan lão đại nguyện ý cho cậu chứ? Kẻ sĩ vì người thưởng thức mình mà chết, cậu không thể làm cho Lan lão đại mất mặt!

“Nha, liền tính thua, cũng muốn kéo đối phương làm đệm lưng, tự bạo cho tôi a!” Cao Tấn Vân nổi giận gầm lên một tiếng, trong tay đột nhiên kéo động cơ Cơ Giáp, dùng tốc độ nhanh nhất, thao tác Cơ Giáp hung ác va chạm về phía đối phương.

Máy bay vận tải cơ giáp tuy rằng các phương diện đều không thể cùng Cơ Giáp chiến đấu chân chính so sánh, nhưng có một chút lại so với Cơ Giáp chiến đấu mạnh hơn rất nhiều, đó chính là vì gia tăng số lượng chuyên chở vật tư, các máy bay vận tải cơ giáp này đều được cải tạo thành Cơ Giáp trọng hình. Cũng chính là trọng lượng Cơ Giáp vận tải so với Cơ Giáp chiến đấu nặng hơn gấp hai ba lần, một khi dùng tốc độ bản thể va chạm, lực lượng cường hãn này làm cho Cơ Giáp chiến đấu phải tránh lui ba thước, không dám trực tiếp đối mặt.

Quả nhiên, Cao Tấn Vân dùng cổ khí thế quyết chí tiến lên làm cho đối thủ lùi bước, đối phương vọt đến một bên, chuẩn bị chờ Cao Tấn Vân sau khi kiệt lực, lại công kích.

Cao Tấn Vân thấy thế, ánh mắt sáng ngời, biết đây cơ hội của mình, cậu một tiếng trống làm tinh thần hăng hái bay về phía đối phương điên cuồng công kích, bởi vì Cao Tấn Vân rất rõ ràng, một khi cổ khí này qua đi, cậu liền không còn có cơ hội.

Thời cơ tiêu túng lướt qua, một cái lựa chọn liền có khả năng sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, đối thủ của Cao Tấn Vân đột nhiên phát hiện sau khi hắn lựa chọn tránh lui, nguyên bản ưu thế lúc đầu của hắn không còn sót lại chút gì, hiện tại bị đè nặng đánh thế nhưng là chính hắn.

Bất quá, tên Cơ giáp sĩ này là một người có kinh nghiệm phong phú, tâm tính thực tốt, hắn cũng không hoảng loạn, ngược lại trầm hạ tâm, toàn lực phòng thủ, cứ việc Cao Tấn Vân công kích thực điên cuồng nhưng hắn vẫn là chịu đựng xuống dưới, chưa cho Cao Tấn Vân nửa điểm cơ hội.

Đọc FULL truyện tại đây

Quả nhiên, người tham gia Cơ Giáp đại chiến đều không phải đơn giản! Cao Tấn Vân âm thầm vì đối phương có biểu hiện trầm ổn mà thán phục, cậu vẫn chưa phát hiện tốc độ ngón tay thao tác Cơ Giáp của mình đã đột phá cực hạn ban đầu, tiến vào giai đoạn tiếp theo, làm cho cậu lập tức từ cao cấp trung đoạn nhảy tới cao cấp đỉnh, nếu thành công ổn định xuống dưới, không quá một năm, tất có cơ hội hiểu được cái chắn của đặc cấp, may mắn hơn, càng có thể tiến vào hàng ngũ Đặc cấp sư sĩ.

Cao Tấn Vân lúc này toàn tâm toàn ý mà đầu nhập vào chiến đấu, cậu chỉ có một ý niệm đó chính là thật đánh thật va chạm cùng đối phương, đây cũng là cơ hội duy nhất có thể chiến thắng của cậu.

“Phanh!” Một tiếng vang lớn, Cao Tấn Vân cùng đối thủ rốt cuộc va chạm cùng nhau.

Đối thủ dưới va chạm này sắc mặt khẽ biến, tuy rằng hắn đem mã lực động cơ của Cơ Giáp kéo đến cực hạn, nhưng hắn lại phát hiện, đối mặt với đối phương toàn lực va chạm thế này, Cơ Giáp của hắn căn bản vô pháp ngăn cản cổ cự lực. Rốt cuộc sau mấy giây đối chiến, Cơ Giáp của hắn không hề ngoài ý muốn mà mất khống chế, đột nhiên văng về phía sau.

“Đáng chết! Đây là có chuyện gì?” Tên Cơ giáp sĩ này trong khi mất khống chế, nhịn không được mắng một tiếng. Rõ ràng với tốc độ của đối phương, hắn có thể né tránh được, vì cái gì vừa mới một chút sai lầm của hắn liền né tránh không xong?

Tên Cơ giáp sĩ này căn bản không nghĩ tới, Cao Tấn Vân sẽ ở trong chiến đấu tiến bộ, tốc độ ngón tay đột phá, điều này cũng làm cho đối phương phán đoán sai, đây cũng là lí do vì sao đối phương phía trước có thể né tránh mà lúc này đây lại không thể né tránh như trước.

Nhìn thấy Cơ Giáp đối thủ mất khống chế văng ra, Cao Tấn Vân trong lòng đại hỉ, cậu không chút do dự giơ lên kiếm quang hung hăng mà đâm tới, kiếm quang đánh trúng ngực của đối phương.

“Két!” Kiếm quang cùng quang thuẫn kịch liệt va chạm, bắn ra một chuỗi hoa lửa, năng lượng hai người bắt đầu kịch liệt tiêu hao, năng lượng ai hao hết trước, người thắng chính là người còn lại.

Hai chiếc cơ giáp ở trong không trung vẽ ra một đạo ánh sáng, trong nháy mắt năng lượng kiếm quang sắp tiêu hao không còn, lúc Cao Tấn Vân cảm giác tuyệt vọng, đột nhiên, trên tay lực lượng ngăn cản nháy mắt biến mất, kiếm quang thoải mái mà đâm vào Cơ Giáp của đối phương, còn chưa phản ứng, một cổ lực lượng đem kiếm quang của cậu bắn ra. Cao Tấn Vân biết, đây là trang bị bảo hộ mà Đại Hỗn Chiến cho Cơ Giáp.

Quả nhiên, Cao Tấn Vân bị văng ra đã nhìn thấy đối thủ của mình trực tiếp từ không trung rơi xuống mặt đất. Cao Tấn Vân cầm kiếm quang như ẩn như hiện kia, đột nhiên ngây ngẩn cả người.

Đây không phải nói, là cậu thắng?

Còn tốt, Cao Tấn Vân thực mau liền tỉnh ngộ lại, hiện tại còn trong chiến đấu, không chấp nhận được cậu nửa điểm phân tâm.

Cao Tấn Vân bình tĩnh lại, căn bản vô pháp cảm nhận tư vị thắng lợi, nhanh chóng đem khối năng lượng của kiếm quang trong tay đổi mới, đồng thời âm thầm cảm kích bộ Hậu Cần.

Phải biết rằng, các khối năng lượng này là đội viên bộ Hậu Cần đặc biệt tốn một ít thời gian, từ trong mấy trăm vạn khối năng lượng tỉ mỉ chọn lựa ra. Mỗi một khối năng lượng trên lý luận đều tiếp cận vô hạn có thể đạt tới cực đại. Nguyên nhân chính là vì như thế cậu mới có thể so với đối thủ nhiều hơn mấy phần năng lượng, duy trì tới cuối cùng, đem thắng lợi nắm trong tay.

Chi tiết quyết định thành bại! Cao Tấn Vân đột nhiên nhớ tới Lan lão đại ở thời điểm chuẩn bị các vật tư này đặc biệt cường điệu với bộ Hậu Cần, Cao Tấn Vân lúc này tin tưởng tràn đầy, có lão đại suy xét chu đáo như vậy, bọn họ sao có thể sẽ thua ở nơi này?

Cao Tấn Vân không thể nghi ngờ là may mắn, đồng thời giải quyết đối thủ, còn có thể bảo tồn chính mình, nhưng đội viên khác liền không có vận may như vậy. Bất quá, Cao Tấn Vân ở trong kênh tiểu đội gầm lên giận dữ bừng tỉnh các đội viên bị áp chế, cũng khơi dậy bất khuất trong lòng bọn họ. Nếu nhất định chiến bại bị loại trừ, như vậy bọn họ liền không thể thua không có giá trị.

Đội viên biết rõ không có hy vọng, cuối cùng đều lựa chọn hình thức công kích tự sát —— tự bạo! ( Đại Hỗn Chiến trang bị tự bạo là bắt chước, một khi ấn nút tự bạo, quang não hai bên đánh nhau sẽ dựa theo góc độ, khoảng cách, vị trí bắt chước năng lượng tự bạo thực tế, sau đó đưa ra phán đoán cuối cùng, sẽ không chân chính xuất hiện thảm kịch tự bạo)

Khi một trận lại một trận máy bay vận tải hậu cần lựa chọn tự bạo, thời điểm đó mang đi bốn năm tên Cơ giáp sĩ của đối phương làm cho các đội viên chiến đội khác hiện tại bị xúc động, đội hậu cần vận chuyển đều biểu hiện cường hãn như vậy, bọn họ là đội viên chiến đội chân chính, sao lại có thể bại bởi các đồng đội đâu?

Vì thế, mắt thấy Cơ Giáp không thể tiếp tục tái chiến, cơ giáp sư liền sôi nổi đuổi kịp bước chân của đội vận chuyển, một trận một trận Cơ Giáp ở không trung rơi xuống, mỗi Cơ Giáp sĩ của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh rời khỏi trận chiến, cuối cùng đều sẽ mang theo một phần chiến lợi phẩm rời đi.

Trên mặt đất, Thường Tân Nguyên mang theo chín cơ giáp cải tạo, nhìn chằm chằm tình hình chiến đấu khu G13.

Anh nhìn thấy các đồng đội quen thuộc một trận lại một trận rơi xuống, trước khi rơi xuống, đều hung ác mà ôm lấy đối thủ, ấn nút tự bạo, trong lòng anh nhiệt huyết bắt đầu mênh mông, hận không thể lúc này cũng ở trên không tác chiến, liền tính không phải đối thủ cũng muốn giống đồng đội bên kia, liền tính tự bạo cũng muốn gặm đối phương một miếng thịt…… Anh nhớ tới lúc trước Lan lão đại mang đội cùng chiến đội của Kiều Đình chiến đấu, các đồng đội của anh chính là dùng một chiêu này đem một vị Vương bài sư sĩ lôi xuống ngựa.

Hai bên nhân số đang giảm bớt, nhưng Cơ giáp sư của đối thủ rốt cuộc không sai biệt lắm nhiều gấp đôi bọn họ, cứ việc các đội viên trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh dùng hết toàn lực nhưng vẫn không có biện pháp đem chênh lệch này đền bù.

“Đội trưởng, tình huống đối với chúng ta càng ngày càng bất lợi.” Trong đó, một đội viên khẩn trương mà nhắc nhở Thường Tân Nguyên, lúc này Cơ Giáp còn chiến đấu của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh chỉ có 12-13 giá, mà đối phương lại còn trên dưới hai mươi giá, số lượng vẫn là đối phương chiếm cứ ưu thế tuyệt đối.

“Cậu nói, chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Có thể chiến đều phái ra, trừ bỏ chúng ta còn ai nữa chứ” Thường Tân Nguyên thở dài.

Cứ việc Lan lão đại làm nhục, Thường Tân Nguyên liền thành công thăng cấp Cơ giáp sĩ cao cấp. Nhưng hiện trường, Cơ giáp sư ở lại cuối cùng đều là Đặc cấp sư sĩ đỉnh. Bọn họ liền tính đi lên hỗ trợ cũng không thực tế, còn muốn lo lắng có thể không giúp đảo ngược tình thế, ngược lại ảnh hưởng đồng đội hay không.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Xem ra về sau còn phải nỗ lực học tập thao tác Cơ Giáp!

Thường Tân Nguyên lại lần nữa cảm nhận được bản thân bất lực buồn khổ. Kỳ thật Thường Tân Nguyên tiến bộ thực nhanh, từ giữa Cơ giáp sĩ trung đoạn, thời gian không đến một năm liền tiến vào cao cấp Cơ giáp sĩ trung đoạn, cùng chiến đội khác so sánh, tốc độ này của anh tuyệt đối không kém những Cơ giáp sĩ ưu tú. Chỉ là người trong chiến đội của Lăng Lan đều là một ít người biến thái, mới có thể làm cho anh có ảo giác, cho rằng chính mình không có tiến bộ, kéo chân sau của tiểu đội.

Cho nên, sau khi Cơ Giáp đại chiến chấm dứt, chiến đội của Lăng Lan xuất hiện hai người cuồng tự ngược, một người là lập chí muốn biến càng cường Lý Lan Phong, còn có một người, chính là cho rằng chính mình là vạn năm đội sổ Thường Tân Nguyên.

Bất quá, hai người có hành vi điên cuồng tự ngược lại khiến cho đội viên khác trong tiểu đội cảm thấy bất an, vì thế lại dẫn phát một vòng luyện tập nhiệt triều mới, các đồng đội trong tiểu đội của Lăng Lan trong không khí ngươi truy ta đuổi, tập thể nhanh chóng mà tiến bộ, đây cũng là lý do vì sao tiểu đội của Lăng Lan vẫn luôn dẫn đầu so với các chiến đội khác. Nhưng đây đều là lời phía sau, nơi này tạm thời không không nói.

Thường Tân Nguyên hỏi lại, làm các đội viên tức khắc vô ngữ, bọn họ tuy rằng cải tạo rất lợi hại, nhưng ở thao tác, cùng những nhóm Cơ giáp sư trong chiến đấu căn bản không thể so sánh. Cho nên, bọn họ chỉ có thể nóng lòng mà giương mắt nhìn, lại cái gì cũng đều làm không được.

“Chẳng lẽ chúng ta trơ mắt mà nhìn đại bản doanh bị đám hỗn đản đó đánh hạ?” Một đội viên ảo não mà đánh vào đầu mình, cậu vẫn luôn cho rằng chỉ cần chuyên tâm nghiên cứu cải tạo là được, cũng hối hận vì sao không tốn thời gian luyện tập thao tác Cơ Giáp thật tốt, nếu không giờ phút này, bọn họ có thể lên sân khấu cùng các chiến hữu kề vai tác chiến……

Một trận chiến hôm nay làm cho nhóm cải tạo sư si mê nghiên cứu tâm tính xuất hiện biến hóa mới, sau khi trở về càng khổ luyện thao tác, làm những người này ngoài ý muốn trở thành cải tạo sư chiến địa, cũng bởi vì khắc sâu hiểu biết về bản chất chiến đấu, bọn họ bởi vậy nghiên cứu phát minh ra vô số vũ khí cùng cải tạo cơ có tính thực chiến rất mạnh, làm cho bọn họ trở thành đại sư cải tạo tương lai tiếng tăm lừng lẫy của liên minh, tác phẩm của bọn họ làm vô số quân nhân điên cuồng truy phủng.

Thường Tân Nguyên trầm mặc mà nhìn trên không G13, đột nhiên ấn nút trò chuyện cùng Hàn Kế Quân: “Quân sư, G13, bên ta mười hai Cơ Giáp, địch mười tám Cơ Giáp!”

Nghe thấy tin tức này, Hàn Kế Quân chau mày, cậu trầm mặc một chút, lúc này mới trả lời: “Tôi đã biết.” Tiếp theo cậu lại nói, “Các anh lui về đại bản doanh đi.” Thường Tân Nguyên cùng vài người cấp bậc Cơ Giáp đều không cao, bọn họ đi lên cũng là đưa đồ ăn cho kẻ khác.

“Chiến đội cải tạo chúng tôi thỉnh cầu được chiến đấu!” Thường Tân Nguyên không có tiếp nhận mệnh lệnh, mà là đưa ra thỉnh cầu của mình.

“Không được, nhiệm vụ của các anh là cải tạo, chứ không phải chiến đấu!” Hàn Kế Quân không chút nghĩ ngợi mà cự tuyệt.

“Khi đội viên thuộc chiến đội của chúng ta chiến đấu đều bị loại trừ, cải tạo sư chúng tôi ở lại thì có tác dụng gì?” Thường Tân Nguyên kích động hỏi ngược lại, “Đừng quên, tuy rằng chúng tôi là cải tạo sư, nhưng đồng thời, chúng tôi cũng là Cơ Giáp sĩ!”

Một đầu kênh khác, Hàn Kế Quân không trả lời, mấy giây sau mới truyền đến âm thanh trầm thấp của Hàn Kế Quân: “Đã hiểu!”

“Đội trưởng, chúng tôi có thể xuất chiến?” Một đội viên cải tạo giọng điệu mang kinh hỉ địa đạo.

Thường Tân Nguyên nở nụ cười: “Đúng vậy! Quân sư cho phép chúng ta đi ‘ chịu chết ’.” Thường Tân Nguyên nói chính là nói thật, anh là cao cấp Cơ giáp sĩ, thủ hạ đội viên có chút so với anh càng kém, thậm chí có một người mới là trung cấp Cơ giáp sĩ, cũng là lần đầu tham dự Cơ Giáp đại chiến, là một người có cấp bậc Cơ Giáp thấp nhất trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh.

“Ha ha, người của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh chúng ta không có người nhu nhược!” Một đội viên kích động địa đạo.

“Tuy rằng chúng ta thực lực kém cỏi nhất, nhưng cũng không đại biểu thật sự chỉ có thể giương mắt nhìn, hoặc là đi chịu chết.” Thường Tân Nguyên đem một bản vẽ vừa rồi đã chuẩn bị tốt truyền cho các đội viên, mặt trên có số liệu kỹ càng tỉ mỉ, cùng với các loại góc độ

Những người khác đều xem qua bản vẽ, vừa thấy bản vẽ này tức khắc trước mắt sáng ngời, một người trong đó nhịn không được kích động nói: “Đội trưởng, anh quá lợi hại, thế nhưng tính ra dùng mấy thứ này, cái này, chúng ta có lẽ có thể kiến công cũng nói không chừng.”

Thường Tân Nguyên lúc này hai mắt sáng ngời, khi anh vừa rồi ở bên xem khu G13 chiến đấu cũng không phải chỉ xem, những người lớn mật tiến công đại bản doanh của bọn họ, anh nhất định phải cho đối phương một cái giáo huấn.

Khu G17:

Lâm Tiêu cùng Tưởng Thiếu Vũ đánh khó phân thắng bại, hai người đều biết, chiến cuộc lần này của bọn họ mấu chốt nhất là chỗ này, cũng không dám lơi lỏng, hơn nữa hai người thực lực tương đương, lại quen thuộc đấu pháp của nhau, trong lúc nhất thời ai cũng không làm gì được ai.

Bất quá người bọn họ mang đến cũng đã đình chỉ chiến đấu, không phải đột nhiên hữu hảo, mà là hai bên cơ hồ đồng quy vu tận, còn may mắn lưu lại Cơ giáp sư thì đều có vết thương chồng chất, vô lực tái chiến, chỉ có thể giám thị lẫn nhau, kiên nhẫn chờ đợi đoàn trưởng hai bên phân ra thắng bại.

Hàn Kế Quân cắt đứt trò chuyện với Thường Tân Nguyên, trong lòng trầm trọng vạn phần, vừa rồi, cậu không thể không đồng ý thỉnh cầu của Thường Tân Nguyên, nhưng cậu cũng rõ ràng, tiểu đội Thường Tân Nguyên là đi “Chịu chết”, trong tay lại không có bất cứ chiến đội gì để điều phối, làm Hàn Kế Quân giống như không bột đố gột nên hồ, trong lòng lại có mưu tính cũng không thể nề hà.

Nếu là lão đại ở đây, thì tốt rồi! Hàn Kế Quân sắp bị chiến bại khiến cho áp lực suy sụp, lúc này vô pháp khống chế mà nhớ tới Lăng Lan.