Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 186

Chương 486: Hải Thị Thận Lâu!

Cái trán Tiểu Tứ bị bắn đau, càng nghĩ trong lòng càng sợ, hai mắt nó rơi lệ nói: “Lão đại, vừa rồi, thiếu chút nữa đã không thấy được chị rồi.”

Lời nói của Tiểu Tứ khiến Lăng Lan hoàn toàn ngạc nhiên, cô chờ đợi Tiểu Tứ giải thích, nhưng Tiểu Tứ lại chỉ ôm đùi của cô, không nói chuyện nữa.

Cảm giác được khủng hoảng trong lòng Tiểu Tứ, Lăng Lan nhẹ nhàng mà xoa xoa tóc của nó, lúc này mới nói: “Tiểu Tứ, em phải nhớ kỹ, nếu như có một ngày, đột nhiên không thấy em nữa, chị nhất định sẽ tìm được em, nhất định!”

Giọng nói của Lăng Lan kiên định trấn an sự hoảng sợ của Tiểu Tứ, cảm xúc của Tiểu Tứ từ từ bình tĩnh lại, nó gật gật đầu, nhẹ giọng trả lời: “Vâng, em tin tưởng chị, lão đại!”

Lại xoa đầu Tiểu Tứ, cảm giác tâm tình Tiểu Tứ khôi phục bình thường, Lăng Lan lập tức đẩy Tiểu Tứ ra, lắc mình rời khỏi ý thức hải, may mắn vì mọi chuyện chỉ phát sinh trong ý thức hải, bên trong phát sinh nhiều chuyện, bên ngoài cũng chỉ qua 2 phút mà thôi.

Tiểu Tứ nhìn ý thức hải đã không có một bóng người, nhất thời bi thương. Hu hu hu, người em trai như nó nhất định là do mẹ kế mang đến, bằng không làm sao lão đại có thể vô tình vứt bỏ nó như vậy?

Lăng Lan đến bên ngoài, lập tức nói cho mọi người phát hiện của cô: “Theo lý thuyết, Hải Vực dương luôn luôn có mặt trời chiếu nắng, khó có cơ hội đổ mưa, độ ẩm sẽ ít hơn so với Hải Vực âm. Nhưng kết quả ngược lại, độ ẩm ở nơi này lớn hơn so với địa điểm mà chúng ta rơi xuống ban đầu…”

Năng lực của người tham gia thi đấu cơ giáp không phải tầm thường, đều là người thông minh. Bọn họ biết nơi mưa dầm triền miên, độ ẩm luôn luôn lớn hơn so với nơi có mặt trời. Kiều Đình gật đầu trả lời: “Chỉ có điểm này, quả thực không giải thích được.”

“Có phải trước khi chúng ta đáp xuống, nơi này từng có mưa to hay không?” Có người đưa ra một tình huống có khả năng xuất hiện.

Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Lăng Lan, chờ đợi Lăng Lan giải đáp.

“Đương nhiên cũng có khả năng này, vì xác định có phải hay không, tôi quyết định lại chờ thêm nửa giờ.” Lăng Lan nói ra quyết định của cô: “Dựa theo cường độ mặt trời hiện tại, nửa giờ sau, mới có thể giảm độ ẩm nơi này, như vậy, nếu đúng như vị đội viên kia nói, có khả năng trước khi chúng ta đến, nơi này đã có một trận mưa to, độ ẩm trong không khí còn chưa hết. Tuy nhiên, nếu độ ẩm vẫn không thay đổi, không yếu bớt, như vậy Hải Vực này…”

“Hải Vực này có thể là cạm bẫy.” Kiều Đình hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Lăng Lan, lập tức mở miệng nói: “Ta đồng ý chờ đợi!”

“Ta cũng đồng ý!”

“Đồng ý!”

Đọc FULL truyện tại đây

Tất cả đội trưởng chiến đội đều đồng ý chờ đợi nửa giờ, dựa theo bản đồ, từ Hải Vực dương đến đại bản doanh của bọn họ, một đường thuận lợi, chỉ cần trong khoảng nửa giờ, cho nên, bọn họ có thể lãng phí nửa giờ được.

Cứ như vậy, tất cả đoàn viên Quân giáo nam tử đệ nhất yên lặng chờ đợi, rất nhanh, nửa giờ qua, không ít người luôn luôn theo dõi độ ẩm, phát hiện trong khoảng thời gian này, độ ẩm trong không khí chẳng những không giảm bớt, ngược lại từ từ tăng lên.

Kiều Đình cũng thấy được điểm này, anh ngẩng đầu nhìn mặt trời đã lên cao, sắc mặt nghiêm trọng mà nói: “Kết quả này là chuyện gì xảy ra? Vì sao xuất hiện tình huống này?”

Lăng Lan không trả lời, ngược lại hỏi: “Đội trưởng Kiều, không biết anh đã nghe qua Hải Thị Thận Lâu chưa?”

Lăng Lan nói khiến mọi người chấn động, Hải Thị Thận Lâu, gọi tắt là ảo ảnh, là một hiện tượng do ánh sáng bị khúc xạ và phản xạ toàn phần, trên địa cầu xa xưa vật thể phản xạ ánh sáng qua khí quyển lại bị khúc xạ hình thành ảo ảnh.

Từ xa xưa địa cầu đã khai thác hết tài nguyên ánh sáng, cuối cùng trở thành một tinh cầu hoang vu, bọn họ cũng chỉ có thể biết được sự tồn tại thần kỳ này từ trên sách vở. Chưa từng tận mắt chúng kiến, nên bọn họ cũng quên chuyện này, càng khiến bọn họ không thể suy nghĩ theo phương diện này, Hải Thị Thận Lâu, thật sự cách bọn họ quá mức xa xôi rồi.

“Cậu nói, chúng ta nhìn Hải Vực dương này, thật ra có thể là giả, chẳng qua chỉ là Hải Thị Thận Lâu mà thôi?” Vẻ mặt Kiều Đình kinh ngạc, thời viễn cổ đã biến mất gì đó, nhưng tại đây lại tái hiện hiện tượng trên tinh cầu không biết tên đó? Đây là thật hay giả?

“Đúng, chỉ có thể giải thích theo cách này thôi.” Kiếp trước Lăng Lan chính là một người địa cầu ở thế kỷ hai mươi mốt, tuy rằng bởi vì thân thể, chỉ có thể ở trong bệnh viện, không thể ra ngoài. Nhưng cô thích tìm hiểu về Địa Cầu, rất thích kỳ cảnh Hải Thị Thận Lâu này, hận không thể xem tận mắt. Cho nên, khi Lăng Lan phát hiện số liệu thực tế không phù hợp với hiện tượng nơi này, Lăng Lan nghĩ đến Hải Thị Thận Lâu đầu tiên.

“Như vậy Hải Vực dương ở nơi nào?” Có người hoang mang đưa ra vấn đề này.

Lăng Lan quay đầu nhìn thoáng phía sau mình, lúc này còn có thể nhìn ra nơi đó tràn ngập sương khói, cô chỉ vào nơi đó nói: “Tôi đoán chừng, Hải Thị Thận Lâu này, có thể là một loại mặt kính phản xạ, chính xác, có khả năng ở phía đối diện.

Ánh mắt Kiều Đình đột nhiên sáng ngời: “Cậu nói, Hải Vực âm và Hải Vực dương chúng ta nhìn thấy đều là giả, đều là Hải Thị Thận Lâu, nó giống như gương, phản xạ lẫn nhau, mà khu vực chúng ta cho là Hải Vực âm, mới là Hải Vực dương?”

“Ta phỏng đoán kết quả là như vậy, có phải hay không, quay lại nơi đó mới biết được, càng tới gần Hải Vực dương, độ ẩm sẽ nhỏ hơn, như vậy phỏng đoán của tôi chắc chắn đúng rồi.” Lăng Lan trả lời.

Đoàn viên nghe được vài đội trưởng nói chuyện, bọn họ nghe phỏng đoán của Lăng Lan như lọt vào trong sương mù, nhưng không cách nào ngăn cản trong lòng bọn họ bội phục đối Lăng Lan. Trời ạ, tri thức của đội trưởng Lăng rộng bao nhiêu, mới có thể nhanh chóng suy đoán đến Hải Thị Thận Lâu trong truyền thuyết kia?

Lý Lan Phong cùng Hàn Kế Quân ở bên cạnh Lăng Lan, nghe suy đoán của Lăng Lan, trong lòng vừa kiêu ngạo vừa hổ thẹn, kiêu ngạo vì người này kiệt xuất là lão đại dẫn dắt bọn họ đi, lão đại càng lợi hại càng yêu nghiệt, bọn họ càng cảm thấy vinh hạnh. Nhưng bản thân bọn họ cũng không tránh khỏi cảm thấy hổ thẹn trong tâm, phải biết rằng công tác này, vốn phải là trách nhiệm của quân sư, hiện tại lão đại đều làm xong rồi.

Trong lòng hai người đều có cảm giác nguy cơ, nếu tiếp tục như vậy, chỉ sợ chức quân sư sẽ khó giữ được rồi. Trong lòng hai người không khỏi cười khổ, có một vị đội trưởng không thiếu tâm lực vũ lực, yêu nghiệt như vậy, là người dẫn dắt bọn họ, thật sự là.

Suy đoán của Lăng Lan được mọi người tán thành, Lăng Lan mệnh lệnh toàn bộ quay về chỗ cũ, không chỉ không có người mâu thuẫn, không ít đội viên còn vui đùa nói, bọn họ phải đi về tự mình thể nghiệm một chút tính chuẩn xác của suy đoán này.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Trên thực tế, tất cả đều là Lăng Lan suy đoán. Càng tới gần Hải Vực dương, độ ẩm lại càng thấp. Lăng Lan cũng khẳng định phán đoán của mình. Cô không chút do dự mệnh lệnh tất cả đội viên, theo sát đội hữu phía trước, đi trước làm gương năm ngón tay vươn vào làn sương mù.

Bên trong sương mù, tầm nhìn giảm xuống, vì sợ trong sương mù có nguy hiểm, tốc độ đám người Lăng Lan phi hành cũng không nhanh, từng Cơ Giáp Sư nhìn chằm chằm đội hữu trước mặt mình, không dám phân tâm, chỉ sợ sơ sẩy, mất bóng dáng đối phương. Ở trong sương mù, mất bóng dáng đội hữu là đáng sợ nhất.

Ước chừng phi hành hai ba phút, đột nhiên Lăng Lan phát hiện sương mù đột nhiên biến mất, cô thoát khỏi phạm vi sương mù, nhìn thấy mình đứng giữa ánh mặt trời đẹp rực rỡ, ánh mặt trời mãnh liệt chiếu trên cơ giáp, Lăng Lan trong khoang khống chế cũng có thể cảm thấy ấm áp.

“Oa, đây thật sự là Hải Vực dương!” Đội viên theo ở phía sau đi ra, thấy Hải Vực trước mắt này tràn ngập ánh nắng tươi sáng, ào ào kích động kêu lên.

Lúc này Kiều Đình cũng dẫn đội chạy ra khỏi sương mù, anh luôn luôn giám sát độ ẩm, lúc anh tiến vào khu vực này, độ ẩm lại giảm rõ rệt, như Lăng Lan phỏng đoán, nơi này mới là Hải Vực dương chân chính.

“Chúng ta tìm đúng phương hướng rồi… Quân giáo kia bay vào Hải Thị Thận Lâu trước mặt chúng ta… Không phải triệt để bi kịch sao?” Lúc này Hàn Dục luôn luôn hoài nghi cũng biết Lăng Lan đúng, anh ta nghĩ đến mấy Quân giáo chui đầu vào Hải Vực dương giả dối, nhất thời vui sướng khi người gặp họa.

“Hi vọng bọn họ có thể tỉnh ngộ kịp thời, bằng không, đến Hải Vực âm bên kia, lại vòng trở về, tuyệt đối không hoàn thành xong trong vòng 12 tiếng.” Mục Thiếu Vũ xem bản đồ trong tay, nhịn không được cảm thán nói.

Hải Vực Âm cùng bản đồ đại hỗn chiến như hai điểm tương phản, khoảng cách này, dù là cơ giáp vương bài, sáu giờ cũng không về kịp rồi.

Lăng Lan nhìn Hải Vực bên này, khóe miệng hơi hơi vểnh vểnh lên, vì suy đoán bản thân chuẩn xác âm thầm tán dương. Dù cô biểu hiện như định liệu trước, trên thực tế, chưa thấy kết quả, cô còn có chút không yên.

“Toàn thể tập hợp, thống kê đội viên chiến đội, nếu toàn bộ đến đủ, chúng ta dùng hết tốc độ tiến về phía trước.” Lăng Lan nhanh chóng hạ mệnh lệnh mới, tất cả chiến đội tiến hành thống kê đội viên, báo cáo cho Lăng Lan, cuối cùng xác định không một người lạc đội.

Lăng Lan không băn khoăn, tất cả đoàn viên nhanh chóng tiến về phía trước, hơn một giờ phi hành buồn tẻ, bọn họ thấy được đường ven biển Hải Vực dương, từng dãy núi trùng trùng nhấp nhô, khiến người ta kích động lại hưng phấn, bởi vì đại bản doanh của bọn họ, khu vực G17 trên ngọn núi cao cách đó không xa.

Đám người Kiều Đình nhìn dãy núi cao, nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, phi hành xa, Hải Vực mênh mông vô bờ, làm cho người ta mỏi mệt gấp bội, có thể nhìn thấy lục địa, làm cho thần kinh người ta run lên, mỏi mệt đều tan biến.

Nhóm Lăng Lan là nhóm đầu tiên đến gần nơi này, bọn họ bay qua núi cao, cũng không phát hiện Quân giáo khác. Bọn họ nhanh chóng tìm được G17thuộc về bọn họ, nổi lửa một cái góc nào đấy đại biểu cho đại bản doanh G17.

Lúc này, cách bọn họ mấy ngàn km, trong cơ giáp chủ quan sát trận giao chiến, trên màn hình siêu cấp lớn, hiện ra một đại địa đồ u ám, khu vực G17, bị đốt sáng lên.