Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 - Trang 163

Chương 467: Sự kiện Mì Dương Xuân!

Chu Cảnh là một người công kích viễn trình, chính là bởi vì quen thuộc hiểu biết viễn trình nên hắn càng rõ ràng sự lợi hại của Lăng Lan hơn đồng đội, tuy rằng Lăng Lan chỉ xuất hiện trên sân đấu hai lần nhưng hắn biết Lăng Lan tuyệt đối là một đối thủ cực mạnh.

Bất quá, Chu Cảnh coi trọng thì coi trọng nhưng cũng không cho rằng mình không có phần thắng. Cơ sở hoàn mỹ thì như thế nào, nó cũng không có nghĩa là có thể chống cự được kỹ năng cao cấp.

Kỹ năng cao cấp là từ kỹ năng cơ sở phát triển ra, nó hoàn toàn thoát thai với kỹ năng cơ sở, uy lực lại mạnh hơn kỹ năng cơ sở mấy lần thậm chí mấy chục lần, đây cũng là nguyên nhân vì sao Cơ giáp sư đến hậu kỳ dần dần từ bỏ kỹ năng cơ sở mà khổ tâm nghiên cứu Kỹ năng cao cấp làm kỹ năng tất sát.

Ở trong chiến đấu cơ giáp, người thường thường sinh tồn tới cuối cùng là những người nắm càng nhiều Kỹ năng cao cấp, có thể thấy Kỹ năng cao cấp đối với Cơ giáp sư rất quan trọng.

Đọc FULL truyện tại đây

Mà Chu Cảnh tự nhận chính mình nắm giữ những kỹ năng cao cấp cũng đủ làm mình cùng đối phương đối một trận.

Hai người dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác phân biệt đi từ hai thông đạo bước ra ngoài, lên trường cách đấu.

Nhìn hai chiếc cơ giáp xuất hiện ở đây, hiện trường tức khắc bộc phát ra tiếng hoan hô vang dội. Chủ trọng tài sau khi hỏi hai người đã chuẩn bị tốt chưa liền quyết đoán hạ cờ xanh tỏ vẻ trận đấu chính thức bắt đầu.

Cờ xanh vừa động, hai chiếc cơ giáp cơ hồ đồng thời về phía sau, Chu Cảnh là viễn trình cơ giáp đương nhiên muốn tiến hành công kích viễn trình, mà Lăng Lan tuy rằng thao tác cơ giáp tổng hợp, nhưng cô cố ý rèn luyện chính mình theo hướng viễn trình, ũng giống mục dích của Chu Cảnh, cô cũng muốn tiến hành công kích viễn trình. Điều này làm cho không khí hiện trường cũng không khẩn trương như trận đấu của Triệu Tuấn.

Lúc này, nhóm sư sĩ đứng đầu đang quan chiến nhìn thao tác của Lăng Lan thì mày nhịn không được nhăn lại, bọn họ phát hiện Lăng Lan vẫn chưa tiến hành thao tác xuất sắc như trước, tuy rằng tốc độ vẫn như cũ nhưng ở trong mắt người sáng suốt thì vẫn nhìn ra bất đồng.

Lăng Tiêu vẫn luôn mỉm cười nhìn giữa sân, lúc này khóe miệng ý cười càng đậm……

Tối hôm qua, sau khi thi đấu chấm dứt, Lam Lạc Phượng vui mừng một liền vẻ mặt ai oán mà nhìn Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu thực kiên định xoay người rời đi, làm một đại tướng, làm một Thần cấp sư sĩ, sao lại có thể thua ánh mắt không có lực sát thương của vợ chứ?

“Ông xã ~!” Một tiếng kêu gợn sóng phập phồng, thân thể Lăng Tiêu không khỏi run lên, tầm mắt sau lưng thực bức người làm mồ hôi lạnh ông ứa ra, nhưng ông vẫn kiên định mà coi như cái gì cũng chưa nghe.

Lăng Tiêu biết rõ Lam Lạc Phượng nên đương biết sau khi mình quay đầu, cái gì đang chờ. Lạc Phượng tuyệt đối sẽ đưa ra một yêu cầu mà ông vô pháp cự tuyệt, mà yêu cầu này thập phần khó khăn …… Kinh nghiệm nói cho ông, nhất định phải giả ngu để qua cửa!

“Lăng Tiêu!” Nhìn đến làm nũng vô dụng, Lam Lạc Phượng lập tức hóa thành sư tử hà đông gầm lên một tiếng. Gừ, gan lớn, dám không để ý tới bà?!

Lăng Tiêu bất đắc dĩ mà đỡ trán, chần chờ một chút rốt cuộc xoay người cười khổ hỏi: “Lạc Phượng, có việc gì?”

“Tôi muốn gặp tiểu Lan!” Lam Lạc Phượng tay chống nạnh, bộ dạng nữ vương mà trực tiếp đưa ra yêu cầu.

Quả nhiên như thế! Lăng Tiêu vẻ mặt ôn nhu mà nói: “Được được được, chờ Đại Hỗn Chiến xong thì anh tìm một cơ hội cho các hai người gặp mặt.”

“Ý của tôi là lập tức, lập tức!” Lam Lạc Phượng như thế nào cho Lăng Tiêu quá quan, Lăng Tiêu hiểu biết bà như thế nào thì bà cũng hiểu ông như vậy, nhìn cái khuôn mặt cười ôn nhu kia của như ông, ai biết ông đang đánh chủ ý quỷ gì chứ.

“Tiểu Lan hôm nay đấu mấy tràng, nhất định mệt mỏi, vẫn là không nên quấy rầy, để nó nghỉ ngơi cho tốt……” Lăng Tiêu vẻ mặt quan tâm săn sóc, ý đồ tan rã quyết định của Lam Lạc Phượng.

“Cho nên em mới muốn gặp Tiểu

loading