Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 - Trang 139

Chương 443: Nửa bước Thần vực?

Cuối cùng, trường Đệ Nhất Nam Sinh cũng lên sân khấu, đây cũng là lúc chính thức kết thúc khai mạc cơ giáp đại chiến, mọi người ngồi yên lặng kiên nhẫn chờ đợi tiết mục tiếp theo .

Lúc này, chủ hội trường trung tâm bắt đầu chậm rãi xuất hiện một trăm lôi đài lớn nhỏ khác nhau, lôi đài xuất hiện cũng đại biểu cho cơ giáp đại chiến lần này đã bắt đầu, mà hạng mục thứ nhất lên sân khấu, chính là hạng mục truyền thống —— thể thuật cách đấu.

“Hiện tại cho mời các thí sinh dự thi của các trường quân đội dựa theo số trên lôi đài mà đại hội phát tiến hành thi đấu lôi đài!” Người chủ trì nhắc nhở nói.

Tề Long đang ngồi trên vị trí của chính mình đột nhiên cảm giác máy liên lạc chấn động một chút, cậu mở ra, thì ra là tin tức sắp xếp của đại hội đã gửi vào, cậu thi đấu trận đầu ở lôi đài số 17, là người đầu tiên của trường Đệ Nhất Nam Sinh lên sân khấu tham gia cách đấu thể thuật.

Đọc FULL truyện tại đây

Cậu chạy nhanh đến nói cho lão đại nhà mình biết rồi vội vàng đi tới lôi đài số 17, cậu phải chuẩn bị thi đấu.

Lần này, trường Đệ Nhất Nam Sinh tham gia cách đấu thể thuật có năm người, Lăng Thiên chỉ phái ra Tề Long, mặt khác bốn người là người của Lôi Đình, Thiên Cơ, Vô Cực, cùng với Đa Đồng.

Vũ Cảnh lo lắng mà nhìn Tề Long lên sân khấu, bất an hỏi:

“Tề Long đi lên được không?”

Phải biết rằng, mỗi lần cơ giáp đại chiến mở ra thì đều tụ tập rất nhiều thiên tài về thể thuật lợi hại nhất toàn Liên Bang, thậm chí ở các trường quân đội toàn Liên Bang còn có một khu nhà thể thuật chuyên nghiệp, chính là chuyên môn bồi dưỡng những người có thể thuật thiên tài. Tuy rằng Tề Long thể thuật rất mạnh, nhưng so với các loại thiên tài trong thiên tài vẫn là có chút không đáng xem.

Nghĩ đến đây, cậu không khỏi ai oán mà liếc xéo mắt nhìn Lăng Lan:

“Lan lão đại, thật ra Lăng Thiên chúng ta, người thích hợp nhất đi thi đấu thể thuật chính là cậu, vì sao cậu không đi mà để Tề Long đi?”

Lăng Lan nhàn nhạt mà liếc mắt một cái nhìn Vũ Cảnh nói:

“Tề Long thể thuật vừa lúc tới bình cảnh,đi lên thi đấu đối với cậu ấy rất có lợi để đột phá. Còn có, cậu không cảm thấy tôi đi lên thì quá khi dễ người sao?”

Tuy rằng việc cô đột phá Lĩnh vực không có nhiều người biết, nhưng với nửa bước Lĩnh vực lúc trước, dưới Lĩnh vực cô tuyệt đối không có địch thủ, cùng người có khí kình cấp bậc cách đấu rõ ràng là thắng không cần dùng võ. Đương nhiên Lăng Lan cũng không sẽ để ý điểm này, cô không lên là bởi vì khí thế của cô xảy ra vấn đề, sợ ra trận, một chút mất khống chế sẽ gây ra đại họa như sấm. Mà những việc này, Lăng Lan không có khả năng cùng Vũ Cảnh bọn họ nói ra, chỉ có thể chính mình yên lặng thừa nhận, cũng làm giả trang cao thượng cho việc phái Tề Long ra trận.

Vũ Cảnh quyết đoán quay đầu lại, anh anh anh, Lan lão đại quá khi dễ người, cậu còn không phải là có điểm tư tâm muốn cho trường quân đội của mình lấy nhiều hơn mấy cái danh đệ nhất hay sao? Sao lại khinh bỉ cậu đến như vậy?

Đấy, lại một người không rõ chân tướng bị Lăng Lan lừa trở thành trẻ con!

Tề Long vận khí thật tốt, đối thủ của cậu xem ra tương đối yếu, Tề Long không phí nhiều công phu liền đem đối thủ đánh bại, thành công đi tiếp vào vòng trong. Có lẽ bởi vì đối thủ quá yếu, đánh không đã ghiền, thời điểm Tề Long trở về rõ ràng không quá hứng thú.

Bất quá sau khi Tề Long thi cách đấu vòng đầu chấm dứt cũng có nghĩa nhiệm vụ hôm nay của Tề Long đã kết thúc, phải chờ đến ngày hôm sau, sau khi có danh sách những người thắng thì đầu não lại phân phối đối thủ. Tề Long có thể đi xa hơn hay không còn phải trông chờ vận khí tốt, không cần ngay từ đầu liền cùng mấy người đứng đầu đoạt giải nhất đối chiến mới có hy vọng.

Tuy rằng đoàn viên của các đoàn Lôi Đình, Thiên Cơ, Vô Cực, Đa Đồng chưa tới phiên thi đấu nhưng Lăng Lan lại không muốn tiếp tục chờ đợi nữa, nếu bất quá bốn tuyển thủ kia vòng thứ nhất đều không thể qua thì cũng không xứng trở thành đại biểu các thế lực lớn tham gia thi đấu, Lăng Lan đối với việc này cũng không lo lắng.

Cứ như vậy, Lăng Lan mang theo người của Lăng Thiên cùng với nhóm đoàn viên không có hứng thú tiếp tục quan khán rời đi chủ hội trường, đồng thời cũng cự tuyệt kiến nghị của Tề Long muốn đi khu dừng chân ăn chơi du ngoạn, một mình một người trở về phòng của chính mình.

Lăng Lan kiên quyết mà cự tuyệt lời mời của các bạn nhỏ như vậy là bởi vì cô có 80% nắm chắc Lăng Tiêu cha cô sau khi cô rời đi chủ hội trường nhất định sẽ tìm tới cửa.

Quả nhiên, không bao lâu, cửa phòng của Lăng Lan đã bị gõ vang, Lăng Lan vừa mở ra liền nhìn thấy vẻ mặt đầy ý cười của ba ba nhà mình, ông đang thích ý mà dựa vào cửa, chờ đợi cô mở cửa.

Lăng Lan thấy thế, khóe miệng nhịn không được nhếch lên, hơi mang theo trào phúng nói:

“ Cha, chẳng lẽ Quân đoàn 23 của ngài còn không có thành lập sao? Lại rảnh rỗi tham dự lễ khai mạc cơ giáp đại chiến như vậy?”

Lăng Tiêu nghe vậy phá lên cười, duỗi tay xoa xoa tóc trên đầu Lăng Lan, lời nói mang theo bất đắc dĩ nói: “Như thế nào, ba ba lại đây vì khuyến khích con cố gắng, con còn ghét bỏ?”

“Nhưng ngài như thế nào cũng mang mẹ già đến?”

Khi Lăng Lan nói đến Lam Lạc Phượng, ánh mắt liền mất đi vẻ đạm nhiên trước sau như một, ẩn ẩn có chút ăn không tiêu. Đương nhiên Lăng Lan vẫn biểu hiện như cũ thực trầm ổn nhưng Lăng Tiêu là người nào? Lăng Lan giọng điệu hơi có chút biến hóa ông liền phát hiện.

Lăng Tiêu trong lòng kinh ngạc rất nhiều, cũng nhịn không được ghen ghét, ông kinh ngạc đối với việ đứa con gái mặt lạnh của chính mình khi đối mặt với Lam Lạc Phượng cũng sẽ giống ông bó tay không có biện pháp. Đồng thời thật sâu ghen

loading