Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 - Trang 149

Chương 453: Đánh cuộc hay không đánh cuộc?

Edit: Tuyết Dung Hoa

Lăng Lan mang theo đám người Lăng Thiên đi ra sân cách đấu, lúc vừa đi ngang qua hậu trường liền nghe được rất nhiều tiếng hoan hô. Lăng Lan nhìn lại phát hiện một nhóm quân giáo sinh đứng ở nơi đó, mà người mới vừa đánh bại Tưởng Thiếu Vũ-Lâm Tiêu, lúc này đang từ cửa thông đạo đi ra.

Lý Lan Phong vẫn luôn chú ý Lăng Lan, nhìn thấy tầm mắt của Lăng Lan bị đàn quân giáo sinh hấp dẫn liền mở miệng giải thích nói: “Những người này là các tuyển thủ dự thi của trường Đệ Nhất Tổng Hợp quân đội, hẳn là bọn họ đang nghênh đón đoàn trưởng của bọn họ- Lâm Tiêu”

Lăng Lan nghe vậy nhẹ nhàng gật đầu, cô đương nhiên biết đây quân giáo sinh của trường Đệ Nhất Tổng Hợp, bởi vì trong đám người này cô thấy được hai bóng dáng quen thuộc, đó là Lạc Triều và Hàn Tục Nhã. Nhưng hai người đang chú ý tới Lâm Tiêu căn bản không phát hiện đám người Lăng Lan.

Lâm Tiêu ra liền nói với bọn Lạc Triều một câu. Lấy thực lực của Lăng Lan đương nhiên nghe thấy rõ ràng. Lâm Tiêu nói, không có người nào được quyền khi dễ người của trường Đệ Nhất Tổng Hợp mà còn có thể diễu võ dương oai… Những lời này làm bọn học sinh của trường Đệ Nhất tổng Hợp phấn chấn không thôi, đối với Lâm Tiêu càng là tràn ngập kính ý. Ngay cả Lạc Triều luôn thẹn thùng cũng cảm kích nhìn Lâm Tiêu.

Khóe miệng Lăng Lan cong cong, cũng không dừng bước nữa, cứ như vậy đi ngang qua nhóm người của trường Đệ Nhất Tổng Hợp. Trong không gian ý thức, Lăng Lan lại phân phó Tiểu Tứ giúp cô gửi một tin nhắn cho Lạc Triều.

“Lạc Triều, em có một người học trưởng rất tốt!” Nội dung tin nhắn chỉ có một câu ngắn gọn như vậy, người gởi thư là Lăng Lan.

Không nghĩ tới, Lan lão đại vẫn luôn lãnh lạnh nhạt đạm lại quan tâm cô như vậy! Tâm Lạc Triều bắt đầu nhộn nhạo lên, nhịn không được mà ngượng ngùng nghĩ, cô yêu thầm lão đại nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng được đáp lại sao?

Buổi chiều, thi đấu tiếp tục tiến hành, trận đầu tiên là trận tranh ba tư, Triệu Tuấn và Tưởng Thiếu Vũ cùng điều khiển cơ giáp của mình bước lên sàn cách đấu.

Tưởng Thiếu Vũ còn bị đả kích do trận thua buổi sáng, bây giờ hắn vẫn còn nhớ đến hình ảnh chiến đấu với Lâm Tiêu, tưởng tượng đến hắn bị Lâm Tiêu liên tục công kích 6 lần, trong lòng phi thường ảo não. Lúc ăn cơm trưa, nhóm đạo sư đã phân tích nguyên nhân thất bại cho hắn, hắn thua là vì thiếu sự nhẫn nại, không đủ bình tĩnh, vì quá nóng vội mà trúng kế của Lâm Tiêu. Nếu hắn bình tĩnh một chút, kiên nhẫn một chút, có lẽ kết cục đã khác.

Tưởng Thiếu Vũ đến bây giờ vẫn còn chưa tiếp thu được sự thật là hắn đã thua Lâm Tiêu, ở trong cảm nhận của hắn, chỉ có Kiều Đình mới là đối thủ của hắn.

Trọng tài đột nhiên vung cờ, ra hiệu trận đấu giữa hai người bắt đầu.

Lá cờ vừa vung lên, Triệu Tuấn liền như mãnh hổ đột nhiên nhào tới đối thủ, anh điều chỉnh toàn bộ động lực của động cơ thêm vào phương diện tốc độ, vẽ ra một đạo quang ô, bắn thẳng đến chỗ Tưởng Thiếu Vũ.

Đặc cấp cơ giáp tuy rằng cũng phân ra thành các loại hình khác nhau, nhưng không rõ ràng giống như vương bài cơ giáp. Cho dù đặc cấp cơ giáp có sự phân biệt giữa cận chiến và viễn trình nhưng xu hướng tổng thể vẫn là cân bằng, cho nên khi Triệu Tuấn khai hỏa toàn bộ mã lực thì tốc độ của anh cũng không chậm hơn Vương bài cận chiến, thậm chí có thể nói còn nhanh hơn một chút.

Hành động này của Triệu Tuấn làm cho toàn trường kinh hô, bởi vì Triệu Tuấn vì tăng lên tốc độ ngay cả quang thuẫn bảo hộ cơ bản nhất cũng không sử dụng. Nếu như không có quang thuẫn bảo vệ thì chỉ cần Triệu Tuấn không cẩn thận trúng một phát súng, liền có thể trực tiếp rời sân khấu. Mà đối thủ của anh Tưởng Thiếu Vũ buổi sáng cũng đã chứng minh năng lực viễn trình và công kích của mình đều không hề kém cỏi, hành vi này của Triệu Tuấn là quá mức lỗ mãng..

Lúc này mọi người cho rằng trận thi đấu này sắp kết thúc, tất cả chỉ còn xem tốn bao nhiêu giây mà thôi, là năm hay mười giây? Thậm chí nếu như vận khí của Triệu Tuấn không tốt, ba giây sau kết thúc đều có khả năng.

Nhưng rồi mọi người đều phát hiện trận đấu không kết thúc đơn giản như vậy, đối mặt với một cơ hội để hạ gục đối thủ tốt như thế, Tưởng Thiếu Vũ hình như lại ngẩn người, thế nhưng

loading