Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 213

Chương 513: Ngụy trang!

Edit : Cáo Ngây Ngô

Phát xạ khí: Là công cụ tượng trưng cho đại bản doanh của trường, nếu nó bị cướp và khởi động lại thì đại bản doanh bị đổi chủ.

Triệu Tuấn tâm kích động tức khắc lạnh xuống: “Cái đó, tôi không có biện pháp một bên thao tác Cơ Giáp, một bên còn muốn ca hát a.” Khi nói ca hát, Triệu Tuấn tức khắc suy sụp xuống, anh thật không có biện pháp hình dung, một con người thô kệch như anh, ngũ âm không được đầy đủ không nói, còn muốn phá giọng nói lớn tiếng tru lên, mặt mũi đều mất hết.

“Vì sao nhất định phải ca hát? Có quy định tà âm nhất định phải dựa vào tiếng ca truyền đạt sao? Bình thường nói chuyện không được?” Lăng Lan lại lần nữa hỏi lại.

“Nói chuyện?” Triệu Tuấn tinh thần lại lần nữa rung lên.

“Đúng vậy, chỉ cần không ngừng nói chuyện, cái gì cũng đều không cần suy xét, tùy tiện nói cái gì đều được, sau đó làm cho thiên phú bám vào trong giọng nói của truyền ra, không phải là có thể à.” Lăng Lan kiến nghị nói.

“Đúng vậy, tôi như thế nào không nghĩ tới.” Lăng Lan nhắc nhở làm Triệu Tuấn rốt cuộc tỉnh ngộ lại, anh đã tìm được một con đường thích hợp để bản thân đi, khiến cho tương lai ở trên chiến trường, trở thành một cỗ máy giết chóc vô cùng đáng sợ, làm các đại địch quốc kiêng kị vô cùng, càng được gọi là “Đoạt mệnh Tử Thần”.

“Đương nhiên, điều này cần dựa vào anh chính mình cân nhắc, rốt cuộc thiên phú là của bản thân anh.” Lúc này, Lăng Lan cũng không nghĩ tới, hôm nay trong lúc vô tình một lần giao lưu sẽ khiến cho Triệu Tuấn phá kén thành điệp, cuối cùng trở thành một sát thần trên chiến trường.

“Đã biết, lão đại!” Triệu Tuấn kích động địa đạo, anh lén lút thay đổi xưng hô, điều này tỏ vẻ, anh đã đem Lăng Lan trở thành lão đại chân chính của mình mà không phải xưng hô tôn trọng bên ngoài là Lan lão đại.

Hai người nhìn như giao lưu một đoạn thời gian, nhưng bởi vì là ở trong biển ý thức, ở trong mắt mấy người Tề Long, Lan lão đại cùng Triệu Tuấn chỉ là trầm mặc vài giây tiếp theo liền thấy Triệu Tuấn nhắm hai mắt bắt đầu thấp giọng xướng.

Triệu Tuấn chưa từng thử qua dùng cách nói chuyện thi triển thiên phú, cho nên Lăng Lan cho anh dùng phương thức của chính mình tới làm.

Tiếng ca không có một câu vang dội, làm cho đám người Tề Long nghe có chút tâm phù khí táo. Bọn họ theo bản năng đuổi đi phần cảm giác bực bội này, thanh âm dần dần biến mất, cả người phóng không, tư duy phản ứng thế nhưng bắt đầu trì độn. Đột nhiên bọn họ đầu bị đau đớn một chút, cả người tỉnh táo lại, nguyên lai Lăng Lan nhìn thấy bọn họ cũng chịu ảnh hưởng, liền dùng tinh thần đánh sâu vào đưa bọn họ bừng tỉnh.

Triệu Tuấn cơ hồ chưa từng dùng qua năng lực thiên phú của mình. Còn không học được cách khống chế tự nhiên, cái này làm cho tà âm của anh vô pháp phân chia địch ta, hình thành giết chóc mọi loài tồn tại.

Lăng Lan tiểu tâm mà vận dụng tinh thần lực. Làm cho năng lượng của tà âm thông qua tinh thần lực của cô, khuếch trương phạm vi ảnh hưởng, cơ hồ bao trùm toàn bộ vị trí trung tâm.

Nguyên bản Cơ Giáp vẫn thường thường qua lại tìm tòi, đột nhiên động tác trì hoãn. Cuối cùng bảo trì phương hướng. Không hoạt động.

Đọc FULL truyện tại đây

“Cơ hội tốt, chính là lúc này.” Lăng Lan nguyên bản liền sẽ một lòng đa dụng, thấy thế, đột nhiên vung tay lên, ý bảo các đội viên hành động. Cô là người thứ nhất túm chặt Triệu Tuấn, từ lùm cây phía sau vụt ra, mấy người rơi xuống đất, liền lóe một cái đã vào trong lều trại.

Đám người Tề Long chạy trốn đuổi theo tiến vào. Vận khí của mọi người vẫn không tồi, Lăng Lan chọn cái lều trại này là lều trại đặt vật tư. Bên trong chỉ có một người phụ trách phát vật tư, hắn lúc này bởi vì năng lực của Triệu Tuấn, chính là nhắm hai mắt dựa vào một cái thùng bên cạnh

Lăng Lan dùng một cái châm mini gây tê qua trực tiếp đem đối phương làm hôn mê. Từ khi phát hiện châm mini gây tê vừa hung tàn cùng tiện lợi, tiểu đội của Lăng Lan mỗi người đều trang đủ. Hơn nữa, Lý Thì Du đối với việc chế tạo châm gây tê thập phần si mê, tóm lại loại vũ khí này là tuyệt đối sẽ không thiếu.

Đương nhiên Lăng Lan lựa chọn cái lều này cũng là cố ý, tiếp cận mười mấy lều trại nơi này, chỉ có cái lều này là một người, đặt bên trong vô số thùng, có rất nhiều địa phương trốn tránh.

Lúc này, Triệu Tuấn mới đại suyễn một hơi, ca hát thật là một chuyện tra tấn người, vì đạt tới hiệu quả tốt nhất, anh chính là nghẹn khí, một hơi xướng tới hết.

Tiếng ca của Triệu Tuấn dừng lại, Cơ giáp sư bên ngoài như thức tỉnh lại, bọn họ tiếp tục động tác trước đó, bởi vì đám người Lăng Lan tốc độ thập phần mau, chỉ có vài giây thời gian, điểm thời gian lùi lại này làm cho bọn họ xem nhẹ.

Lúc này, vừa lúc có một đội người hướng lều này đi tới, nghe được tiếng vang, Lăng Lan thủ thế trong sáu người, dáng người gần giống người phụ trách phát vật tư kia chính là Tạ Nghi, cậu nhanh chóng đem áo ngoài của người phụ trách cởi ra, mặc lên. Mà những người khác vọt đến phía sau, Tề Long kẹp người phụ trách vọt đến một góc sau thùng trốn tránh.

Vài giây sau, cửa rèm của lều trại bị xốc lên, lập tức tiến vào bảy tám người. Trong đó một người nói thầm: “Hôm nay thật là thay đổi liên tục, vừa rồi còn nóng muốn chết, hiện tại liền lạnh chịu không nổi.

“Đã vào ngày thứ ba, cậu còn không thích ứng?” Một đồng bạn bên người kinh ngạc hỏi.

“Cậu biết, tôi đến từ Chích Diễm tinh cầu, lại nóng hơn nữa tôi đều có thể không ngán, nhưng lạnh, thân thể tôi liền sẽ tự nhiên mà bài xích như vậy.” Người nọ cười khổ nói.

“Kia cũng là, kỳ thật, lời của cậu không nói sớm, vừa mới rồi ngốc tại khu nghỉ ngơi không cần ra ngoài, kỳ thật những cái vật tư đó liền chúng ta mấy người cũng có thể lấy đến.” Đồng bạn thập phần quan tâm địa đạo.

“Không có việc gì, càng bất động càng lạnh, còn không bằng nhúc nhích một chút, sẽ thoải mái rất nhiều.” Người nọ không thèm để ý nói.

Lúc này, Tạ Nghi cúi đầu xuống, dựa trên một cái thùng, hình như là mệt quá ngủ rồi.

Người đi đầu thấy thế, cực kỳ bất mãn nói: “ Tên nhóc Chu Kỷ Vân này, tìm được một nơi sống nhẹ nhàng như vậy thế nhưng còn muốn lười biếng.”

Một người mang chút ghen tuông mà nói: “Ai bảo hắn là người của Bách Hành Chu gia, người của một bậc thế gia, đoàn trưởng như thế nào cũng muốn cấp vài phần thể diện.”

Hắn ta nói làm ánh mắt mấy người khác lộ ra biểu tình hâm mộ lại ghen ghét, trường quân đội Đệ Nhị Nam Sinh cùng thế gia có hiệp nghị, tuy rằng nói sẽ bổ sung cho trường quân đội Đệ Nhị Nam Sinh rất nhiều chiến lực, nhưng là đặc quyền cũng không được sở dụng.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Người đi đầu cưỡng chế trong lòng không vui, đi lên trước, cúi xuống dùng tay đẩy bả vai người đang ngủ hô: “Chu Kỷ Vân, tỉnh tỉnh.” Cũng không phải toàn bộ người của Chu gia đều xuất sắc, tỷ như người trước mắt này, chính là phế đến không thể phế hơn, người đều như vậy đến gần hắn, thế nhưng còn có thể ngủ yên không thức tỉnh, cũng thật là đủ trì độn.

Cái ý niệm này vừa mới chợt lóe mà qua, hắn liền cảm giác trước mắt ngân quang chợt lóe, chỗ cổ hơi hơi ngứa, nháy mắt liền lâm vào hôn mê.

Tạ Nghi tay phải giữ vững người nọ, phòng ngừa hắn ngã xuống, tay trái làm ra bộ dáng bất mãn, đem tay của đối phương đẩy bả vai của mình hất ra, trong miệng lẩm bẩm nói: “Ai a?”

Mặt sau mấy người căn bản không cảm giác được không ổn, lúc này, Tạ Nghi đột nhiên cầm bả vai đối phương, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lại là ngươi!” Sau đó một cái xoay người liền đem đối phương ấn ở trên mặt đất, giơ lên tay phải chuẩn bị đánh người.

Bởi vì Tạ Nghi đem tầm mắt mấy người phía sau đều ngăn chặn, bọn họ không phát hiện đồng bạn của mình đã hôn mê bất tỉnh, nhìn thấy Tạ Nghi muốn đánh người, chạy nhanh tiến lên ngăn lại……

Lực chú ý của bọn họ đều bị Tạ Nghi hấp dẫn, thấy thế, năm người Lăng Lan tránh ở một địa phương khác, từng người phóng ra một châm mini gây tê, Lăng Lan càng là phát ra ba cái liền, nháy mắt đem những người này phóng đảo.

Nhìn đồng bọn đem những người đó toàn bộ xử lý, Tạ Nghi lúc này mới đứng dậy, Lăng Lan làm một cái thủ thế thay quần áo, các đội viên lập tức dựa theo dáng người của mình tìm kiếm trang phục thích hợp nhất đổi.

Mọi người thực mau đều đổi một bộ mới, tuy rằng Lăng Lan cơ thể gầy yếu, liền tính lựa chọn một bộn quần áo có thân hình nhỏ gầy để thay cũng vẫn có chút lỏng lẻo, bất quá Lăng Lan như vậy cũng không có cảm giác không ổn, bởi vì còn có một cái càng không ổn tồn tại, Lạc Lãng mặc vào là không hợp nhất, cái này làm cho khuôn mặt cậu tức khắc xấu hổ, vẻ mặt dáng vẻ như bị khi dễ, làm người khác không biết nên khóc hay cười.

Lăng Lan thập phần bất đắc dĩ, không biết là muốn cảm kích sự tồn tại của Lạc Lãng hay là muốn thống hận sự tồn tại của cậu ta, đồng thời giúp cô che dấu, cũng thời khắc nhắc nhở cô, trên người cô thật không có nhiều khí chất nhu mĩ như nữ sinh.

Cuối cùng, mọi người quyết định để cho Lạc Lãng đi ở bên trong, miễn cho bị người phát hiện quần áo của cậu ta không ổn. Mỗi người tùy tay ở bên trong cầm một đồ vật, tùy tiện mà đi hướng các lều khác, trợ giúp lẫn nhau còn phái thích ý mà nói chuyện, một màn cực kỳ tự nhiên này làm cho những Cơ Giáp sư đang theo dõi toàn trường chỉ tùy ý nhìn thoáng qua, giây tiếp theo lại đem tầm mắt chuyển tới địa phương khác.

Nhóm Cơ giáp sư căn bản không nghĩ tới có người sẽ ở dưới sự theo dõi của bọn họ mà thành công ẩn núp tiến vào, càng không nghĩ tới những người này sẽ lớn mật quang minh chính đại ở dưới mí mắt bọn họ treo đầu dê bán thịt chó như thế.

Lăng Lan mỗi khi đi qua một cái lều liền dùng tinh thần lực tra xét một phen, phát hiện không phải là lều trại đặt vật phát xạ liền xem như không có việc gì mà chuyển hướng lều trại khác, suốt một đường đi, rốt cuộc cũng phát hiện mục tiêu, Lăng Lan vui sướng vạn phần, vừa mới dẫn đội viên hướng địa phương kia đi đến, còn chưa tới gần, đột nhiên một cái lều bên cạnh đột nhiên xốc rèm cửa, một cái đầu ló ra, nhìn thấy bóng dáng bọn họ liền la lớn: “Các cậu đi phòng đoàn trưởng làm gì? Chúng tôi đang chờ các cậu lấy nguyên liệu nấu ăn đây đ.”

Lăng Lan buông tay xuống nhẹ nhàng tìm tòi, một châm mini thuốc mê lặng yên bắn ra, mặt sau cùng Tề Long áp trận, ăn ý mà phi thân đi vào cửa, vừa lúc đem thân thể đối phương ngã xuống ôm lấy, cậu thấp giọng quát: “Cậu kêu cái gì, vật tư bên kia có tình huống mới, vì sợ tiết lộ muốn lặng lẽ đi qua hội báo, cậu nếu là muốn biết, theo chúng tôi cùng nhau lại đây……”

“…… Còn không phải cái kia Chu Kỷ Vân……” Tề Long cố ý hạ giọng, thì thầm bên trong, lại rõ ràng mà lộ ra điểm này, vừa rồi ở chỗ vật tư, nghe những người đó đối thoại, tựa hồ Chu Kỷ Vân ở đoàn đội thực không được hoan nghênh.

Quả nhiên, nguyên bản những người khác trong lều trại nghe được ở cửa có tiếng người la vẻ mặt kinh ngạc nhìn lại đây, hiện tại nghe lời nói mơ hồ không rõ của Tề Long, trong lòng hiểu rõ, phỏng chừng Chu Kỷ Vân kia lại đắc tội với ai, bất quá trước kia có người còn nguyện ý chịu đựng, hiện tại đoàn trưởng đi rồi, không có đoàn trưởng áp chế, có người không nghĩ lại nhịn.Những người này tức khắc thu hồi ánh mắt, lỗ tai lại dựng rất cao, ý đồ muốn nghe rõ ràng Tề Long bọn họ đối thoại, muốn biết bọn họ rốt cuộc nghĩ sẽ như thế nào trả thù Chu Kỷ Vân.

Tề Long ở thời điểm mọi người dời đi tầm mắt, kẹp người nọ ra ngoài cửa, tùy tay buông rèm cửa, đem tầm mắt bên trong ngăn cản.