Truyện Full

Truyện / Cuộc sống mới của Đường Uyển

Cuộc sống mới của Đường Uyển

Cuộc sống mới của Đường Uyển

Tác giả: Du Đăng

Tên gốc: Trọng sinh Đường Uyển.

Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật của thi sĩ Lục Du. Ông lấy vợ là nàng Đường Uyển tài mạo song toàn, nhưng mẹ ông ghen ghét ép ông phải bỏ vợ. Đường Uyển và Lục Du yêu nhau thắm thiết, thậm chí khi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, Đường Uyển vẫn chấp nhận đến ở tại căn nhà do Lục Du sắp xếp, mong chờ Lục Du công thành danh toại rồi sẽ rước nàng về nhà.

Nhà họ Đường phát hiện, Đường Uyển bị đón về nhà mẹ ruột. Ít lâu sau cả hai đều tái giá, Đường Uyển gả cho Triệu Sĩ Trình, Lục Du cưới Vương thị. Lục Du thi đỗ, được triều đình trọng dụng, ông quay trở về quê cũ, gặp lại Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình trong vườn Thẩm, lúc này Đường Uyển đã kể hết chuyện ngày xưa cho Triệu Sĩ Trình nghe, Triệu lang rộng lượng cho phép vợ tiếp đãi người cũ, Lục Du thấy Đường Uyển sống tốt, thương nhớ người cũ, tức cảnh sinh tình viết bài thơ Cây trâm phượng (Sai đầu phượng) nổi tiếng. Đường Uyển đọc được xúc động không thôi, sầu bi mà chết.

Lục Du hay tin như sét đánh ngang tai, mấy phen khóc đến chết đi sống lại. Từ đó về sau, cái tên Đường Uyển đã trở thành đề tài quen thuộc trong sáng tác văn chương của Lục Du. Mãi đến khi 84 tuổi ông vẫn không quên người vợ, người tri kỷ lúc đầu của mình. Người đời đánh giá đây chính là một mối tình “thiên cổ hận”.

Phần trên là nguyên tác, tác giả Du Đăng cho rằng cái kết đó không đáng, tác giả muốn Đường Uyển sống lại, thay đổi cuộc đời, hạnh phúc bên người chồng cao thượng là Triệu Sĩ Trình.

Chương 1: Sống Lại Không Đúng Thời Điểm

Đường Huệ Tiên, đứng trên đài nhìn về quê hương đã gần sáu mươi năm, trong lòng cô có còn mong muốn gì?. Diêm Vương nhìn cô gái đang quỳ bên dưới, bản thân ông gặp qua vô số cô gái tài mạo tuyệt hảo, trước mắt không phải người xinh đẹp nhất, cũng không phải người tài hoa nhất, tài hoa và vẻ ngoài của cô trong mắt ông chỉ là tầm thường, nhưng cô gái này lại là người đánh động trái tim đã nhìn quen sinh tử đau buồn của Diêm Vương, cô là ngoại lệ, ông mặc cho cô đứng trên đài nhìn về quê hương thẫn thờ gần sáu mươi năm. “Thưa Diêm Vương, trong lòng tiểu nữ không còn mong muốn gì nữa”. Đường Uyển nhẹ nhàng lắc đầu, trên mặt có chút tự giễu, tự mình si tình, tự mình vướng bận, hiện tại bất quá là một hồi chê cười.

Diêm Vương nhìn vẻ mặt tự giễu của Đường Uyển, cũng không nhịn được mà lắc đầu, nếu ông đã bị Đường Uyển làm cảm động, coi cô là ngoại lệ, làm sao không chú ý đến kiếp trước của cô, biết được sự tình rồi, ông lại càng thương hại cô gái này vì tình mà sinh, vì tình mà chết. Ông là người mềm lòng nhất trong số các Diêm Vương mười điện, bằng không cũng không bị giáng từ điện thứ nhất xuống điện thứ năm, lại càng không thiết kế một đài nhìn về quê hương ở điện của mình, để cho các âm hồn còn vướng bận dương gian có thể nhìn đến người thân thiết. Ông nhìn Đường Uyển, nói. “Lục Vụ Quan kia dương thọ sắp hết, năm ba ngày nữa sẽ đến ngục đây, cô có muốn sum họp với hắn không?”.

“Không muốn”. Đường Uyển kiên quyết lắc đầu, nàng ngước lên nhìn Diêm Vương, nói. “Tiểu nữ ở địa ngục trì hoãn đã gần sáu mươi năm, xin Diêm Vương xử trí tiểu nữ, đưa tiểu nữ đến nơi tiểu nữ phải đi”.

Chính vì biết dương thọ của hắn đã hết, biết ít ngày nữa hắn sẽ đến ngục này, nàng mới xuống khỏi đài, nàng tin người đó nhất định luyến tiếc hết thảy mọi thứ ở nhân gian, nhất định sẽ tìm đến đài nhìn về quê hương, nàng không muốn gặp lại hắn nữa – lần gặp trước đã lấy đi mạng sống của nàng, còn khiến nàng chết mà vẫn vướng bận với hắn… Làm kẻ ngu ngốc một lần là quá đủ, nàng không muốn lừa mình dối người khăng khăng cố chấp nữa.

“Ôi ~”. Diêm Vương nhìn Đường Uyển, lại thở dài lần nữa, không kìm được hỏi han nàng. “Nếu về sau cô gặp lại Lục Vụ Quan, cô muốn nói gì với hắn nhất?”.

“Tiểu nữ thầm muốn nói một câu”. Khóe miệng Đường Uyển nhếch lên, trưng bày thứ biểu tình châm chọc không hề phù hợp với dung mạo của nàng, giống như đang nhìn thấy người đó trước mắt, nàng lạnh lùng nói. “Anh thật có thể sống tốt lắm”.

Này… Diêm Vương lắc đầu thở dài, sau đó nhẹ nhàng vung bút, viết lệnh xử trí Đường Uyển xuống hồ sơ vụ án, giao cho sai quỷ đang chờ bên cạnh, sai quỷ này nhìn qua một lượt rồi nghiêng đầu, có vẻ không hiểu phán quyết của Diêm Vương, nhưng nó không có tư cách nghi ngờ, thu hồi hồ sơ vụ án, đến trước mặt Đường Uyển nói. “Cô đi theo tôi”.

Đường Uyển biết phán quyết của mình đã được định đoạt, nàng không biết cái mà mình sắp phải đối mặt là gì, trong lòng nàng chẳng một chút sợ hãi, nàng cung kính quỳ xuống trước Diêm Vương dập đầu ba cái, lúc này mới đứng dậy theo sai quỷ rời khỏi điện.

“Diêm La thiên tử, ngài làm vậy có phải…”. Chờ sai quỷ dẫn Đường Uyển đi khỏi, phán quan Thôi Phủ Quân nhìn Diêm Vương, đi theo Diêm Vương không biết qua bao năm, tất nhiên hiểu được ông mềm lòng, chẳng lẽ ông không nhớ vì sao lại bị giáng đến điện này ư? Sao còn… Ôi

~“Một là Đường Huệ Tiên, tài mạo tuyệt hảo nhưng không biết nhìn người, chết trong khuất nhục, hai là Triệu Tử Quy cả đời si tình, hai người bọn họ vốn là một đôi trời sinh, cuối cùng lại thành kết cục kẻ thì chết trong uất hận, người thì nhớ nhung cả đời, ta làm sao nhẫn tâm?”. Diêm Vương nhìn Thôi Phủ Quân âu sầu, nói. “Triệu Tử Quy khi còn sống không mong gì nhiều, không cầu kiếp sau vẫn được kết tóc làm vợ chồng với Đường Huệ Tiên, chỉ cầu có thể bảo hộ nàng cả đời. Ta làm vậy bất quá chỉ là lùi thời gian về lại, hy vọng Đường Huệ Tiên hiểu ra, đừng sai lầm lần nữa”.

Thôi Phủ Quân lắc đầu, chỉ mong trên đài nhìn về quê hương, Đường Uyển đã nhận ra ai mới là phu quân chân chính của cô, hiểu được mình phải lựa chọn sao cho đúng, không cần tái diễn bi kịch cuộc sống đó nữa…

Đường Uyển nheo mắt tỉnh lại, nhất thời không biết mình đang ở đâu, nàng chỉ nhớ đi theo sai quỷ về phía trước, nhưng đi không bao lâu đã bị một người đẩy ngã ra ngoài, sau đó chẳng biết gì nữa.

Đập vào mắt nàng là căn phòng rực rỡ ánh sáng, Đường Uyển chưa kịp thích ứng, đưa tay dụi mắt, chợt nghe một giọng nói quen thuộc mà xa lạ mừng rỡ vang lên. “Tam nương tỉnh rồi!”.

Tam nương? Đã lâu không nghe người khác gọi tên này, nhất thời Đường Uyển không kịp phản ứng, chỉ có thể ngẩn ra nhìn người đó nghẹn ngào nói. “Tam nương, sao ngài lại nghĩ quẩn như vậy? Ngài có biết lão gia và phu nhân đều bị ngài dọa đến mất hồn rồi không…”.

Đọc FULL truyện tại đây

Lời nói quen thuộc phát ra từ miệng người đó, Đường Uyển nhìn chằm chằm mà không biết nói gì… Điều duy nhất nàng biết là có phải mình đang nằm mơ không? Chưa từng nghe âm hồn cũng nằm mơ.

Sững sờ trong chốc lát, đột nhiên nghe phía trước có tiếng lào xào, ngay lập tức Hồ phu nhân mẹ nàng cùng một đám nha hoàn bà vú vội vàng tiến vào, đến trước giường ngồi xuống, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Đường Uyển, nói. “Con của mẹ, sao lại nghĩ quẩn như thế, sao có thể dễ dàng nghĩ đến chuyện chết? Nếu Hồng Trù không phát hiện ra sớm… Sao con nỡ nhẫn tâm để mẹ và cha con người đầu bạc tiễn người đầu xanh?”.

Lại một câu nói nàng đã từng nghe, Đường Uyển nhìn mẹ, nàng không để ý biểu tình của mẹ vừa thương tâm vừa khổ sở lại vừa thấy may mắn, càng không nghĩ đến nguyên nhân mẹ nàng nói như vậy, trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ : chuyện gì đang xảy ra? Chẳng lẽ mình sống lại lần nữa?

Hồ phu nhân không phải không nhận ra Đường Uyển thẫn thờ, lòng bà càng khó chịu hơn, bà nghĩ con gái chưa quên được chuyện khiến nàng tan nát cõi lòng, bà cũng cần chút thời gian trở lại bình thường sau khi nghe tin suýt nữa con tự vẫn. Hồ phu nhân âm thầm hận người nhà họ Lục vô tình, cảm thấy con gái si tình không đáng giá, bà đau lòng nhìn dáng con từ lúc về nhà càng ngày càng tiều tụy, đến cuối cùng vẫn nghẹn ngào không nói nên lời.

“Mẹ…”. Đường Uyển ngồi dậy, lao vào lòng Hồ phu nhân, bây giờ nàng chỉ muốn xác nhận tất cả là hư ảo hay sự thật, mọi thứ khác nàng không muốn nghĩ đến.

“Con đáng thương của mẹ”. Hồ phu nhân ôm Đường Uyển, nhẹ nhàng vỗ sau lưng nàng, chính bà cũng không chịu được nước mắt lã chã rơi, con gái gặp chuyện, làm mẹ như bà đau lòng vô cùng, nếu không bận tâm đến mặt mũi nhà họ Đường và thanh danh con gái, bà nhất định chạy đến nhà họ Lục đại náo một hồi.

Rúc vào lòng mẹ, cảm nhận được sự ấm áp từ mẹ, cảm nhận được mẹ quan tâm và phẫn nộ, Đường Uyển dần dần có cảm giác chân thật – nàng thật sự sống lại, thật sự gặp lại người mẹ âu sầu suốt mười năm sau cái chết của nàng, vậy hẳn là nàng cũng có thể gặp lại Tử Quy, người từng trân trọng bảo hộ nàng cả đời, chưa từng kết hôn ai khác? Nghĩ đến người đàn ông nàng từng cô phụ nhiều năm ở đời trước, trong lòng Đường Uyển bất giác thở dài, nàng và người ấy còn có thể đến với nhau không?

“Mẹ, mẹ đừng đau lòng”. Đường Uyển có thể nhận ra từng giọt nước mắt của mẹ đang rơi xuống áo nàng, nàng ngước lên nhìn Hồ phu nhân, mỉm cười nói. “Con gái không phải bình an đây sao?”.

Nói hai câu, Đường Uyển liền thấy cổ họng đau rát, cảm giác cồm cộm khiến nàng ho khan, Hồ phu nhân vội vàng vỗ lưng cho nàng, một chút đau lòng một chút trách cứ nói. “Tam nương, con đừng nói chuyện. Tuy rằng Hồng Trù phát hiện sớm, cứu con xuống, nhưng vẫn bị thương… Đại phu nói tuy rằng không nặng, nhưng cổ lại… Ông ấy nói chờ con tỉnh lại nhất định rát cổ, phải chú ý tĩnh dưỡng, nói ít thôi”.

Cứu xuống? Cổ bị thương? Đường Uyển gật gật, lập tức nhận ra hiện tại là lúc nào, Lục Du muốn cưới người khác, Đường phu nhân – mẹ chồng trước của nàng ở nhà họ Lục cố tình đưa thiếp cưới tới. Ý đồ của Đường phu nhân Đường Uyển hiểu rất rõ, đơn giản muốn nàng hết hy vọng đừng níu kéo Lục Du nữa, ảnh hưởng đến đứa con trai tài trí hơn người chí hướng rộng lớn của bà ta? Chính mình bị kích thích chịu không nổi, thừa lúc bọn nha hoàn không có trong phòng, treo cổ tự sát, đại nha hoàn bên người là Hồng Trù phát hiện, cứu xuống dưới.

Truyện được đăng tại đây

Thì ra nàng sống lại ngay thời điểm đáng xấu hổ này, Đường Uyển cắn môi, nước mắt tràn mi — vì sao sống lại trễ như vậy? Nếu sống lại, vì sao không sống lại lúc còn chưa gả người, lúc nàng còn chưa thành thân với tên đàn ông bạc nhược không biết nhận trách nhiệm Lục Du, để nàng có thể cẩn thận lên kế hoạch, vứt bỏ mọi quan hệ với Lục Du, sau đó gả cho Tử Quy với tấm thân trong sạch?

Nhìn thấy con gái thương tâm rơi lệ, Hồ phu nhân cũng không chịu nổi, bà nghẹn ngào nói. “Tam nương, con cũng đừng khổ sở. Lấy tướng mạo xinh đẹp của con ta mà nói, cho dù là tái giá cũng nhất định có thể tìm được nơi quy túc tốt hơn nhà họ Lục…”.

“Mẹ, con gái hiện tại không muốn tái giá, muốn ở dưới gối hầu hạ cha mẹ”. Đường Uyển lại dựa vào lòng Hồ phu nhân, hiện tại nàng không muốn nghĩ tới bất cứ thứ gì, chỉ mong ở lại bên cha mẹ, hiếu thuận cha mẹ, bù lại thương tổn đời trước nàng đã gây ra cho họ.

“Được, được”. Hồ phu nhân đương nhiên không có khả năng trơ mắt nhìn con gái yêu nhất cả đời độc thân canh giữ ở nhà họ Đường, nhưng bà biết con gái hiện tại nhất định thương tâm hết sức, chấp nhận theo ý con muốn, ngay cả uyển chuyển phản bác cũng không.

“Con gái nói thật”. Đường Uyển chui vào lòng Hồ phu nhân, ngần ngại một chút rồi nói. “Con gái trong lúc sống chết giao tranh bỗng hiểu ra, tình yêu nam nữ chỉ là hoa trong gương trăng trong nước, chẳng còn trông mong gì nơi đó nữa, con nguyện có thể hầu hạ dưới gối cha mẹ, hiếu kính hai người, không cần gì khác”.

Đường Uyển thông minh từ nhỏ, ngoại trừ nhìn không rõ hay dở trong chuyện tình cảm, thì những việc còn lại đều thông thấu, tất nhiên nghe ra Hồ phu nhân đang an ủi nàng, nói dễ nghe là đồng ý cho có lệ, chờ nàng khôi phục rồi nhất định bà sẽ không thuận theo ý nguyện độc thân cả đời của nàng. Đường Uyển còn nhớ, kiếp trước bản thân có thể thuận lợi gả vào nhà họ Triệu, trở thành vợ Tử Quy đều là vì Tử Quy muốn, là người ấy đã hao hết võ mồm thuyết phục mẹ và Phùng phu nhân, mẹ cũng mời chị họ của bà là Hồ quý nhân trong cung tác hợp, bằng không Phùng phu nhân sao dễ dàng chấp nhận để Tử Quy cưới một người phụ nữ tái giá về làm vợ?

Nghĩ đến kiếp này không còn duyên phận với Tử Quy nữa, Đường Uyển liền đau lòng khó nhịn, nước mắt cũng tuôn rơi não nề, chỉ là nàng thà để chính mình đau lòng cả đời, còn hơn để Tử Quy vì nàng mà trở thành trò cười cho kẻ khác, bị chỉ trỏ suốt đời một lần nữa.

“Con gái số khổ của mẹ…”. Hồ phu nhân không biết con nghĩ gì, thấy con bị Đường phu nhân đối xử như thế, bị Lục Du bỏ, vẫn chưa hết hy vọng với tên đàn ông bạc bẽo đó, nhớ đến hành động con vừa làm, suýt nữa đã phí hoài bản thân, Hồ phu nhân càng bi thương, ôm con gái khóc nức nở…

Đường Uyển nghĩ đến từng âm dương cách biệt với người nhà, nghĩ đến bản thân từng ngày đêm mong ngóng đứng trên đài nhìn về quê hương, còn nghĩ đến bản thân đã hết duyên phận với Tử Quy, cũng thương tâm, dựa vào lòng mẹ thất thanh khóc rống, muốn mượn nước mắt dốc hết đau khổ trong trái tim nàng ra, về phần Lục Du, nàng không muốn nghĩ đến còn có kẻ đó tồn tại nữa…