Truyện Full

Truyện / Cung phi thượng vị ký

Cung phi thượng vị ký

Cung phi thượng vị ký

Cung phi thượng vị ký

Tác giả: Như Ngư Hoa Lạc

Edit: team LãnhCung.

Hạ Uyển Chi trọng sinh lại trước khi vào cung.

Người bên cạnh còn chưa thay đổi, gia tộc vẫn hưng thịnh như xưa. Nàng không muốn lại vào cung.

Dù muốn trốn thoát khỏi địa phương như một cơn ác mộng kia, nhưng vận mệnh lại không cho phép nàng phản kháng.

Ổn định tâm tình xong, Hạ Uyển Chi hiểu, nếu đã không thể thay đổi chuyện vào cung, như vậy liền thay đổi chính mình.

Lúc này đây, những kẻ nợ nàng, hại nàng, khi dễ người của nàng đều sẽ phải chịu trừng phạt!

Nhân vật chính: Hạ Uyển Chi, Tề Diệp

Vai phụ: Lâm Huệ, hoàng hậu, Thục phi, Đức phi, cùng một đám cung phi.

Lời editor:

Nữ chính của bộ này được tác giả xây dựng một cách bình thường, ko tài giỏi, ko đức độ và ko được “thần thánh hóa”. Thế nên đừng ngạc nhiên khi gặp một nữ chính ko ưu việt như những bộ truyện khác ^^

Nàng ấy được chọn làm nữ chính chỉ vì nàng ấy là người trọng sinh mà thôi :)))))

Cả nam lẫn nữ chính đều “não tàn”, thỉnh cân nhắc trước khi đọc, nếu bị tức chết đừng tìm ta đòi nợ muahahaha

CHƯƠNG 01

Beta: Dao Thục nghi

Bắc Tề.

Lãnh cung thành Kim Lăng.

Một góc trời nhỏ đơn độc, lạnh lẽo và cô tịch phía sau phồn hoa kia, Hạ Uyển Chi không hề nghĩ tới sẽ có một ngày nàng phải ở nơi mà các cung phi sợ nhất, không mong phải đến nhất này.

Lãnh cung là nơi chuyên môn nhốt phi tần phạm tội, không được sủng ái, bị Hoàng Thượng ghét bỏ. Vào đây, có thể cả đời sẽ không được rời khỏi nửa bước, cho đến khi chết già.

Mà nàng, dù mới tiến vào không quá nửa năm, lại có cảm giác như mỗi một ngày trôi qua dài bằng cả một năm vậy.

Nghĩ lại, Uyển phi nàng được sủng ái như thế cũng có một ngày bị đày vào lãnh cung. Nàng vẫn không thể hiểu nổi. Hoàng thượng luôn luôn sủng ái nàng làm sao lại tin lời vu oan của Huệ phi? Cho dù nàng lòng dạ không mấy tốt đẹp nhưng cũng sẽ không bỏ thuốc hại chết hài tử của Huệ phi, vì nàng cũng là người làm mẹ, nàng làm sao có thể xuống tay, có thể bỏ thuốc khiến nàng ta sảy thai?

Nàng bị oan uổng, nhưng Hoàng Thượng không tin, Ngài không quan tâm, một câu nói liền đem nàng đày vào lãnh cung. Nàng đã ở lãnh cung lạnh lẽo này được nửa năm rồi.

Nửa năm, không biết Tam hoàng tử còn nhớ nàng hay không?

Hôm qua hoàng cung rất náo nhiệt, tiếng chuông vang lớn, ca múa mừng cảnh thái bình, ngay cả lãnh cung đơn sơ nhất, tọa lạc tại nơi xa xôi nhất, lạnh lẽo nhất hoàng cung cũng có thể nghe thấy tiếng nhạc náo nhiệt. Có thể thấy được là yến hội rất long trọng. Nàng nhớ rõ hôm qua không phải sinh nhật vị nương nương nào, càng không phải là ngày mừng thọ của Hoàng Thượng hay Thái hậu.

Vậy, yến tiệc đó là thế nào?

Nàng ngồi ở trên hành lang nhìn lên bầu trời. Một con chim sẻ bay ngang qua, tự do tự tại, làm cho người ta ghen tị. Nếu nàng cũng có cánh, nàng muốn đi xem Tam hoàng tử – Hoàng nhi của nàng, đúng, là tiểu hoàng tử nàng sinh ra. Lúc ấy, Hoàng Thượng rất cao hứng, nàng không cầu xin vị trí thái tử, chỉ hy vọng Hoàng Thượng sẽ quan tâm nàng nhiều hơn.

Hạ Uyển Chi đang ngẩn người, một vị cung nữ mang theo một cái hộp cơm tiến đến, khuôn mặt có chút mệt mỏi. Nhìn thấy nàng đang đau lòng, nàng ta cố nở một nụ cười thật tươi, dịu dàng bưng cơm đến, nói: “Nương nương, dùng cơm trưa thôi!”

“Ừ.” Hạ Uyển Chi nhìn lên bầu trời trong xanh lần nữa, sau đó thu hồi tầm mắt, trở về phòng.

Hạ Bích mở hộp cơm ra, bên trong chỉ có một chén cơm trắng, một bát canh rau và hai quả trứng gà.

Hạ Uyển Chi ngồi xuống ghế, nhìn sang Hạ Bích đang cúi đầu bóc trứng gà, ngạc nhiên nói: “Hôm nay là ngày gì? Vì sao lại có trứng gà?”

Đọc FULL truyện tại đây

Hạ Bích gật gật đầu không nói, nàng cũng không để ý nữa, nhớ ra cái gì đó lại hỏi: “Nghe được hôm qua trong cung xảy ra chuyện gì chưa?”

“Ngươi đã truyền tin cho phụ thân ta chưa? Vì sao nửa năm nay đều không có động tĩnh gì? Chẳng lẽ phụ thân lại đành lòng để ta bị giam trong Lãnh Cung này sao?”

Hạ Bích còn chưa nói được câu nào, Hạ Uyển Chi lại tiếp tục nói: “Đi thăm Tam Hoàng Tử chưa? Có phải nó lại cao hơn hay không?”

“Hạ Bích, ngươi vẫn nghe ta nói chứ?” Thấy Hạ Bích không nói gì, nàng nhíu mày hỏi.

Hạ Bích dừng bóc trứng gà, âm thầm hít vào một ngụm khí: “Nương nương, trước tiên ăn cơm trưa đi đã! Vừa rồi nô tỳ nghĩ là nương nương đã đói bụng nên nô tỳ đem cơm về trước, chờ nương nương ăn cơm trưa xong, nô tỳ mới đi.”

Nàng nhìn Hạ Bích, sắc mặt trầm xuống: “Mặc kệ nghe được cái gì, ngươi cũng không được giấu giếm ta.”

“Vâng, Nương nương.” Hạ Bích gật gật đầu, giấu đi sự hoảng loạn trong lòng.

Dùng bữa trưa khá phong phú là hai quả trứng gà, nàng để lại một quả cho Hạ Bích. Nửa năm này Hạ Bích đi theo nàng chịu khổ không ít, đợi nàng ra ngoài rồi, nhất định sẽ đối xử thật tốt với nàng ấy.

Hạ Bích đi ra ngoài hỏi thăm tin tức, nàng lại dựa trên cột hành lang nhìn lên bầu trời.

Cửa viện được mở ra, phát ra thanh âm kẽo kẹt. Tưởng là Hạ Bích đã trở về, nàng mừng rỡ quay đầu lại, nhưng lại nhìn thấy Huệ phi một thân hoa phục lộng lẫy xuất hiện. Nàng ta đội mũ phượng, mặc Phượng bào. Rõ ràng là cung trang của hoàng hậu, làm sao lại mặc ở trên người nàng ta?

Nàng sững sờ nhìn xem, còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận chuyện gì xảy ra thì Thái giám đứng một bên đã hét lớn: “Thực to gan, ai cho ngươi dám nhìn thẳng hoàng hậu nương nương như vậy?”

“Hoàng hậu nương nương?” Nàng nhìn sang Huệ phi, lại nhìn thái giám Quang Hỉ bên cạnh nàng ta. Hoàng hậu nương nương không phải là một năm rưỡi trước qua đời rồi sao? Khi nào lại có thêm một vị hoàng hậu nương nương nữa?

Xem nàng bộ dáng nghi hoặc, hoàng hậu nương nương cười đắc ý, vươn tay, Quang Hỉ liền khom người xuống đỡ nàng ta tiến lên, nhìn Hạ Uyển Chi vẻ mặt ngây ngốc trước mặt, cười nói: “Hạ Đáp Ứng vẫn ổn chứ?”

“Hoàng hậu nương nương?” Hạ Uyển Chi không ngốc, ngoại trừ hoàng hậu còn ai dám mặc Phượng bào, đội mũ phượng?

“Hôm qua là đại điển sắc phong của hoàng hậu nương nương?” Khó trách nàng có thể nghe thấy tiếng chuông, thì ra là đại điển sắc phong. Thật làm cho người ta ghen tỵ. Nàng thì phải ở trong Lãnh Cung, nàng ta thì leo lên phượng vị, trở thành quốc mẫu, làm một hoàng hậu nương nương tôn quý. Thực trớ trêu.

“Xem ra Hạ Đáp Ứng còn rất tỉnh táo!” Hoàng hậu nương nương cười cười, ánh mắt quan sát chung quanh. Lãnh cung có thể quét dọn sạch sẽ như thế, thật không thẹn là Hạ Uyển Chi. Đã cửa nát nhà tan mà nàng ta còn có thể thoải mái sống qua ngày, đúng là không tầm thường.

“Chúc mừng hoàng hậu nương nương!” Nàng ta là hoàng hậu, mặc dù làm cho người ghen tỵ, nhưng vẫn là may mắn. Nàng hành lễ nói: “Cầu xin hoàng hậu nương nương xem xét lại tình cảm tỷ muội nhiều năm của chúng ta, có thể cầu xin Hoàng Thượng điều tra lại hay không? Ta cũng không bỏ thuốc, ngươi cũng biết, ta không phải là người nhẫn tâm như vậy!”

Hoàng hậu khinh miệt nhìn nàng một cái, Quang Hỉ hiểu ý, đuổi các cung nữ và thái giám khác ra ngoài cửa chờ, sau đó hắn đóng cửa lại, quay về đứng ở bên cạnh hoàng hậu nương nương, mang một cái ghế cho nàng ta ngồi xuống.

Hoàng hậu nhìn người đang quỳ trên mặt đất, đột nhiên nở nụ cười, nàng ta nói: “Nếu thật là tỷ muội tình thâm, Uyển tỷ tỷ lúc trước cần gì phải cùng bản cung tranh giành tình cảm?”

Nàng khó hiểu.

Hoàng hậu cười lạnh: “Đừng có dùng ánh mắt này nhìn ta. Người khác không biết, chẳng lẽ ta không biết ngươi là hạng người gì? Dối trá, làm ra vẻ! Vì muốn chiếm được niềm vui của Hoàng Thượng, ngươi đã dùng bao nhiêu thủ đoạn câu dẫn Hoàng Thượng. Khi đó ngươi có nghĩ đến tình nghĩa tỷ muội của chúng ta hay không?”

“Huệ nhi, ta. . .” Hạ Uyển Chi muốn giải thích, nhưng lời đến cổ họng lại không thể thốt ra.

Hoàng hậu khoát tay, ngắt lời nàng, nói: “Ngươi nói cái gì ta đều không muốn nghe, hiện tại ta là hoàng hậu nương nương là đủ rồi. Ngươi xinh đẹp hay được sủng ái thì đã làm sao? Đến cùng còn không phải là công dã tràng ư? Vinh Quốc phủ suy tàn, Tam hoàng tử chết. Ngươi bây giờ chỉ là một người không nơi nương tựa sống vất vơ trên đời, Hoàng Thượng sớm đã quên còn có một nữ nhân như ngươi rồi.”

“Ngươi nói cái gì?” Hạ Uyển Chi sững sờ, không thể tin được thốt lên. “Vinh Quốc phủ suy tàn? Tam hoàng tử chết? Tam hoàng tử tại sao lại có chuyện? Hạ Bích hai ngày trước còn nói Tam hoàng tử đã cao hơn!”

“Ha ha, thì ra ngươi vẫn chưa biết gì?” Nghe vậy, hoàng hậu cười ha ha, nói: “Thật đáng thương! Hạ Uyển Chi, ngươi thật đáng thương! Đến bây giờ ngươi vẫn còn ở trong mộng đẹp, ngươi thật đáng thương!”

Nàng ta nói: “Vinh Quốc phủ của ngươi đã suy tàn.Vinh Quốc phủ, chỗ dựa đắc lực nhất của ngươi bị tịch thu nhà, nam bị bắt làm nô, nữ thì bị bắt làm tỳ. Điều này có thể trách ai được? Ai bảo Vinh Quốc phủ bộc lộ tài năng, cầm giữ triều chính, Hoàng Thượng sao có thể chịu để yên cho cái gai trong mắt này?”

“Ngươi nói láo! Vinh Quốc phủ… Vinh Quốc phủ nhất định không có việc gì!” Làm nô tỳ? Vậy phải là bao nhiêu tội danh mới có thể khiến Vinh Quốc phủ suy tàn đến vậy?

“Có tin hay không là tùy ngươi!” Hoàng hậu lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Quên nói cho ngươi biết, Tam hoàng tử ba tháng trước bị thuỷ đậu mất mạng, chẳng lẽ Hạ Bích không nói cho ngươi biết?”

Hạ Uyển Chi sững sờ, cảm giác cả bầu trời đều sụp đổ. Nếu như nói Vinh Quốc phủ gặp chuyện không may làm cho nàng khó thừa nhận, không thể tin được, thì Tam hoàng tử mất, nàng là tuyệt đối không bao giờ tin.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nàng đột nhiên đứng dậy, mở cửa ra sau đó chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét lên: “Ta không tin! Tam hoàng tử đang sống tốt như vậy tuyệt đối sẽ không mất! Ngươi nói láo, ngươi gạt người!”

Thấy nàng chạy đi, hoàng hậu giận dữ quát lên: “Khốn kiếp, còn giả ngốc? Mau đem người bắt trở lại!”

Vài vị thái giám nghe vậy lập tức đuổi theo, nàng nghe thấy được vội vàng nâng váy bước nhanh hơn, ở chỗ quẹo lại gặp phải Hạ Bích, hai người bất chợt đâm sầm vào nhau, không hẹn mà cùng ngã lăn ra đất. Thái giám nhân cơ hội tiến lên bắt nàng lại, Hạ Bích thấy là người của hoàng hậu, lập tức hiểu mục đích bọn họ đến đây là gì, muốn che chở cho Hạ Uyển Chi lại bị thái giám đẩy ngã.

Hạ Uyển Chi bị bắt trở về, nàng giãy giụa, muốn mau đến thăm Tam hoàng tử. Nàng bị Qang Hỉ tát cho một cái, đau đến nỗi chết lặng.

Một khắc sau, Hạ Bích cũng bị kéo đến, cửa viện bị đóng lại.

Trong viện chỉ còn lại bốn người bọn họ, Hoàng hậu nhíu mày, liếc nhìn Hạ Bích: “Ngươi không tin có thể hỏi người bên cạnh ngươi, Vinh Quốc phủ có phải đã suy tàn hay không, Tam hoàng tử có phải đã mất hay không, đều có thể hỏi nàng ta.”

Hạ Bích vừa nghe, theo bản năng cúi đầu xuống. Hạ Uyển Chi thấy thế trong lòng đau xót: “Hạ Bích, ngươi nói đi, nàng đang nói dối có đúng hay không?”

“Đúng! Hoàng hậu nương nương nói dối!” Hạ Bích nói: “Nương nương, Vinh Quốc phủ còn rất tốt, Tam hoàng tử cũng rất khỏe, người đừng nghe bọn họ nói bậy, đều tốt cả!”

“Đúng! Đều tốt cả!” Hạ Uyển Chi cũng khẳng định lời nói của nàng ta trong vô thức.

“Ha ha ha, lừa mình dối người, các ngươi cứ lừa mình dối người đi!” Hoàng hậu cười đắc ý nói: “Hạ Uyển Chi, ngươi cũng có hôm nay, ngươi lừa mình dối người thì sao? Vinh Quốc phủ sụp đổ, Tam hoàng tử mất, Hoàng Thượng cũng không cần ngươi nữa. Ngươi không có gì cả, mà ta thì cái gì cũng có. Chỉ là một chén thuốc mà thôi, ta dùng một hài tử không cần thiết đổi về tất cả mong muốn, vinh hoa phú quý, còn có sự sủng ái của Hoàng Thượng!”

“Mà ngươi, ở nơi này chết già đi! Hoàng Thượng biết rõ ngươi bị oan uổng thì sao? Chỉ trách Vinh Quốc phủ các ngươi không biết lượng sức mình, chạm vào nghịch lân!”

“Hoàng Thượng biết rõ ta bị oan uổng?” Hạ Uyển Chi bắt lấy một câu mấu chốt, nàng chất vấn: “Vì sao Hoàng Thượng biết rõ ta bị oan uổng còn muốn đem ta nhốt vào lãnh cung? Vì sao ngươi lại nhẫn tâm như vậy? Vì tranh giành tình cảm, ngươi lại có thể ra tay với con của mình?”

“Đứa bé kia nhất định sinh không được, ngự y nói là cái thai đã chết, dù sao cũng vô dụng, không bằng giúp mẫu phi này của nó một tay.” Hoàng hậu khinh miệt nhìn nàng một cái, Quang hỉ hiểu ý, móc ra một bình sứ nhỏ đặt xuống mặt đất, nàng ta lại nói: “Ta đã sớm không ưa ngươi. Hạ Uyển Chi, tất cả đều là ngươi bức ta! Nếu không phải là ngươi đoạt ân sủng của ta, ta cũng sẽ không ra hạ sách này.”

Nàng ta nói: “Con của ta là bị ngươi hại chết! Là ngươi hại chết con của ta! Ta muốn Tam hoàng tử của ngươi cũng không thể sống được!”

Hạ Uyển Chi hít thở không thông, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh, Hạ Bích vội vàng đỡ lấy nàng, giữ cho nàng không ngất đi. Hồi lâu, nàng nghiến răng nghiến lợi nói: “Tam hoàng tử là ngươi hại chết?”

“Là ta.” Nàng ta mỉm cười nói: “Nếu như ngươi sớm từ bỏ, Tam hoàng tử sẽ không chết, con của ta mất, ngươi cũng đừng nghĩ có thể nhờ vào con mình mà hưởng lợi. Ta hận ngươi! Hận không thể cho ngươi chết đi! Cho dù ngươi đang ở Lãnh Cung thì bản cung cũng sẽ không yên tâm. Lọ thuốc kia ngươi nên biết là cái gì, ngoan ngoãn uống hết đi! Ngươi không phải nhớ Tam hoàng tử sao của ngươi sao? Đi xuống cùng nó đi, nó nhất định chờ ngươi!”

“Hoàng nhi của ta là bị ngươi hại chết! Lâm Huệ, ngươi đúng là đồ tiện nhân! Ta muốn cùng ngươi liều mạng, ta muốn giết ngươi!” Không biết ở đâu ra khí lực, Hạ Uyển Chi nhào tới, đẩy Hoàng hậu xuống đất, Nàng bóp chặt cổ của nàng ta, vẻ mặt dữ tợn. Quang Hỉ bên cạnh liền vội vàng tiến lên kéo nàng ra khỏi nàng ta, nhưng Hạ Bích cũng cùng lúc đứng lên giữ được hắn.

Hoàng hậu bị bóp cổ đến khó thở, hai tay nắm lung tung, lấy ra một cây trâm trên đầu nàng, mạnh mẽ đâm xuống vị trí trái tim. Hạ Uyển Chi bị tấn công bất ngờ, cúi đầu nhìn chiếc trâm gài tóc đang cắm sâu trong tim của nàng. Đây là cây trâm nàng thích nhất, là cây trâm vàng lưu thúy điểm bươm bướm mà Hoàng Thượng ban thưởng sau lần đầu tiên nàng thị tẩm. Cho dù đến Lãnh Cung, mọi thứ đều dần dần mất đi, nàng vẫn không nỡ đem nó lấy xuống, bởi vì nó chính là vật mà Hoàng Thượng đã ban thưởng cho nàng.

Nhưng hôm nay, nó không có ghim vào tóc, mà lại ghim vào trái tim của nàng, loại đau đớn kia nàng cho dù chết cũng khó quên. Nàng vẫn cho là Hoàng Thượng vẫn có tình cảm với nàng, ai ngờ Ngài lại là người vô tình nhất.

Cùng đế vương nói chuyện tình yêu, đã là sai lầm ngay từ lúc bắt đầu rồi.

Hạ Uyển Chi khổ sở cười một tiếng, buông lỏng tay, chậm rãi cầm lấy cây trâm trước ngực, dùng sức rút ra, vẻ mặt không thay đổi, máu tươi lại như suối phun ra ngoài, phun ra đầy Phượng bào của hoàng hậu. Hoàng hậu vẻ mặt hoảng sợ kêu to lên, Quang Hỉ cũng giống như thế, kinh sợ nhìn xuống, Hạ Bích đau đớn thét lên, tiến tới đỡ lấy nàng, hoảng hốt nói: “Nương nương, nương nương đừng đi, Người đừng bỏ Hạ Bích. . .”

Hạ Uyển Chi không thể nghe thấy lời của Hạ Bích nữa, cả người nàng đều choáng váng. Nhìn trâm vàng lưu thúy điểm bươm bướm trong tay, nàng cười ha ha, nước mắt lặng lẽ rơi xuống: “Hoàng Thượng, ngươi quá vô tình, ngươi quá vô tình. . .! Một ngày nào đó, ngươi… sẽ gặp báo ứng!”

Quang Hỉ đỡ hoàng hậu đứng dậy, nàng ta bị dọa đến mặt xám như tro, tứ chi như nhũn ra. Hạ Uyển Chi nhìn qua nàng ta, hai mắt đỏ ngầu lên vì phẫn nộ: “Lâm Huệ, ngươi sẽ chết không được tử tế! Ngươi hại chết hoàng nhi của ta, ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua ngươi! Ta sẽ khiến ngươi cả ngày lẫn đêm cũng không được an bình . . .!”

Trâm rơi xuống đất, tiếng gãy giòn tan vang lên, tính mạng của nàng cũng giống như cây trâm kia, tất cả đều kết thúc.

Trước khi lâm vào bóng đen vô tận, Hạ Uyển Chi nghĩ, nếu như có kiếp sau, nàng hi vọng sẽ để trái tim ở lại cầu Nại Hà trên đường Vong Xuyên. Bởi vì, chỉ cần vô tình, tâm sẽ không loạn!

———–

Cảnh báo: cốt truyện ko ngang tầm với các bộ còn lại của nhà ta. Cân nhắc trước khi nhảy hố nếu không muốn tức chết với những nhân vật hâm dở =]]]]]

#huequanghau