Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 - Trang 134

Chương 438: Thiên tài tuyệt thế!

Editor: Maria Nyoko

Hai mắt Tưởng Thiếu Vũ nheo lại, trong lòng nhanh chóng tính toán muốn buông tay như vậy hay không, hắn ta nhìn dáng vẻ Lạc Lãng kiêu ngạo, trong lòng ngứa ngáy không thôi, hắn ta không thể từ bỏ một người phụ nữ có hương vị như vậy, có lẽ lòng mang may mắn, trong nháy mắt hắn ta đã quyết định, nhìn vài tên đội viên đang ở chung quanh còn chưa bị đánh bại rồi la lớn: “Số ba.”

Một tiếng này khiến Triệu Tuấn cùng Lạc Lãng ngẩn ra, còn chưa biết rõ ý tứ của Tưởng Thiếu Vũ khi gọi dãy số này, đã thấy Tưởng Thiếu Vũ cùng vài tên đội viên của hắn nhanh chóng lấy vật thể hình cầu từ trong túi ra.

Lạc Lãng và Triệu Tuấn vừa thấy, cảm giác không thích hợp, thứ này tuyệt đối không phải chuyện tốt, ánh mắt hai người giao nhau, ăn ý đánh về phía đối thủ mà mình đã xác định, ý đồ ngăn cản hành động tiếp theo của bọn họ.

Đọc FULL truyện tại đây

Dù phản ứng của Triệu Tuấn cùng Lạc Lãng cực kỳ nhanh nhẹn, lại không nhanh bằng đối phương, hai người còn chưa kịp nhào tới trước mặt đối phương, thì thấy ngón tay của đối phương dùng sức bóp nhẹ, vật thể hình cầu phun một làn khói nhẹ vào hai người, Triệu Tuấn cùng Lạc Lãng né tránh không kịp, vừa lúc đâm đầu vào.

Hai người chỉ ngửi thấy một hương vị thơm ngọt nhàn nhạt, giây tiếp theo đột nhiên cảm giác đầu choáng váng.

Thuốc mê? Hai người kinh hãi, quyết đoán cắn đầu lưỡi của mình, muốn dùng sự đau nhức để xua đuổi cảm giác choáng váng này. Nhưng bọn họ lập tức phát hiện đây là việc vô dụng, bởi vì bọn họ đã mất đi sức lực, cả người vô lực, dù muốn cắn cũng không thể làm được.

“Không xong!” Lúc này trong lòng hai người vô cùng chán nản, không nghĩ tới, bọn họ lại bị đối phương tính kế. Lúc nãy, bọn họ đã sơ suất rồi.

“Bắt bọn họ lại.” Tưởng Thiếu Vũ nhìn hai người đã ngã xuống, khóe miệng lộ ra tươi cười đắc ý, phấn khích mà phân phó các đội viên.

“Vâng, đội trưởng!” Các đội viên lập tức tiến lên, muốn bắt hai người ngã xuống đất lại, đột nhiên trước mắt chợt lóe lên tia sáng trắng, sau đó, cảm giác chính mình bị một sức mạnh khổng lồ đánh trúng, không thể khống chế mà bay ngược ra ngoài, nặng nề mà nện ở trên mặt đất.

Có mấy đội viên có thực lực, lại phun ra một ngụm máu tươi, cả người ngã trên mặt đất, trong khoảng thời gian ngắn lại không thể đứng lên.

Đột nhiên ánh mắt Tưởng Thiếu Vũ co rụt lại, tươi cười đắc ý nhanh chóng cương cứng ở trên mặt, thì ra, lúc này một thiếu niên mang đồ trắng đã đứng ở phía trước Triệu Tuấn cùng Lạc Lãng, vẻ mặt lạnh lùng, tầm mắt bình thản không gợn sóng liếc nhìn quét tới đây, vậy mà Tưởng Thiếu Vũ cảm giác được một luồng lạnh lẽo ập vào trong lòng. Toàn bộ cửa hàng vũ khí cơ giáp bởi vì hắn xuất hiện mà độ ấm trực tiếp giảm xuống làm người ở trong tiệm ngưng lại không nhịn được rùng mình.

“Anh, muốn bắt người của tôi?” Đối phương mở miệng, giọng nói lạnh băng, tầm mắt lạnh lẽo, biểu tình lạnh nhạt, nhìn như bình tĩnh, nhưng Tưởng Thiếu Vũ vẫn cảm giác được gió lốc dưới sự bình tĩnh đó, một áp lực xưa nay chưa từng có lặng yên phủ xuống.

Tưởng Thiếu Vũ có thể trở thành người đứng nhất trường Đệ Nhì Nam Sinh Quân Giáo, trở thành đoàn trưởng mang đoàn đến giải thi đấu cơ giáp, vốn là người có tâm chí kiên định, tuy Lăng Lan xuất hiện bất ngờ, khiến tinh thần hắn ta xuất hiện dao động, nhưng rất nhanh, hắn đã ổn định tinh thần, nghiêm túc nghiên cứu lai lịch đối phương, tính toán tiếp theo nên đối ứng như thế nào.

Màu trắng, ở Liên Bang, đồng phục trong trường quân đội cực kỳ ít màu, đồng phục của đối phương chế tạo tinh mỹ, tuyệt đối không phải là đồng phục bình thường…… trong đầu Tưởng Thiếu Vũ chợt lóe linh quang, hắn ta nghĩ tới trường Đệ Nhất Nam Sinh Quân Giáo, mỗi một chuyên ngành đều có một vị thủ tịch sinh, mà đồng phục màu trắng chính là màu sắc chuyên dụng của thủ tịch sinh, lại liên tưởng đến tin tức hắn ta tra được, Lạc Triều cùng nam sinh trường quân đội thứ nhất ra cửa dạo phố……

Tưởng Thiếu Vũ xác định, vị thiếu niên lạnh lùng này là học sinh trường Đệ Nhật Nam Sinh Quân Giáo, tuy nhiên người này xa lạ, cũng không phải Kiều Đình, chẳng lẽ là thủ tịch sinh chuyên ngành khác?

Theo suy đoán này, Tưởng Thiếu Vũ bình tĩnh không ít, tuy rằng hắn ta cảm thấy để sót điểm gì, nhưng mà, hắn ta hoàn toàn tự tin ở chính mình, quyết không cho phép mất mặt mũi với người dưới, vì thế hắn ta cười lạnh nói: “Đây là chuyện của tôi cùng với trường Quân Đội Tổng Hợp Thứ Nhất, chẳng lẽ cậu là thủ tịch sinh trường Đệ Nhật Nam Sinh Quân Giáo cũng muốn làm anh hùng một lần, nhúng tay vào việc này sao?”

Nếu là Kiều Đình ra mặt, có lẽ hắn còn nể một chút mặt mũi của Kiều Đình, không biết t thằng nhóc này từ nơi nào tới, cho rằng hắn là thủ tịch sinh trường Đệ Nhật Nam Sinh Quân Giáo là có thể đi ngang sao? Cũng không tránh khỏi quá coi trọng chính mình, khinh thường người khác.

“Trường quân đội Tổng Hợp Thứ Nhất?” Ánh mắt Lăng Lan nhíu lại, độ ấm trên người lại giảm vài độ, cô cười lạnh nói: “Tôi còn không biết, khi nào thì đội viên của tôi tiến vào trường quân đội Tổng hợp vậy?” Ức hiếp người của cô, vậy mà còn dám ăn nói bừa bãi lấy cớ, tuy rằng trường Đệ Nhật Nam Sinh Quân Giáo liên tục bị trường Đệ Nhì Nam Sinh Quân Giáo đè ở phía dưới bảy lần, chẳng lẽ như vậy, thì cho rằng trường Đệ Nhật Nam Sinh Quân Giáo bọn họ là dễ ức hiếp?

Lúc này Lăng Lan cũng phán đoán bọn Tưởng Thiếu Vũ đến từ trường quân đội nào từ đồng phục trên người bọn họ, hành động của đối phương cuồng vọng lớn mật như vậy, chắc vì bọn họ đã bảy lần đứng nhất trong giải thi đấu cơ giáp, khiến cho bọn họ kiêu ngạo không có đúng mực.

Tưởng Thiếu Vũ nghe vậy cũng cười lạnh lên, chỉ vào Lạc Lãng nói: “Vị này tiểu mỹ nhân xinh đẹp, cũng là nam sinh trường Đệ Nhật Nam Sinh Quân Giáo của các cậu? Tôi không biết, khi nào Đệ Nhật Nam Sinh thu nữ sinh vậy?”

Lúc này Lăng Lan mới rõ ràng tại sao sẽ náo loạn như vậy, cô liếc liếc mắt gương mặt họa thủy của Lạc Lãng, trong lòng thở dài, khó trách bị đối phương ngộ nhận là nữ sinh,

loading