Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 211

Chương 511: Phản bội?

Khu G17:

Lâm Tiêu cùng Tưởng Thiếu Vũ lại lần nữa đánh bừa một chiêu, anh nhìn liên minh chiến đội của mình mang đến đã đuổi tới, tức khắc cười ha hả: “Tưởng Thiếu Vũ, cậu thua rồi.”

Mười cơ giáp bao gồm cơ giáp của Tưởng Thiếu Vũ, bị chiến đội Lâm Tiêu mang đến bao vây xung quanh, sắc mặt hắn đại biến, cắn răng oán hận nói: “Lâm Tiêu, cậu cho rằng như vậy là có thể làm tôi thúc thủ chịu trói? Cậu nằm mơ! Nằm mơ!”

Một tiếng nằm mơ cuối cùng Tưởng Thiếu Vũ rống giận ra, hắn phẫn nộ hỏi: “Lâm Tiêu, giống nhau đều là liên minh, vì sao cậu cự tuyệt cùng tôi liên minh mà lựa chọn trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh? Cậu rõ ràng, Đại Hỗn Chiến lần này, trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh thủ lĩnh không phải là Kiều Đình mà là một tân sinh không chút tiếng tăm mới học năm hai…… Cậu thế nhưng lại tin tưởng một tân sinh học năm hai mà không muốn tin tưởng tôi.” Thì ra trước khi Tưởng Thiếu Vũ ở Đại Hỗn Chiến rút thăm, liền tìm Lâm Tiêu nói muốn liên minh, đáng tiếc Lâm Tiêu nghe cũng chưa nghe, liền cự tuyệt.

Lâm Tiêu nghe vậy, tức khắc cười lạnh lên: “Chỉ bằng việc ai đó đối với học muội của tôi có tâm gây rối, cậu cho rằng chúng ta còn có khả năng hợp tác? Thật sự là buồn cười chết người.”

“Chỉ vì điểm việc nhỏ này? Cậu tình nguyện cùng một tên nhóc miệng còn hôi sữa hợp tác, cũng không chịu cùng tôi hợp tác?” Tưởng Thiếu Vũ thật sự tức khí muốn điên rồi, hắn cũng không cho rằng hành vi của mình có cái gì sai, yêu mến nữ sinh, nhân luân chi đạo, thiên kinh địa nghĩa.

“Điểm việc nhỏ này?” Lâm Tiêu hai mắt tức khắc mị lên, hàn quang nguy hiểm chợt lóe mà qua, “Mỗi người đoàn viên tham gia Cơ Giáp đại chiến đều là anh em như tay chân của tôi, cậu dám đụng đến anh em của tôi, còn trông cậy tôi buông khúc mắc cùng cậu hợp tác? Đó mới gọi là mơ mộng hão huyền!”

Anh em? Thì ra không phải là bạn bè! Hàn Kế Quân khóe miệng hơi hơi nhếch lên, vì Lâm Tiêu người này bịt tai trộm chuông lừa mình dối người cảm thấy thú vị.

Lâm Tiêu nói không lưu tình chút nào làm Tưởng Thiếu Vũ sắc mặt xanh đỏ không đồng nhất, hắn không nghĩ tới chỉ là trong lúc vô tình nổi lên sắc tâm thế nhưng sẽ ảnh hưởng lớn như vậy, đầu tiên muốn lựa chọn hợp tác cùng đối phương, không nghĩ sẽ trực tiếp bị bọn họ cự tuyệt. Phải biết rằng mấy lần đại chiến trong trước, trường quân đội Đệ Nhị Nam Sinh có thể vẫn luôn ngăn chận trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh một đầu, chính là bởi vì, trường quân đội Tổng Hợp Đệ Nhất, vẫn luôn là quân liên minh của bọn họ.

“Thì ra là thế, cho nên cậu mới vẫn luôn nhằm vào tôi, thời điểm ở Cơ Giáp đơn thể đại chiến như thế, hiện tại Đại Hỗn Chiến cũng là như thế.” Tưởng Thiếu Vũ rốt cuộc minh bạch.

“Lại nói cho cậu một việc, cùng trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh liên minh, là tôi chủ động đề xuất, vì thế, trường quân đội Tổng Hợp Đệ Nhất chúng tôi phải trả giá bằng lợi ích cực đại.” Lâm Tiêu nhàn nhạt mà trình bày một sự thật, “Sở dĩ trả giá đại giới như vậy, chính là vì Lăng đoàn trưởng hứa hẹn một điều.”

“Hứa hẹn cái gì?”

Lâm Tiêu nở nụ cười: “Đó chính là, cậu nhất định phải để lại cho tôi xử lý.”

Tưởng Thiếu Vũ trong lòng đột nhiên trầm xuống, hắn rốt cuộc minh bạch lần này mình bị trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh và trường quân đội Tổng Hợp Đệ Nhất liên thủ thiết kế.

Đọc FULL truyện tại đây

“Thì ra Kiều Đình bị phái đi khu S, làm cho lực lượng phòng thủ đại bản doanh của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh yếu đi là các người cố ý dựng ra !” Tưởng Thiếu Vũ đã hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Đúng vậy, nếu không, con rùa đen như cậu như thế nào sẽ từ khu Q bò ra đi tới nơi này.” Lâm Tiêu cười nói, liền tính tới hiện tại, anh vẫn bội phục thiết kế của Lăng Lan, quyết đoán cùng ngoan tuyệt, dám lấy đại bản doanh của chính mình tới làm mồi dụ, phải biết rằng chỉ cần trong bọn họ có người nào đó không khớp làm lỗi, đại bản doanh của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh sẽ trở thành chiến lợi phẩm của trường quân đội Đệ Nhị Nam Sinh.

Tưởng Thiếu Vũ lúc này, đột nhiên nở nụ cười: “Thiết kế đích xác thực hoàn mỹ, bất quá, cậu thật cho rằng các cậu vạn vô nhất thất?”

Lâm Tiêu nghe vậy tức khắc sửng sốt: “Có ý tứ gì?”

“Ý tứ của tôi chính là ——TMD công kích cho tôi !” Tưởng Thiếu Vũ đột nhiên hạ mệnh lệnh công kích, hắn mang đến mười Cơ giáp sư còn chưa có phản ứng gì, Lâm Tiêu đã mang đến liên minh chiến đội, trong đó hai chiến đội đột nhiên phản bội, thao khởi binh khí, hướng bên người đồng bọn công kích.

Một màn gà nhà bôi mặt đá nhau giết hại lẫn nhau, làm đám người của Hàn Kế Quân sắc mặt đại biến, làm cho Tưởng Thiếu Vũ cùng mười Cơ giáp sư kia mừng rỡ như điên, không nghĩ tới chờ đợi bên trong tuyệt cảnh, thế nhưng cũng có thể nghịch chuyển chiến cuộc, bọn họ kích động, hận không thể giơ đôi tay lên cao, hướng Tưởng Thiếu Vũ hô to một tiếng, chiến thắng!

Bất quá kinh hỉ chỉ ở trong nháy mắt, giây tiếp theo tâm tư của bọn họ lại lần nữa đóng băng, công kích ngoài ý muốn này, nguyên bản cho rằng trăm phần trăm thấy hiệu quả, lại đều mất đi hiệu lực.

Thì ra người của chiến đội Lâm Tiêu tựa hồ đã sớm có chuẩn bị, thế nhưng đồng thời hướng đối thủ công kích, đánh lén đối phương không chiếm được tiện nghi không nói, còn bị đối phương ngoài ý muốn phản kích, lập tức thiệt hại một số Cơ Giáp. Nguyên bản có thể nghịch chuyển cục diện, lại lần nữa bị người của Lâm Tiêu khống chế xuống.

Tưởng Thiếu Vũ vô pháp tin tưởng mà hô: “Cậu như thế nào biết bọn họ là người của tôi?”

“Ban đầu tôi đúng là không chú ý, rốt cuộc bọn họ cùng trường quân đội Tổng Hợp Đệ Nhất Nam Sinh của chúng tôi hợp tác đã thật lâu, cũng được xưng là trường quân đội anh em, bất quá nhân tâm luôn là sẽ thay đổi, đặc biệt là trường quân đội của cậu và tôi sau nhiều lần hợp tác, tôi mang đến hai trường quân đội này, trong quá khứ mấy lần trước, đều là đi theo các cậu hành động……” Lâm Tiêu cười lạnh nói, “Sau này, các cậu có phải hay không lén ước định, chúng tôi liền không biết được. May mắn, Lăng đoàn trưởng trước khi vào Đại Hỗn Chiến liền nhắc nhở tôi. Cho nên, khoảng thời gian trước, tôi nhìn như là tọa trấn tại đại bản doanh, trên thực tế, tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm các đội quân liên minh này, muốn nhìn một chút, đến tột cùng có mấy trường quân đội là phản bội chúng tôi mà đầu hướng về phía các cậu. Còn tốt, tình huống không tính nghiêm trọng, trường quân đội phản bội không tính nhiều, trừ bỏ xác định hai nhà này, còn có hư hư thực thực một nhà, tôi phái đến trường quân đội Đệ Tam, từ Kiều Đình giúp tôi nhìn, liền tính thật là người của cậu, cũng vô pháp ở dưới mí mắt của Kiều Đình, làm cái gì mờ ám.”

Hàn Kế Quân chờ đoàn người của Đoàn Cơ Giáp Lăng Thiên, nghe Lâm Tiêu nói, một cổ kiêu ngạo đắc ý đột nhiên sinh ra, thì ra đoàn trưởng của bọn họ ở sau lưng thế nhưng làm nhiều an bài như vậy.

Tưởng Thiếu Vũ thiếu chút nữa khí tạc, thì ra mọi hành động của cậu hắn đều bị đối phương xem ở trong mắt, hắn thế nhưng còn ở đó dương dương tự đắc, cho rằng hết thảy đều nằm trong kế hoạch của mình.

Đang lúc bọn người của Hàn Kế Quân cho rằng hết thảy đều nắm giữ được, Hàn Kế Quân liền nhận được một tin tình báo mới nhất, sắc mặt của cậu đại biến, lập tức hội báo khẩn cấp với Lâm Tiêu: “Lâm đoàn trưởng, vừa mới nhận được tin tức, ở khu G13, lại xuất hiện bảy chiến đội.”

Lâm Tiêu khẽ cau mày: “Biết là của trường quân đội nào sao?”

“Trường quân đội Phi Dực, trường quân đội Tranh Quang, trường quân đội Hà Miểu……” Hàn Kế Quân tuôn ra bốn năm tên trường quân đội, mấy trường quân đội này đều là xếp hạng tương đối phía sau các trường quân đội lớn, thập phần không thu hút, đám người Lâm Tiêu căn bản sẽ không chú ý tới bọn họ, nhưng chính là các trường quân đội không được chú ý này tổ chức lên bảy chiến đội lại khiến cho Lâm Tiêu bọn họ áp lực cực kỳ trầm trọng.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tưởng Thiếu Vũ nghe vậy, linh quang đột nhiên chợt lóe, hắn nhớ tới quân sư Gia Cát trước khi xuất phát nói, vạn nhất cậu tiến công trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh khó khăn, sẽ có một ít trợ lực giúp cậu. Lúc ấy hắn đắc chí ý mãn, cho rằng dựa vào sáu chiến đội trong tay, có thể thuận lợi đánh hạ đại bản doanh của trường quân đội Đệ Nhất, đối với lời nói này vẫn chưa để ở trong lòng, hiện tại xem ra, cái trợ lực kia hẳn là chỉ chính là việc này.

“Đoàn trưởng, có đôi khi, một ít con kiến nhỏ sẽ trở thành lợi thế mấu chốt quyết định thắng bại cuối cùng, đừng xem thường bọn họ!” Gia Cát quân sư ngay lúc đó nói, lúc này tiếng vọng ở bên tai của hắn. Tưởng Thiếu Vũ lúc này vô cùng cảm kích quân sư của mình, có lẽ có thể dựa vào các trợ lực này, nghịch chuyển toàn bộ cục diện!

Tin tưởng trong lòng Tưởng Thiếu Vũ lại lần nữa bốc cháy lên, hắn ngửa mặt lên trời cười to nói: “Lâm Tiêu, không phải chỉ có các cậu mới biết mưu tính, chúng tôi cũng có!”

Lâm Tiêu ánh mắt lạnh lùng, anh quyết đoán đưa ra mệnh lệnh nói: “Công kích!” Vô luận bảy chiến đội kia có phải là viện binh của Tưởng Thiếu Vũ hay không, chỉ cần đem những người này của Tưởng Thiếu Vũ đánh bại tại nơi đây, bị loại trừ, như vậy các viện binh này liền tính ra, cũng là có đến mà không có về.

Tất cả mọi người rất rõ ràng điểm này, bao gồm cả Tưởng Thiếu Vũ, hắn đương nhiên không chịu ở thời khắc có hi vọng thoát ly tình thế nguy hiểm bị người đánh bại, cho nên, hắn la lớn: “Đứng vững cho tôi, viện quân lập tức liền đến, kiên trì đến phút cuối cùng, thắng lợi thuộc về chúng ta, vinh dự thuộc về chúng ta.”

Người của Tưởng Thiếu Vũ sôi nổi giơ binh khí, cùng đối thủ bên cạnh liều mạng, ai cũng không chịu thúc thủ chịu trói, ai cũng không chịu đem thắng lợi nhường cho đối phương, chiến đấu trở nên kịch liệt tàn khốc, mỗi một phút đồng hồ đều có một Cơ Giáp rơi xuống, bại trận rời khỏi.

Khu G13:

Vũ Cảnh, Hàn Dục, Mục Thiếu Vũ cùng với hai đội chiến đội khác của đoàn Cơ Giáp đã cùng tiến đến sống mái với bảy chiến đội, bất quá, tình huống đối với Vũ Cảnh bọn họ thập phần bất lợi, luân phiên chiến đấu, tuy rằng đem quân lưu thủ của Tưởng Thiếu Vũ toàn bộ ăn luôn, nhưng Vũ Cảnh bọn họ cũng trả giá đại giới không ít, mỗi chiến đội hoặc nhiều hoặc ít đều giảm quân số. Cho nên, nhìn như chỉ kém chiến đội, trên thực tế, lại kém nhân số ba chiến đội, cái này làm cho bọn họ có áp lực như núi, rất nhiều Cơ giáp sư có hai đối thủ, thậm chí là ba cái.

G13 tình huống không ổn, khu G17, đám người Lâm Tiêu lại ổn chiếm thượng phong, Hàn Kế Quân biết chiến cuộc ở khu G13 căng thẳng, liền đem Lý Anh Kiệt không có cách nào chiến đấu thành một đội phái đi qua viện trợ.

Đại bản doanh của Trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh bên này sự việc biến đổi bất ngờ làm người xem trong phòng Quan sát liên tục nói, hiện tại học sinh không thể xem thường, một loạt mưu lược tính kế làm cho những lão binh kinh nghiệm sa trường đều xem hoa cả mắt, rất nhiều an bài ngay cả bọn họ cũng chưa nhìn ra, liền tính bọn họ tự mình ra trận chỉ sợ cũng sẽ trúng kế từ từ.

Lăng Tiêu dựa nghiêng trên ghế trên, nhìn như đối với đại bản doanh của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh một chút đều không thèm để ý, chỉ có Hà Húc Dương biết, Lăng Tiêu đại tướng đang lo lắng, tay phải của ông đặt ở trên tay vịn, chính là không có tiếng động mà đánh, đây là động tác Lăng Tiêu đại tướng tự hỏi.

“Đại tướng, không có việc gì, Lan thiếu bên kia tiến triển thập phần thuận lợi.” Hà Húc Dương thấp giọng khuyên giải nói.

Lăng Tiêu liếc mắt nhìn Hà Húc Dương một cái, Hà Húc Dương trong lòng đột nhiên cả kinh, anh không thể tưởng được Lăng Tiêu đại tướng luôn luôn ôn hòa cũng sẽ có ánh mắt lạnh lẽo như vậy.

“Hà tham mưu trưởng, ở trên chiến trường, xử trí theo cảm tính là không được nhất, hết thảy đều phải thực sự cầu thị.” Lăng Tiêu nhàn nhạt điểm một câu làm Hà Húc Dương trong lòng ám thẹn, vừa rồi ạm sợ Lăng Tiêu đại tướng lo lắng, nói chút lời nói nhàm chán không hề căn cứ.

“Thực xin lỗi, đại tướng!” Hà Húc Dương hít sâu một hơi, cúi đầu nhận sai nói.