Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 » Trang 140

Chương 440: Khách quý giá lâm!

Lạc Lãng cười mỹ lệ dị thường, làm không ít người đang đứng trong cửa hàng nhìn ngây người, cậu gật gật đầu nói: “Vừa lòng, lão đại.” Đối với kẻ dám mơ ước anh em minh, có thể tự mình giải quyết thì không có gì cao hứng hơn.

“Như vậy liền tốt.” Lăng Lan lúc này mới quay đầu, nhìn Triệu Tuấn đã sớm đem người của Tưởng Thiếu Vũ đánh ngất nói, “Chúng ta đi thôi.”

Triệu Tuấn phất phất tay, đầy mặt tiếc nuối nói: “Đánh thật không đã ghiền, lần sau, Lạc Lãng, chúng ta thay đổi đi?”

“Lần sau?” Lạc Lãng tức khắc đen mặt, nha, thằng cha này chẳng lẽ còn muốn cho cậu bị người đùa giỡn sao?

Nhìn Lạc Lãng mặt đen, Triệu Tuấn biết tự mình nói sai, anh chạy nhanh nói, “Anh nói là lần sau, lúc bênh vực kẻ yếu, người lợi hại hãy để anh đánh.” Triệu Tuấn nói xong, lại dùng giọng điệu kiên định lặp lại một lần để biểu đạt tâm linh thuần khiết của mình, “Là bênh vực kẻ yếu!”

Lạc Lãng hừ lạnh một tiếng, tuy rằng không hài lòng lời Triệu Tuấn giải thích nhưng cũng chỉ có thể buông tha. Triệu Tuấn lặng lẽ lau cái trán mồ hôi lạnh, may mắn chính mình qua cừa. Thằng nhóc Lạc Lãng này cái gì cũng tốt, chính là quá để ý những chuyện vụn vặt, hơi nói lung tung một chút là có thể phát điên bất kỳ lúc nào.

Lăng Lan vừa định mang Triệu Tuấn Lạc Lãng rời cửa hàng trang bị thì ngoài cửa đột nhiên lại đi vào mấy người, đi đầu chính là Lý Lan Phong, phía sau còn đi theo hai cô gái.

Lạc Triều lén lút từ phía sau Lý Lan Phong ló đầu ra, khi nhìn đến Lăng Lan thì mặt tức khắc đỏ bừng. Điều này làm cho Lăng Lan có chút vô ngữ, đã nhiều năm như vậy, đứa nhỏ Lạc Triều này khi nào thì có thể không đỏ mặt đây?

Lạc Triều cũng không biết Lăng Lan buồn bực, cô vừa thấy Lăng Lan thì trái tim liền kịch liệt nhảy lên. Mặt nóng bừng, vì làm trái tim mình dễ chịu một chút, Lạc Triều không dám nhìn Lăng Lan nữa, chỉ phải dời tầm mắt. Thấy Tưởng Thiếu Vũ nửa nằm trên mặt đất không thể động đậy, cô hoang mang hỏi anh trai nhà mình: “Anh, đó là ai? Phát sinh chuyện gì?”

Lạc Lãng lập tức ngăn tầm mắt Lạc Triều, vẻ mặt phỉ nhổ nói: “Một tên cặn bã, không cần phải xen vào hắn, chúng ta đi thôi.”

Giọng nói mềm như bông của Lạc Triều làm Tưởng Thiếu Vũ cúi đầu trầm tư đột nhiên ngẩng đầu, hắn thấy được Lạc Triều, khuôn mặt kia giống Lạc Lãng như đúc, tức khắc trong lòng ảo não dị thường. Tuy rằng hai người kia dung như một nhưng khí chất lại hoàn toàn bất đồng, thập phần dễ phân biệt. Hắn lúc ấy như thế nào liền bị mỡ heo che tâm, không thấy ra điểm khác nhau này chưa? Nếu lúc ấy lại bình tĩnh một chút có lẽ sẽ không rơi vào chật vật như vậy.

Lạc Lãng vừa định lôi kéo em gái chạy lấy người, mới vừa đi hai bước đột nhiên nhớ tới còn có việc không nói cho lão đại nhà mình, vội kêu Lăng Lan lại nói: “Lão đại, từ từ.”

Lăng Lan quay đầu lại. Nhàn nhạt mà nhìn Lạc Lãng, chờ đợi giải thích.

Lạc Lãng bay nhanh mà chạy đến bên Thương Khung, vẫy vẫy tay với Lăng Lan ý bảo cô qua nhìn xem.

Đọc FULL truyện tại đây

Lăng Lan đi qua, vừa thấy thì tức khắc ngây ngẩn cả người, cô không thể tưởng được Bất Hối mà Thường Tân Nguyên chế tạo ở thế giới cơ giáp lại xuất hiện ở xã hội hiện thực. Cũng không biết chỉ là ngoại hình giống nhau hay tài liệu kết cấu cũng đều xấp xỉ.

Lạc Lãng tốc độ thực mau nhìn ra lão đại có hứng thú đối với Thương Khung. Cậu chạy nhanh tìm người bán hàng đang đứng tránh ở một bên hướng, nói người đó mở phòng hộ, để lão đại nhà mình nghiệm một chút.

Trận đánh vừa rồi đã làm người bán biết vị thiếu niên xinh đẹp như hoa này là cao thủ khí kình, người đó nào dám chần chờ, nhanh chóng nhanh chạy tới, đem lớp phòng hộ mở ra.

Lăng Lan duỗi tay chạm vào liền cảm giác được thân kiếm Thương Khung mềm mại cùng co dãn, lại nhìn nhìn bản thuyết minh bên cạnh liền biết chuôi Thương Khung cùng Bất Hối có tính năng thập phần giống nhau, điều này làm cho cô mừng rỡ vô cùng, phải biết rằng cô đã dùng quen Bất Hối, nếu thế giới hiện thực cũng có một thanh vũ khí giống loại Bất Hối thì cho dù gặp phải Vương bài tinh anh, Lăng Lan cũng có tự tin chiến một trận.

Đến chuyện giá cả Thương Khung kia sang quý Lăng Lan căn bản không thèm để ý, cô có lẽ cái gì đều thiếu, chỉ có điểm Danh dự không thiếu, ai bảo cô có Tiểu Tứ bàn tay vàng cực đại giúp cô quản lý tài sản đầu tư. Mười mấy năm qua, Tiểu Tứ đặc biệt tạo ra tới mấy cái tài khoản, tài phú bên trong đã là con số thiên văn. Lại nói cha mẹ cô mỗi năm đều sẽ gửi lại đây một bút điểm Danh dự khổng lồ, chỉ cần cha mẹ cấp thì cô cũng đủ để mua chuôi Thương Khung này.

Lăng Lan sạch sẽ lưu loát mà trả tiền, yêu cầu cửa hàng trang bị đem Thương Khung đưa đến kho giáp chuyên dùng cho Trường Đệ Nhất Nam Sinh quân giáo, nhờ nhân viên phụ trách bảo dưỡng điều chỉnh đem chuôi Thương Khung này cắm lên cơ giáp.

Chuẩn bị cho tốt này hết thảy, lúc này Lăng Lan mới mang theo bọn Lạc Lãng rời đi cửa hàng trang bị. Sau khi bọn họ rời khỏi, Tưởng Thiếu Vũ lúc này mới thở dài nhẹ nhõm, chậm rãi từ trên mặt đất bò lên, hắn không biểu hiện ra phẫn nộ cùng cừu hận, chỉ là bình tĩnh mà đánh thức những người bị đánh ngất rồi chật vật mang bọn họ đi.

Tưởng Thiếu Vũ không quên cao thủ Lĩnh vực kia vẫn còn trong tiệm trang bị đang mắt lạnh nhìn chằm chằm hắn, hắn sợ chính mình tiết lộ ra một chút oán hận liền sẽ chọc giận đối phương, tàn nhẫn hoàn toàn huỷ hoại hắn.

Tưởng Thiếu Vũ rời cửa hàng trang bị một khoảng xa, rốt cuộc không cảm giác được tầm mắt giám thị kia thì mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa hàng trang bị, trong mắt sát khí chợt lóe qua.

Thù này hắn nhất định phải báo, trận Đại Hỗn Chiến cuối cùng kia …… Nếu không cẩn thận giết chết ai thì chẳng trách được.

Người trung niên kia chờ tất cả mọi người đi, lúc này mới rời cửa hàng trang bị, người bạn bên người nhìn ông như suy tư gì mà nhìn về hướng Tưởng Thiếu Vũ rời đi nhịn không được tò mò hỏi: “Cậu có hứng thú đối những người này?”

“Đều là khí kình cấp, tôi sao có thể hứng thú chứ? Chỉ là không biết lần thi đấu thể thuật này bọn họ rốt cuộc có thể cho tôi nhiều hay ít kinh hỉ.” Người trung niên nghiêm túc mà trả lời, có lẽ sẽ khiếp sợ toàn bộ Liên Bang, nếu người nọ tham gia thi đấu.

“Ha ha, tôi quên mất cậu cũng là trọng tài trong cuộc thi thể thuật, như thế nào, có hứng thú thu đệ tử?” Người bạn cười hỏi.

“Thu đệ tử? Tôi sợ chính mình không tư cách……” Người trung niên lẩm bẩm, thanh âm quá nhẹ, người bạn tựa hồ không có nghe rõ, vội hỏi: “Anh Khiêm, anh nói cái gì vậy?”

“Không có gì, có lẽ cậu nên chú ý xem lần đại chiến này, có lẽ sẽ làm cậu chấn động.” Người trung niên nghiêm túc mà nói với bạn nói, lúc này ông cũng không biết, lần cơ giáp đại chiến này đích xác làm người chấn động, nhưng nó lại không giống như ông tưởng….

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Đêm khuya, Lăng Lan nghiêm túc lật hồ sơ người tới tham dự cuộc thi đại chiến này: “Có lẽ, đây sẽ là một chuyện tốt, là thời điểm để cho bọn họ một mình đứng một phía.”

Mà lúc này, cảng hàng không đã đóng cửa một ngày đột nhiên nhận được một yêu cầu tiến cảng quân sự với tín hiệu mật mã, nhân viên công tác lập tức tiến hành kiểm tra đo lường mật mã, phát hiện mật mã này đúng là giấy thông hành thì không chần chờ, lập tức mở đường thông hành cho quân hạm này bay vào không cảng.

Người phụ trách theo dõi cùng nhân viên công tác chăm chú nhìn vào màn hình, ở trong màn hình, một cơ giáp với bức đồ đằng hình phượng hoàng nhảy múa trong biển lửa cùng con số 23 được viể theo chữ Ả Rập xuất hiện, cả hai tức khắc kích động mà đứng lên, thiếu chút nữa làm rớt cả ghế, kinh động tới người bên cạnh.

Không chờ người bên cạnh lên tiếng hỏi, người phụ trách đã lớn tiếng hô: “Lăng Tiêu đại tướng, là Lăng Tiêu đại tướng tới!”

Một tiếng này làm mọi người trong phòng điều khiển kích động, không ít người thậm chí từ ghế dựa rớt xuống dưới, bọn họ nhanh đem toàn bộ camera hướng đến bên này, nhìn hình đồ đằng quen thuộc đến không thể quen hơn cùng con số 23 đại biểu quân đoàn 23, toàn bộ đều vô pháp khống chế mà kêu lên.

Phòng điều khiển ồn ào cũng kinh động tới người phụ trách cảng hàng không, ngay khi biết Lăng Tiêu đại tướng đã đáp xuống cảng hàng thì không người phụ trách này đồng dạng kích động mà không biết làm sao, thiếu chút nữa tự tát mình để xen có phải mình đang mơ hay không. May mắn, hắn vãn hồi một chút lý trí cuối cùng, lập tức mang theo thủ hạ của mình đi khu hướng dẫn không cảng, chuẩn bị tự mình đi nghênh đón Lăng Tiêu đại tướng giá lâm.

Vì cam đoan tính an toàn cho những khách quý tham dự cơ giáp đại chiến khá, Bộ Quốc Phòng không có gửi danh sách tỉnh mỉ thông tin những người sẽ tham dự cho hành tinh Khải Minh mà chỉ phát một phần mật mã đặc biệt để xác nhận. Hành tinh Khải Minh tinh bên này căn bản vô pháp từ trong những mật mã đó suy đoán ai sẽ tham dự cơ giáp đại chiến, chỉ có kiên nhẫn chờ đợi, chờ khách quý đích thân tới hiện trường mới bừng tỉnh đại ngộ.

Kỳ thật, một ngày này, hành tinh Khải Minh đã tiếp đãi không ít khách quý địa vị hiển hách, Ld người của 23 quân đoàn của Liên Bang, tuy rằng rất nhiều quân đoàn trưởng không tới, nhưng họ cũng có phái tới phó quân đoàn trưởng, hoặc là Hoàng cấp sư sĩ thập phần nổi danh, ngay cả Phó Tổng thống Liên Bang cũng tới sớm ba ngày để chờ đợi. Có thể nói, gặp những vị khách này xong, nhân viên công tác đã gặp biến bất kinh, sẽ không quá kích động.

Nhưng này hết thảy ở trước mặt Lăng Tiêu liền mất đi tác dụng, Lăng Tiêu không chỉ là quân đoàn trưởng duy nhất tham dự, địa vị tối cao, đồng thời Lăng Tiêu còn là thần tượng toàn dân, là chiến thần bất tử, có thể nói là cây trụ tinh thần cho toàn bộ Liên Bang Hoa Hạ, cho nên, nhân viên công tác cảng hàng không mới có thể bởi vì Lăng Tiêu tới mà mất khống chế.

Người phụ trách cảng hàng không trước tiên chạy tới khu hướng dẫn, chờ Lăng Tiêu đại tướng đi xuống quân hạm. Đầu tiên đi ra tới là sáu quân nhân cấp bậc đại tá, hai mắt bọn họ sáng ngời có thần, liền tính thu liễm khí thế cũng làm người chờ đợi phía dưới cảm giác được áp lực vô hình, sau khi bọn họ xuống liền phân làm sáu phương hướng, ẩn ẩn đem người chờ ở khu hướng dẫn ngăn cản.

Người phụ trách biết sáu người này tuyệt đối là hộ vệ của Lăng Tiêu đại tướng, nếu bọn họ ra liền tỏ vẻ Lăng Tiêu đại tướng sắp xuất hiện. Nghĩ đến đây, trong lòng người phụ trách bắt đầu kịch liệt nhảy lên.

Bất quá, người tiếp theo đi ra lại làm người phụ trách thất vọng, bởi vì người ra là một vị thiếu tướng, người đó đứng ở cửa khoang, nhìn phía dưới, phát hiện hết thảy bình thường, lúc này mới xoay trở về.

Thực mau, cửa khoang lại xuất hiện một bóng hình, người phụ trách nhìn chăm chú, đúng là Lăng Tiêu đại tướng, chỉ thấy Lăng Tiêu đại tướng ăn mặc tướng phục thẳng đại, khuôn mặt tuấn tiếu lộ ra tươi cười ôn hòa làm người như tắm mình trong gió xuân, trái tim người phụ trách nguyên bản kịch liệt nhảy lên, nhìn đến nụ cười này tức khắc hòa hoãn rất nhiều.

Lúc mọi người đang chờ Lăng Tiêu đại tướng đi xuống quân hạm thì Lăng Tiêu đại tướng đột nhiên xoay người, đồng thời vươn tay trái cầm lấy một bàn tay phải, một bóng dáng nhu mĩ chậm rãi xuất hiện ở cửa khoang, người ấy quý khí hoa mỹ, khuôn mặt mỹ lệ mang theo nụ cười nhạt, thâm tình mà nhìn người đàn ông bên người. Hai người đều có vẻ cực kỳ trẻ tuổi, tựa hồ thời gian vẫn chưa lưu lại nhiều dấu vết cho bọn họ, tuấn nam mỹ nữ, như một đôi người ngọc ư.

Tất cả mọi người biết, đây tất nhiên chính là phu nhân Lăng Tiêu đại tướng Lam Lạc Phượng, tình yêu của Lăng Tiêu đại tướng cùng phu nhân chính là ước mơ tha thiết của toàn bộ phụ nữ Liên Bang.