Đàn ông tương lai không dễ làm – Phần 2 - Trang 130

Chương 434: Thật xấu thật đáng sợ?

Lần này Thiên Cơ cùng Vô Cực có 12 danh ngạch, dựa theo Lan lão đại yêu cầu, 12 người này là 12 đặc cấp sư sĩ mạnh nhất của đoàn cơ giáp bọn họ. Hai đoàn trưởng đoàn cơ giáp đồng thời đi tới trước mặt Tống Duyên Húc, một trái một phải, không ai nhường ai.

Tống Duyên Húc lặng lẽ lau mồ hôi trên trán, hắn nhìn nhìn bên trái, lại nhìn nhìn bên phải, lúc này mới thật cẩn thận hỏi: “Các cậu ai trước?”

Hàn Dục mắt lạnh liếc Mục Thiếu Vũ-đoàn trưởng Thiên Cơ bên cạnh, Mục Thiếu Vũ đồng dạng dùng mắt lạnh trừng lại. Ánh lửa giao giữa mắt hai người bắn ra bốn phía nhưng không ai chủ động trả lời vấn đề của Tống Duyên Húc, trong khoảng thời gian ngắn, đại sảnh trở nên yên tĩnh không tiếng động.

Hai người không tiếng động đối kháng làm mồ hôi lạnh trên trán Tống Duyên Húc đổ mau hơn, hắn nhịn không được mắng thầm: Nha, đám học sinh trường Đệ Nhất Nam Sinh này rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn đánh một hồi sao? Vì sao không có chút ý tứ đồng tâm hiệp lực nào vậy?

Tống Duyên Húc cho rằng lần này trường Đệ Nhất Nam Sinh tuyệt đối lấy không được thành tích tốt gi, hắn âm thầm trách cứ người đảm nhiệm chủ lực Kiều Đình không quản tốt thành viên của mình, không giải quyết xung đột giữa các đoàn đội, thậm chí mặc kệ để nó xảy ra.

Tình thế trong đại sảnh càng ngày càng nghiêm túc, mắt hai đội vừa chạm thấy nhau là téo lửa, thấy một màn như vậy, Tạ Nghi một bên thờ ơ lạnh nhạt đột nhiên mở miệng nói: “Nếu không, đoàn trưởng Mục tới trước đi?” Cậu không đành lòng nhìn Tống Duyên Húc bị kẹp giữa hai người chạy mất, lại nói, đối phương còn tốt bụng truyền lời của Lạc Lãng và Hàn Tục Nhã cho bọn họ, cậu làm sao không giúp được chứ.

Hai người Mục Thiếu Vũ, Hàn Dục đồng thời quay đầu nhìn về phía Tạ Nghi, muốn biết lời này của Tạ Nghi có thâm ý gì. Tạ Nghi chỉ là cười nhún nhún vai, một bộ mình chỉ hảo tâm đưa ra đề nghị làm Hàn Dục buồn bực phi thường. Hắn hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía bên kia, không có tiếp tục cùng Mục Thiếu Vũ đối diện, kỳ thật cũng tỏ vẻ hắn cam chịu ý kiến của Tạ Nghi.

Mục Thiếu Vũ thấy thế liền không nhường ai mà mang đội tiến lên, tuy rằng bại bởi Lăng Thiên, nhưng Thiên Cơ dù sao cũng là thế lực thứ hai, hắn sao có thể để Vô Cực xếp sau giành trước một bước chứ, vô luận như thế nào, khẩu khí này cần tranh đến cùng.

Thiên Cơ đăng ký xong Mục Thiếu Vũ liền gật gật đầu với Tạ Nghi, cảm kích người này xuất khẩu giúp hắn một phen. Sau đó hắn liếc mắt nhìn Hàn Dục một cái, lúc này mới mang đội rời đi. Chờ Hàn Dục mang theo người của Vô đăng ký xong, hắn hung tợn mà trừng mắt mắt một cái, hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ lần này hắn nhớ kỹ, lúc này mới ngạo nghễ mà dẫn dắt người Vô Cực rời đi.

“Người này a……” Lạc Lãng không vui khi thấy thái độ của Hàn Dục đối với Tạ Nghi, khóe miệng hất lên nói.

“Không có việc gì, có lão đại ở đây, đối phương không làm được cái gì.” Tạ Nghi cười tủm tỉm mà trả lời. Cậu mới không để bụng thái độ Hàn Dục đối với mình. Đặc biệt là trong lúc diễn ra cơ giáp đại chiến.

Phải biết rằng, tuy bên ngoài người mang đội của trường Đệ Nhất Nam Sinh là Kiều Đình, nhưng trên thực tế, người chân chính mang đội chính là Lăng Lan. Hàn Dục mặc dù có tư cách tham gia cơ giáp đại chiến, nhưng rốt cuộc có thể chính thức xuất chiến hay không, cuối cùng còn phải xem lão đại nhà mình có nguyện ý hay không. Quyền quyết định ở trong tay lão đại nhà mình, Hàn Dục chỉ cần đầu óc không biến tàn thì tuyệt đối sẽ không tìm cậu gây phiền toái trong đoạn thời gian này. Cho nên cậu thực bình tĩnh.

“Tớ thật sự không hiểu, vì sao lão đại lại đem danh ngạch phân phát cho những đoàn cơ giáp phía dưới ……” Lạc Lãng vẫn luôn không rõ, rõ ràng vinh dự chỉ thuộc về Lăng Thiên bọn họ.

“Cậu ngẫm lại, lần này chúng ta mang theo bao nhiêu Đặc cấp sư sĩ?” Tạ Nghi nở nụ cười, “Cơ hồ là bắt gọn, tớ thực chờ mong Đại Hỗn Chiến cuối cùng kia, nếu bọn họ biết đối thủ của mình cơ hồ đều là Đặc cấp sư sĩ thì sẽ có biểu tình gì ……”

Lạc Lãng nghĩ nghĩ cảnh tượng kia, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười: “Hẳn là chơi rất vui!” Nụ cười tức khắc làm cả người cậu trở nên loá mắt vô cùng, làm Tạ Nghi theo bản năng mà quay đầu nhìn về phía nơi khác…… Nha, thằng

loading