Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 183

Chương 483: Đạn tín hiệu tập họp!

Lăng Lan bắn ra, Tề Long theo sát sau lưng, Lạc Lãng bắn ra tiếp theo.

Ba chiếc cơ giáp, cấp tốc hạ xuống, trong nháy mắt bị đêm đen phía dưới cắn nuốt, mọi người không nghĩ tới, mẫu hạm vận chuyển đã tiến vào tầng khí quyển tinh cầu.

“Má ơi, đây là lực hấp dẫn gì?” Tốc độ cơ giáp hạ xuống vượt xa tinh cầu bình thường, nhìn gia tốc cùng tốc độ được hiện ra ở trong màn hình, trong lòng Tề Long cùng Lạc Lãng kinh hãi.

Đang lúc này, cơ giáp bọn họ nhận được một chuỗi tài liệu Tinh cầu Lăng Lan gởi tới. Hai người không hề nghĩ ngợi, ngón tay trực tiếp khua, cơ giáp bắt đầu nghỉ ngơi và hồi phục số liệu lần nữa, để thích ứng Tinh cầu không biết này.

Kiều Đình thấy Lăng Lan bắn ra khỏi khoang thuyền đầu tiên, nhất thời sắc mặt biến đổi, mới vừa rồi trong nháy mắt, anh không có quả quyết như Lăng Lan vậy, anh chần chờ… Điều này làm cho anh có cảm giác bại bởi Lăng Lan.

“Chúng ta đi!” Kiều Đình cắn răng, ra lệnh với các đội viên. Anh thua Lăng Lan từng bước, nhưng anh không thể thua hai bước ba bước thậm chí nhiều hơn.

Rất nhanh, 24 người chiến đội do Kiều Đình lãnh đạo trong mấy giây, từ khoang thuyền vận chuyển bắn ra ngoài. Nếu nói hành động của Lăng Lan để cho mọi người khiếp sợ, như vậy hành động của Kiều Đình là thức tỉnh mọi người.

Đang lúc này, JM lại bắt đầu thông báo mới: “Trong ba phút đồng hồ người không bắn ra, sẽ hủy bỏ tư cách tham gia đại hỗn chiến lần này. Nhắc nhở, sau 2 phút 40 giây, cửa khoang bị đóng kín.”

Ba trường quân đội khác nghe nóng nảy, biết đã không có thời gian để cho bọn họ lãng phí, quan chỉ huy của bọn họ lập tức tuyên bố, đưa toàn bộ vật tư, để cho đội viên bắn ra trước, mình lấy vật tư cần thiết. Về phần trước lúc cửa khoang đóng có thể lấy bao nhiêu, vậy cũng chỉ có thể dựa vào tốc độ mọi người.

So sánh với ba trường quân đội hỗn loạn, bởi vì Trường quân đội nam sinh đệ nhất đã cầm chắc vật tư mình cần, bắt đầu đâu vào đấy tiến hành bắn ra, trong một phút, bắn ra bảy tám phần. Vốn Lâm Trung Khanh đang tiến hành đối thoại chiến đội, ra dấu tay chỉ có bọn họ biết về phía mấy đồng đội còn chưa bắn ra, lúc này mới mang tiểu đội hậu cần cùng phi cơ vận chuyển bắt đầu bắn ra…

“Tích tích tích! Phát hiện cửa khoang đang đóng bắt đầu đếm ngược tính giờ 100, 99…” Đang lúc này, JM lên tiếng lần nữa, bắt đầu nhắc nhở thời gian cuối cùng cửa sẽ phải đóng lại.

“Đội viên lấy được vật liệu nhanh bắn ra, để đội viên phía sau lấy…” Quan chỉ huy của bọn họ bắt đầu chỉ huy, mặc dù tận hết khả năng, nhưng cục diện vẫn còn hỗn loạn không dứt.

Có vài người muốn chen vào đi lấy đồ, có vài người lấy được lại muốn đi ra, trong khoảng thời gian ngắn cho nên chắn ngang nhau.

Đọc FULL truyện tại đây

“73, 72, 71…” Càng ngày con số đếm ngược càng ít, lòng quan chỉ huy của bọn họ như lửa đốt, nhưng không biết giải quyết như thế nào.

“Đoàn trưởng, chỉ có thể để cho bọn họ bắn ra trước, vật tư vũ khí, chỉ có thể để cho phi cơ vận chuyển hậu cần có thể mang bao nhiêu thì mang bấy nhiêu.” Nhìn thấy tình thế sẽ mất khống chế, người quân sư bên cạnh vội vàng nhắc nhở.

Có thể làm quan chỉ huy đoàn đội, đều là nhân vật nổi bật xuất chúng, anh cũng nhìn ra, nếu đoàn viên mang vật tư, thời gian đầy đủ, là chuyện tốt, nhưng trong thời gian cực hạn này, muốn hoàn thành, thật có chút hoang tưởng, vì vậy anh quả quyết ra lệnh: “Tất cả đoàn viên, ngưng cầm vật tư, lập tức bắn ra cho tôi!”

Mệnh lệnh này, nhất thời để cho mọi người có phương hướng, người bên ngoài không hề chen vào trong, bọn họ quay đầu chạy về cửa khoang, nhanh chóng bắn ra ra ngoài.

“17, 16, 15…” Thời gian càng ngày càng đến gần thời hạn cuối cùng, lúc này tất cả trường quân đội bắn ra cũng bảy tám phần, chỉ để lại một số hậu cần phi cơ vận chuyển, phi cơ vận chuyển không cần suy nghĩ, tùy tiện lấy mấy cũng rương lớn chưa mở bỏ sau lưng của mình, nhanh chóng bắn đi ra…

“7, 6, 5, 4…” Khi chiếc phi cơ hậu cần vận chuyển cuối cùng bắn đi ra, lúc ở lằn ranh Cơ Giáp Sư chiếc cơ giáp này cảm giác có đồ vật gì đó đang động… Nhưng một giây kế tiếp, cấp tốc hạ xuống làm cho anh ném vấn đề này sau ót, anh khẩn trương thu góp tài liệu, bắt đầu điều chỉnh số liệu cơ giáp, thích ứng tình huống Tinh cầu mới này.

“3, 2, 1…” Sau thời gian đếm ngược, hai tay bốn chiếc cơ giáp đã lấy được mục tiêu bọn họ đã sớm nhìn chằm chằm, thành công từ cửa khoang bắn ra ngoài.

“0!” Đếm ngược kết thúc, cửa khoang bị khép lại, khoang thuyền không có một bóng người, chỉ để lại một mảnh hỗn độn, hơn một nửa vật tư rơi trên mặt đất còn chưa lấy đi, đủ chứng minh, những trường quân đội này sau 78 giờ (đại hỗn chiến 72 giờ + tìm kiếm đại bản doanh 6 giờ), trôi qua tuyệt không thoải mái.

Khâu Nguyệt vẫn chú ý khoang thuyền số 3 hạm đội bảy, thấy động tác bốn chiếc cơ giáp cuối cùng, ánh mắt sáng lên, anh lập tức ra lệnh: “Hình ảnh lui về 5 giây trước!”

Quang não lui hình ảnh mới vừa rồi về năm giây đếm ngược cuối cùng, khi chiếc cơ giáp cuối cùng bắn ra ngoài, từ trong góc bí mật, bốn chiếc cơ giáp nhanh chóng nhào ra, hướng về phía toàn bộ vật tư không lấy đi của ba ở trường quân đội. Bọn họ có mục đích rất rõ ràng, hai tay cơ giáp tìm tòi, lấy bốn cái rương lớn liền bắn ra cửa khoang.

Khi Khâu nguyệt dừng hình ảnh ở cửa bắt được rương lớn, sau đó phóng đại hình ảnh, mặc dù đang cấp tốc, hình ảnh cũng không tính rất rõ ràng, huy hiệu trường ở ngực bọn họ đại biểu thân phận cũng có chút loáng thoáng, nhưng ông cùng tốt nghiệp ở Trường quân đội nam sinh đệ nhất, dĩ nhiên nằm lòng đối với huy hiệu trường học cũ, trong nháy mắt liền đoán được, bọn họ đến từ Trường quân đội nam sinh đệ nhất.

“Má nó, thật là một đám điên!” Vì vật tư, bọn họ kiên nhẫn đến cuối cùng, thật không nên khen bọn họ hay là muốn phê bình bọn họ, một không khéo, vẫn có thể mất đi tư cách đại hỗn chiến.

Mặc dù Khâu Nguyệt mắng người trong miệng, trên mặt lại một sự vui vẻ, xem ra ông còn rất hài lòng đối với bốn người hành động to gan này.

“Nếu quan chỉ huy của các ngươi là con trai của Lăng Tiêu, nghĩ đến cũng có thể mang theo các ngươi vượt qua những khó khăn kia.” Khâu Nguyệt thầm nói, đúng là, hạm đội bảy dưới sự sắp xếp của anh, vị trí bắn ra, là nơi phiền toái nhất của Tinh cầu, nếu không khéo, có thể không cách nào chạy tới vị trí quy định trong sáu giờ…

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Đừng làm cho ta thất vọng! Mặc dù khó khăn, nhưng chỉ cần phá giải huyền bí bên trong, có lẽ chỉ dùng một giờ là có thể đến, chớ bị hai mắt của mình mê hoặc.” Khâu Nguyệt đầy mong đợi, ông thật lòng hi vọng, con trai của Lăng Tiêu có thể thừa kế Lăng Tiêu đa mưu túc trí, Lăng Tiêu cũng không phải chỉ là một Thần cấp sư sĩ.

“Tốc độ gió 12, coi như toàn lực khống chế, cũng không cách nào bảo đảm điểm rơi cuối cùng ở nơi nào.” Nhìn Tiểu Tứ báo cáo tốc độ gió, Lăng Lan không hề khẩn trương, trong lòng có chút lo lắng. Tối kỵ của Đại hỗn chiến là đoàn viên tách ra tụt lại phía sau, cộng thêm đồng thời bắn ra còn có những đối thủ cạnh tranh khác, nếu là đội viên rơi lạc, lại đụng phải những đối thủ cạnh tranh khác, vậy thì bi kịch rồi.

Đang lúc này, Tiểu Tứ đột nhiên báo cáo: “Các số liệu gần như vững vàng, tốc độ gió yếu bớt, sức hút của trái đất đang tăng cường… Lão đại, chúng ta có thể sẽ phải hạ xuống mặt đất tinh cầu rồi.”

Lăng Lan phát hiện bốn phía vẫn tối đen như mực, không có một tia ánh sáng, điều này làm cho cô không thể tính toán tình huống mặt đất. Trong nháy mắt cô đã phán đoán, lập tức phân phó Tiểu Tứ nói : “Bắn đạn tín hiệu lên trời!” Đồng thời, ngón tay Lăng Lan khua thật nhanh, theo các tài liệu Tiểu Tứ phân tích được, điều chỉnh thiết trí cơ giáp lần nữa, để cho tốc độ cơ giáp hạ xuống chậm lại, cuối cùng thành công biến thành trạng thái trôi lơ lửng.

“Bùm bùm bùm” ba tiếng vang, ba mảnh đạn tín hiệu màu tím bay lên không trong nháy mắt, cơ giáp Lăng Lan trôi lơ lửng ở bầu trời, ở nơi này một màu tối den, ba mảnh đạn tín hiệu này dường như rực rỡ và chói mắt, không người nào có thể sao lãng.

Tề Long cùng Lạc Lãng bắn ra chỉ kém một giây so với Lăng Lan, thấy giữa không trung cách bọn họ rất xa, đột nhiên xuất hiện ba ánh sáng tím như ẩn như hiện, trong lòng nhất thời vui mừng.

Cơ giáp mới vừa hạ xuống thì bị gió mạnh cuốn vào, bọn họ lo lắng có thể bị gió lốc đưa đến nơi cách vị trí ban đầu hay không, cuối cùng xa Lão Đại, không thấy được đạn tín hiệu mà không tìm được đối phương. Thật may là, bọn họ chỉ bị cách một chút, cũng không coi là quá xa với vị trí Lão Đại. Bọn họ mừng rỡ như điên lập tức điều khiển cơ giáp bay đến hướng tia sáng ki.

Phải nói, được Hàn Kế Quân, Lý Lan Phong cùng với ba người cán bộ tham mưu chuyên nghiệp cao cấp khác được điều động tới để thiết kế, cuối cùng hoàn thành, đúng là chu đáo, có thể tập trung đội viên nếu xuất hiện tình huống các nhóm đều đi vào trong bóng tối như thế này.

Cho nên, khi Lăng Lan bắn ba mảnh đạn tín hiệu, đoàn viên thấy đạn tín hiệu cũng biết điều này có ý gì. Màu tím, có nghĩa là khẩn cấp lơ lửng trên bầu trời, mặt đất có thể sẽ gặp nguy hiểm. Ba mảnh, có nghĩa là người bắn là quan chỉ huy cấp cao nhất, đồng thời ba mảnh đạn tín hiệu cũng nói vị trí của Lăng Lan, đó là chính giữa ba mảnh đạn tín hiệu. Mà đạn tín hiệu còn có ý nghĩa lớn hơn, chính là tập họp!

Kiều Đình chậm hơn Tề Long, Lạc Lãng một chút cũng nhìn thấy ba mảnh đạn tín hiệu màu tím này, anh không chần chờ, trực tiếp nhắm ngay phương hướng đỉnh đầu, bắn một quả đạn tín hiệu màu tím cùng một quả màu xanh biếc. Giống nhau, hành động này là hô ứng đạn tín hiệu của Lăng Lan, bắn đạn tín hiệu màu tím, là nói cho Lăng Lan anh đã biết được, mà đạn tín hiệu màu xanh biếc, là đạn tín hiệu chuyên thuộc về Kiều Đình, anh đang nói cho Lăng Lan thân phận của mình, đồng thời cũng ở đây triệu tập đội viên của anh.

Những đội trưởng khác rối rít thấy được đạn tín hiệu này, hành động theo. Rất nhanh, bầu trời nổi lên mấy đạn tín hiệu màu tím, theo đạn tín hiệu màu tím cũng là các loại đạn tín hiệu màu sắc khác. Nhất thời bầu trời đêm vốn đen kịt, lại mỹ lệ dị thường.

Không có bị đẩy quá xa, các đội viên có thể thấy đạn tín hiệu, nhất thời có mục tiêu, tinh thần bọn họ phấn chấn điều khiển cơ giáp, bay đến hướng đạn tín hiệu thuộc về chiến đội mình.

“Những thứ kia là Trường quân đội nam sinh đệ nhất sao? Bọn họ chuẩn bị đầy đủ như vậy?” Chen lẫn ở trong đó là thành những khác trường quân đội khác, thấy một màn như vậy, bắt đầu hâm mộ ghen tỵ. So sánh với Trường quân đội nam sinh đệ nhất đâu vào đấy, chuẩn bị đầy đủ, bọn họ tựa như con ruồi không đầu, không biết bước kế tiếp muốn làm gì.

Tuy nhiên, nhóm Cơ Giáp Sư cũng điều khiển cơ giáp nhanh chóng cách khu vực đạn tín hiệu, bọn họ rõ ràng, một khi tiến vào khu vực này, bọn họ lạc đội, nếu bị đối thủ phát hiện, Chắc chắn sẽ trở thành chiến lợi phẩm, bọn họ sẽ không phạm sai lầm cấp thấp này.