Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 206

Chương 506: Thần phục!

Mà lúc này, sở hữu đội viên cũng ngưng hành động của mình, mọi người vẻ mặt phẫn nộ mà nhìn về phía Tề Long, vừa rồi làm ra động tĩnh lớn như vậy khiến Đặc cấp sư sĩ kia phát hiện chính là vì tên Tề Long này, Tề Long bởi vì muốn giải quyết đối phương trong vong 1 phút mà toàn lực ứng phó nên không có biện pháp đem động tĩnh đè thấp, đây cũng là nguyên nhân bị đối phương phát hiện.

Lăng Lan đem Thương Khung hồi phía sau lưng lạnh lùng hỏi: “Tề Long, hai chiếc cơ giáp, cậu dùng bao nhiêu thời gian?”

Tề Long ám đạo thảm, cậu không dám dấu diếm, vẻ mặt thống khổ mà trả lời: “Một phút mười bảy giây.”

“Trở về mật thất thao luyện một tháng.” Lăng Lan tuyên án nói.

“Vì cái gì, mười bảy giây, chỉ có mười bảy ngày a.” Tề Long dậm chân.

“Kinh động đối thủ, cần trừng phạt.” Lăng Lan lạnh lùng nói, cậu ta thiếu chút nữa khiến cho toàn bộ kế hoạch thất bại, không phạt Tề Long, liền thực xin lỗi chính mình trái tim nhỏ bị kinh hách của mình.

Tề Long nghe vậy tức khắc cúi đầu không dám nói thêm nữa, cậu sợ chính mình nhiều lời một câu lão đại sẽ vô tình mà tăng gấp bội trừng phạt, loại kết quả này, cậu từ nhỏ đến lớn hưởng qua rất nhiều lần, đã học ngoan, cậu tuyệt đối không làm một tháng biến thành hai tháng, thậm chí ba tháng, kia mới kêu chân chính cực kỳ tàn ác.

Giải quyết tiểu đội này, Tiểu đội Lăng Lan tiểu tâm cẩn thận mà lại ẩn tàng bóng dáng, bọn họ nhìn về lều dựng tạm của Trường quân đội Hạm Kiều phía trung tâm, nguyên bản cho rằng Tề Long làm ra tiếng vang sẽ kinh động người bên trong, lại phát hiện người bên trong căn bản không có động tĩnh. Khả năng bởi vì trong khoảng thời gian này có chút an nhàn, còn có Trường Đệ Nhị Nam Sinh làm liên hợp tuần tra cảnh giới nên Trường quân đội Hạm Kiều cũng buông lỏng.

“Bên trong tổng cộng có 22 người.” Làm tiên phong tra xét, Lạc Lãng không cần Lăng Lan phân phó lập tức mở máy đo nhiệt năng, xác định số người có trong lều.

“Triệu Tuấn yểm hộ, mặt khác, tiến hành thể thuật chiến đấu.” Lăng Lan nháy mắt quyết định. Cô là người đầu tiên mở khoang thao tác, phi thân xuống.

Những người khác tốc độ không chậm, nhanh chóng nhảyxuống đất. Triệu Tuấn nhìn Lăng Lan mang theo Tề Long Lạc Lãng Tạ Nghi Lý Thì Du như linh hầu tới gần lều trại, trong lòng thập phần bi thôi, vì cái gì lưu lại yểm hộ chính là anh, anh cũng muốn đi chiến đấu a a a a.

Lý Lan Phong hâm mộ mà nhìn bóng dáng đám người Tề Long, thật hy vọng mình có thể đi theo phía sau Lăng Lan, anh nhìn thân thể băng bó đày người nhịn không được thở dài.

Đối phó 22 người không có gì phòng bị, đám người Lăng Lan căn bản không có gì áp lực, chỉ cần ba người Tề Long Lạc Lãng Tạ Nghi liền hung tàn đến chết, mấy giây liền đánh xỉu một nhóm lớn, cái này làm cho Lý Thì Du khẩn trương vô cùng vừa mới đánh ngất một đối thủ chuẩn bị đối phó người tiếp theo thì phát hiện không có chuyện cho mình làm, lúc này anh mới khắc sâu cảm giác được tiểu đội của mình, vô luận là đội trưởng hay là đội viên đều là một đám hung tàn.

Lăng Lan cho các đội viên đem những người bị đánh ngất khóa lại trong cơ giáp của họ, sau khi rà soát n lần, xác định không còn có kẻ địch, mấy người lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhìn Trường quân đội Hạm Kiều nấu xong cơm nóng, mấy người mừng rỡ như điên, tuy rằng dinh dưỡng tề dưới sự cải tiến của lão đại có hương vị rất không tồi, nhưng bọn họ liên tục ăn mấy lần, liền có chút chịu không nổi, đặc biệt là Tề Long có dạ dày vương, nhìn đến đồ ăn hai mắt đều phát sáng lục quang.

Lăng Lan đem Lý Lan Phong trong Cơ Giáp ôm xuống dưới, tuy rằng Lý Lan Phong tưởng chính mình đi, nhưng Lăng Lan mắt lạnh thoáng nhìn khiến cho Lý Lan Phong cũng không dám nói phản đối, ô ô ô, con thỏ thật hung tàn!

Đương nhiên, Triệu Tuấn vẫn như cũ bi thôi lưu thủ Cơ Giáp cảnh giới, Triệu Tuấn tránh ở Cơ Giáp cắn khăn tay nhỏ, anh anh anh, các người khi dễ người mới như vậy, đáng xấu hổ không?

Rượu đủ cơm no, Lăng Lan cho Tề Long tiếp nhận nhiệm vụ của Triệu Tuấn, làm ẩnh cũng hạ cơ nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút. Đương Triệu Tuấn ăn đến phần cơm nóng đã lâu không được đụng thì tức khắc rơi lệ đầy mặt, thật sự quá hạnh phúc, anh rốt cuộc sống lại.

“Khụ khụ khụ……” Lý Lan Phong vô pháp khống chế mà ho khan một trận, Lăng Lan nhìn về phía Lý Thì Du, Lý Thì Du xem mạch một chút, bình tĩnh mà trả lời: “Không có việc gì, chỉ là độ ấm trong lều thấp hơn so với khoang thao tác, thân thể Lý Lan Phong nhất thời không có biện pháp thích ứng.”

“Muốn tiến Cơ Giáp nghỉ ngơi hay không?” Lăng Lan quan tâm hỏi, Lý Lan Phong thương thế nghiêm trọng, Lăng Lan vẫn luôn để ở trong lòng, sợ thương thế sẽ chuyển biến xấu.

“Không cần, điểm nhiệt độ chênh lệch này đều không thể thích ứng, về sau tớ như thế nào lên chiến trường? Nơi đó không có điều kiện như bây giờ.” Lý Lan Phong nhấc canh trong tay, lúc này có thể uống một ngụm canh ấm, toàn thân tâm đều cảm giác thoải mái.

Lăng Lan không phản đối, như Lý Lan Phong nói, hiện tại chỉ là Cơ Giáp Đại Hỗn Chiến, chỉ là mô phỏng một ít hoàn cảnh chiến trường thôi, kỳ thật vật tư gì đó đều chuẩn bị thực nguyên vẹn, căn bản không tính là chân chính khổ, nếu hiện tại đều thừa nhận không được, như vậy Lý Lan Phong căn bản vô pháp lên chiến trường chân chính.

Lý Lan Phong uống lên một chén canh nóng, cảm giác thoải mái rất nhiều, lúc này mới lấy bản đồ, nằm xoài trên trên mặt đất, chỉ vào Đại bản doanh Trường Đệ Nhị Nam Sinh nói: “Đội trưởng, Trường Đệ Nhị Nam Sinh ở chỗ này, cách chúng ta ước chừng 147 km, dựa theo cao cấp Cơ Giáp tốc độ, ước chừng bảy phút là có thể đuổi tới, hiện tại cách thời gian kết thúc Đại Hỗn Chiến còn một nửa thời gian, cũng chính là gần 36 giờ, tôi kiến nghị chúng ta ở chỗ này ẩn núp, chờ thời điểm cuối cùng, lúc Trường Đệ Nhị Nam Sinh phòng ngự thấp nhất tiến hành công kích.”

“Nói như thế nào?” Lăng Lan nhàn nhạt dò hỏi.

“Chờ Tưởng Thiếu Vũ rời đi, chính là thời điểm chúng ta xuống tay.” Lý Lan Phong chém đinh chặt sắt địa đạo.

Lăng Lan khóe miệng hơi hơi nhếch lên, liếc Lý Lan Phong một cái: “Cậu liền tự tin Tưởng Thiếu Vũ sẽ rời đại bản doanh.”

Đọc FULL truyện tại đây

“Tưởng Thiếu Vũ người này tôi đã nghiêm túc nghiên cứu quá, hắn chính là cái cường thế lại thích biểu hiện, sao có thể từ bỏ tiến công mà thành thành thật thật tọa trấn đại bản doanh chứ?” Lý Lan Phong khóe miệng lộ ra nụ cười tự tin, “Hắn cuối cùng tất nhiên sẽ mang đội xuất chinh.”

“Cậu cho rằng hắn sẽ hành động gì.” ánh mắt Lăng Lan lộ ra một tia khen ngợi, Lý Lan Phong phỏng đoán đồng dạng cũng là cô phỏng đoán, tràn ngập chờ mong, Lăng Lan nhịn không được cho Lý Lan Phong tăng một chút khó khăn, muốn biết Lý Lan Phong có thể hay không phỏng đoán ra thời gian Tưởng Thiếu Vũ hành động.

“Sau 12 giờ nữa, tôi cho rằng, Tưởng Thiếu Vũ sẽ lợi dụng một ngày cuối cùng, cũng chính 24 giờ là cuối cùng xuất chinh tới Khu S khu P .” Lý Lan Phong quyết đoán trả lời.

Lăng Lan trầm mặc một chút, Tưởng Thiếu Vũ cái người gấp gáp kia …… Khi hắn biết chuyện phát sinh ở 2 khu S và P thật có thể nhẫn đến 24 giờ cuối cùng sao? Bất quá, 12 giờ sau hành động, vô luận trong đó phát sinh cái gì, đối bọn họ mà nói cũng chưa nguy hại, Lý Lan Phong phán đoán vẫn là chuẩn xác. Nghĩ đến đây, Lăng Lan liền gật đầu nói: “Vậy 12 giờ sau hành động đi.”

Lạc Lãng nhìn Lăng Lan cùng Lý Lan Phong quyết định thời gian hành động, biết bọn họ có 12 giờ nghỉ ngơi chỉnh đốn thì tức khắc vui vẻ, cậu nhìn nhìn lều trại một cái cười hì hì từ túi tiền lấy ra một cái phát xạ: “Tớ trước đem cái đại bản doanh này biến thành của chúng ta.”

Cậu thân hình mới vừa động liền nghe phía sau có tiếng ám khí đánh úp lại, Lạc Lãng nhanh nhạy sườn lóe, thuận tay bắt lấy ám khí, thế nhưng là một cái nồi sắt, cậu đột nhiên nhảy lên: “Nóng! Nóng! Nóng!” Nồi sắt ở trên tay cậu nhảy qua nhảy lại, không phải không nghĩ ném trên mặt đất, nhưng Lạc Lãng rõ ràng cảm giác được ánh mắt như băng đao của Lăng Lan truyền đến tin tức, nếu dám ném xuống, cậu nhất định phải chết.

Dưới loại tình huống này, Lạc Lãng liền tính lại nóng cũng không dám dễ dàng ném xuống, chỉ có thể qua lại đổi tay vãn hồi đôi tay chính mình sắp bị nóng chín.

Rốt cuộc, nồi sắt rốt cuộc không nóng, Lạc Lãng lúc này mới đem nồi sắt nhẹ nhàng buông, ai oán đôi mắt phiêu hướng Lăng Lan: “Lão đại, vì sao dùng nồi sắt ném tớ.” Cái nồi sắt hung tàn bay tới vừa rồi là do Lăng Lan đá tới.

“Mở ra nhân cách bình tĩnh cực hạn.” Lăng Lan lạnh lùng mà liếc mắt một.

“Tìm tôi có việc?” Lạc Lãng thực nghe lời, Lăng Lan vừa dứt lời, cậu liền mở ra nhân cách bình tĩnh cực hạn.

“Lưu một chút trí tuệ cấp bản thể.” Lăng Lan nhàn nhạt địa đạo.

Nhân cách bình tĩnh cực hạn ánh mắt chợt lóe, lộ ra một tia kiêng kị, hắn không thể tưởng được vị lão đại bản thể này thế nhưng biết huyền bí của thiên phú.

“Lần sau, tôi không nghĩ lại nhìn thấy một Lạc Lãng ngu xuẩn.” Lăng Lan vươn ngón tay điểm điểm nhân cách bình tĩnh cực hạn, “Không cần ý đồ khiêu khích tôi, tôi lúc trước chỉ đánh bại các người là tưởng gia tăng lực lượng Lạc Lãng mà không phải cho các ngươi cướp đoạt năng lực bản thể.” Lăng Lan vừa dứt lời, một đạo cường đại tinh thần đánh sâu công kích vào, nhân cách bình tĩnh cực hạn cả người run lên run lên, sắc mặt tái nhợt, hắn hai mắt không hề bình tĩnh, thế nhưng xuất hiện kinh hãi, tựa như nhìn thấy quỷ.

“Ta có thể đánh bại các người, càng có thể mạt sát các người! Ta nhẫn nại là hữu hạn.” tầm mắt Lăng Lan lạnh băng nhìn về phía nhân cách bình tĩnh cực hạn, sát khí vẫn luôn thu liễm ở trong cơ thể đột nhiên phóng thích, nồng đậm sát khí làm mặt nhân cách bình tĩnh cực hạn càng thêm tái nhợt, hắn thậm chí cảm giác, cổ sát ý tràn ngập huyết sắc kia có thể hoàn toàn cắn nuốt hắn, này rốt cuộc là cái năng lực gì làm nhân cách bình tĩnh cực hạn vừa kinh lại sợ.

“Minh bạch.” Nhân cách bình tĩnh cực hạn cắn răng trả lời.

“Gọi lão đại!” Lăng Lan hai mắt lãnh mang thoáng hiện, khí thế lại lần nữa kéo lên, ép tới nhân cách bình tĩnh cực hạn rốt cuộc không đứng được, vô pháp khống chế mà quỳ xuống.

“Dạ, lão đại!” Nhân cách bình tĩnh cực hạn sắc mặt trắng bệch mà trả lời.

“Minh bạch như thế nào làm đi.” Lăng Lan nhìn chằm chằm đối phương tiếp tục hỏi.

“Đã biết, tôi sẽ cùng các nhân cách khác thương lượng.”

“Thương lượng?” Lăng Lan hai mắt nhíu lại, sát ý chợt lóe mà qua, nhân cách bình tĩnh cực hạn trong lòng đột nhiên lạnh băng một mảnh, hắn phát hiện lão đại của bản thể là thật sự tưởng mạt sát những nhân cách bọn họ mà không phải miệng nói nói, đe dọa mà thôi.

“Tôi sẽ thông tri báo họ, nhất định có thể làm được.” Nhân cách bình tĩnh cực hạn quả nhiên không hổ là nhân cách bình tĩnh cực hạn, nháy mắt làm ra quyết định, quyết định hoàn toàn thần phục Lăng Lan.

Lăng Lan ánh mắt lóe lóe, sát khí cùng do dự luân phiên thoáng hiện, Lạc Lãng thiên phú là mặt song nhận, tuy rằng có thể gia tăng thực lực Lạc Lãng, nhưng bản thể thực dễ dàng bị nhân cách đó khống chế chiếm hữu…… Có lẽ lau sạch thiên phú Lạc Lãng đối Lạc Lãng càng an toàn.

Nhân cách bình tĩnh cực hạn như thế nào không biết Lăng Lan do dự cùng sát ý, hắn lập tức nói: “Lại cho chúng tôi một cơ hội, chúng tôi sẽ phụng bản thể làm vương.”

Lăng Lan đột nhiên trấn áp nhân cách của Lạc Lãng, mấy người khác ở đây tức khắc khẩn trương, bọn họ biết Lăng Lan làm như vậy tất có dụng ý, cho nên bình tĩnh mà bàng quan, không dám phát ra một chút thanh âm kinh động hai người Lăng Lan Lạc Lãng.

Lăng Lan nhìn chằm chằm nhân cách bình tĩnh cực hạn mấy giây, ở nhân cách bình tĩnh cực hạn sắp không chịu nổi, Lăng Lan rốt cuộc mở miệng: “Hy vọng các người nói được thì làm được, trở về đi.”

Lăng Lan này một tiếng thật giống như cho nhân cách bình tĩnh cực hạn tân sinh, nháy mắt liền biến mất. Lạc Lãng nhìn chính mình quỳ, sờ sờ đầu, đột nhiên nhớ lại cái gì, sắc mặt hơi đổi.

“Cậu biết phát sinh chuyện gì?” Lăng Lan nhàn nhạt hỏi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Lạc Lãng sắc mặt xanh trắng biến hóa một trận, hồi lâu mới nói: “Cảm ơn lão đại, tớ hiểu được.” Anh nhìn nhìn món độ phát xạ cười lạnh một tiếng: “Nếu không phải lão đại cậu phát hiện, t ớ liền thật thành ngu ngốc, những người đó, thế nhưng thế nhưng……” Lạc Lãng trên mặt tức giận chợt lóe mà qua, bọn họ thế nhưng bất động thanh sắc mà đem trí tuệ, lực lượng thuộc về cậu lặng yên xâm chiếm, mà cậu thế nhưng chút nào cũng không biết.

“Bởi vì cậu còn chưa đủ mạnh, chỉ cần cậu đủ cường, cậu chính là vương.” Lăng Lan lạnh lùng mà nói.

Lạc Lãng thật mạnh gật đầu nói: “Tớ nhất định sẽ biến mạnh, lão đại, tớ nhất định sẽ.” Tay phải cậu nắm chặt, vật trong tay cũng bị trực tiếp bóp nát, khuôn mặt mỹ lệ lộ ra n ụ cười nén giận mà phóng t úng, yêu dị đến làm người vô pháp nhìn thẳng, làm tầm mắt mấy người bàng quan một bên không tự chủ được mà chuyển qua một bên……

Nếu thật sự mở đèn lên thì thì toàn bộ Khu Q Khu M đều sẽ biết Đại bản doanh Trường Hạm Kiều bị xâm chiếm, loại hành vi ngu ngốc làm bại bại lộ chính mình này, nghĩ tới vừa rồi mình suýt chút thực hiện…… hai mắt Lạc Lãng lạnh lùng, những nhân cách đó, thật là thiếu thu thập.

Ở chỗ Trường Đệ Nhị Nam Sinh, Tưởng Thiếu Vũ lúc này thu được phần tình báo mới nhất, hắn nhìn lúc sau, mày không khỏi mà nhíu chặt: “Không nghĩ tới Trường Đệ Nhất Nam Sinh, Trường Tổng Hợp Đệ Nhất, Trường Đệ Tam Nam Sinh thế nhưng liên thủ. Hiện tại đang rửa sạch đại bản doanh của các trường quân đội khác ở khu S, khu P.”

Một đội trưởng bên cạnh nghe Tưởng Thiếu Vũ nói không khỏi lo lắng: “Đoàn trưởng, chúng ta làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chúng ta từ bỏ khu P?”

“Từ bỏ? Chờ bọn hắn đánh hạ toàn bộ Khu P, liền tính chúng ta đem Khu M cùng Khu Q toàn bộ ăn xong, tích phân cũng so kém bọn họ, Trường Đệ Nhị Nam Sinh chúng ta sao lại có thể trở thành lão Tứ (hạng 4).” Tưởng Thiếu Vũ lập tức phủ quyết nói.

“Nhưng bằng lực lượng chúng ta, muốn đối kháng ba trường quân đội liên thủ chỉ sợ rất khó.” Một đội trưởng khác cười khổ.

“Hơn nữa đại bản doanh bọn họ đều ở khu S cùng Khu P, liền tính tưởng đánh lén cũng không cơ hội.” Đang lật xem tình báo, một đội trưởng nhìn tin tức mặt trên trong lòng buồn bực phi thường, ba trường kia thật may mắn, thế nhưng phân ở 2 khu gần nhau.

“Đều ở khu S và Khu P? Không đúng……” Tưởng Thiếu Vũ tựa hồ nhớ tới cái gì, hỏi một phó thủ bên người nói: “Gia Cát, bản đồ chúng ta vẻ lúc ấy đâu.”

Gia Cát cười đem một phần bản đồ đặt trước mặt mọi người, chỉ chỉ khu G17, chỉ điểm đánh dấu Trường Đệ Nhất Nam Sinh.

“Có chuyện gì?” Một đội trưởng nhìn điểm đánh dấu trên bản đồ và vị trí mà tình báo đưa tới. Báo cáo trên tay rõ ràng viết đại bản doanh Trường Đệ Nhất Nam Sinh ở Khu S, trấn thủ chính là Kiều Đình.

“Chẳng qua là một trò chơi thật thật giả giả, Trường Đệ Nhất Nam Sinh ở Khu S tạo đại bản doanh giả mê hoặc mọi người, đại bản doanh chân chính bị bọn họ ẩn giấu rồi. Người nghĩ ra phương án này thật là thiên tài, nếu không phải chúng ta nhớ kỹ đại bản doanh chân chính của Trường Đệ Nhất Nam Sinh trước đó thì có lẽ đều bị lừa rồi.” Gia Cát ánh mắt lộ ra một tia kinh ngạc cảm thán, hắn rất hiếu kì người nghĩ ra phương án này đến tột cùng là ai, tuyệt đối là tuyệt chiêu bất ngờ, liền hắn cũng chưa nghĩ đến phương pháp này.

Tưởng Thiếu Vũ nhìn khu G17 tức khắc cười ha hả: “Trời cũng giúp ta, không nghĩ tới Kiều Đình to gan như vậy, rời đại bản doanh.”

Gia Cát không chút nào ngoài ý muốn, hắn cười hỏi: “Đoàn trưởng, chuẩn bị tấn công G17?”

“Người hiểu ta cũng chỉ có Gia Cát, nếu bọn họ giả tạo ra một đại bản doanh, tin tưởng đại bản doanh chân chính ở khu G17 sẽ có lực phòng thủ không quá mạnh, đây chính là cơ hội của chúng ta, chỉ cần đem Đại bản doanh Trường Đệ Nhất Nam Sinh đánh hạ, tất cả điểm của bọn họ sẽ thuộc về chúng ta, vị trí số 1 nhất định sẽ là của chúng ta, không ai có thể cướp được.” Tưởng Thiếu Vũ lạnh lùng thốt, trận thí đấu trước đã làm cho Trường Đệ Nhị Nam Sinh bọn họ ném mất mặt mũi, hắn đã sớm tưởng ở Đại Hỗn Chiến rửa mối nhục xưa.

Gia Cát gật gật đầu, lại đưa cho Tưởng Thiếu Vũ một tờ giấy. Tưởng Thiếu Vũ mở ra liếc mắt một cái, ánh mắt lộ ra tia mừng như điên: “Gia Cát, nguyên lai cậu đều an bài xong.”

“Đúng vậy, khi thu được tin Đại bản doanh Trường Đệ Nhất Nam Sinh ở Khu S, là Kiều Đình tọa trấn thì tôi liền nghĩ ra kế hoạch này, hy vọng đối đoàn trưởng hữu dụng.”

“Đương nhiên là có, quả thực thật là khéo. Kế sách này của cậu đem đại bộ phận binh lực của ba trường quân đội đều liên lụy ở Khu P…… Ha hả, Trường Đệ Nhấ Nam Sinh, Trường Đệ Tam Nam Sinh, ta muốn cho bọn họ hoàn toàn ngã xuống đám mây, chỉ là đáng tiếc tiện nghi Trường Tổng Hợp Đệ Nhất.” Tưởng Thiếu Vũ tiếc nuối.

“Không có biện pháp, đại bản doanh Trường Tổng Hợp Đệ Nhất ở trung tâm Khu P, chúng ta căn bản không có biện pháp tới gần nơi đó, hy vọng những chiến đội liên minh nổ lực một chút, có thể đánh hạ đại bản doanh Trường Tổng Hợp Đệ Nhất.” Gia Cát không phải không muốn ăn ba trường quân đội, nhưng Trường Tổng Hợp Đệ Nhất địa lợi chiếm ưu thế quá lớn, hắn như thế nào tính cũng chưa nắm chắc thành công, thậm chí còn sẽ ảnh hưởng hai cái kế hoạch khác, cuối cùng không thể không từ bỏ. Bất quá tuy rằng hắn nói như vậy, nhưng hắn thật không xem trọng những chiến đội liên minh thật có thể thành công.

“Chỉ có thể như vậy, bất quá, có chiến lợi phẩm từ Trường Đệ Nhất Nam Sinh cùng Trường Đệ Tam Nam Sinh cũng đã là đủ rồi.” Tưởng Thiếu Vũ không phải quá lòng tham.

Tâm động không bằng lập tức hành động, Tưởng Thiếu Vũ vô pháp lại nhẫn, hắn thực nhanh tụ tập đầy đủ chiến đội, binh chia làm hai đường, một đường là bên ngoài, hợp thành hơn mười chiến đội, hướng Khu S tiêu diệt, mục tiêu chính là đại bản doanh Trường Đệ Tam Nam Sinh.

Mà đường khác là do hắn dẫn dắt, lặng lẽ từ Khu S lẻn vào, chuẩn bị ở giáp ranh mảnh đất, vòng qua Khu P hướng khu G.

“Quả nhiên là cái kế hoạch hay, đại bản doanh chân chính Trường Đệ Nhất Nam Sinh bại lộ, hiện tại xem ra, Đệ Nhất Nam Sinh, Đệ Tam Nam Sinh đều nghênh đón thời khắc khó khăn nhất của mình.” Phòng Quan sát, phát hiện Tưởng Thiếu Vũ hành động, có người bắt đầu vì hai trường quân đội lo lắng.

“Tôi nhưng thật càng lo lắng Trường Đệ Nhị Nam Sinh.” Một quan quân điểm điểm Đại bản doanh Trường quân đội Hạm Kiều, tuy rằng bên ngoài nó vẫn là Đại bản doanh Trường quân đội Hạm Kiều, nhưng tất cả mọi người phòng Quan sát biết, nơi này đã bị một tiểu đội thần bí chiếm.