Truyện Full

Truyện / Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ, ba lạnh lùng

Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ, ba lạnh lùng

Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng

Cục cưng từ trên trời rơi xuống: Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng

Tác giả: Nguyệt Ảnh Đăng

Nguồn: DĐLQĐ.

Khi mà cô tâm tàn ý lạnh, không thể kiên trì, chợt một tin tức kinh thiên động địa lọt vào tai.

Trừ cô ra, còn có người thứ hai được chọn sao? Còn nữa, bóp chết mọi thứ!

Thế là, sau một tháng mười lăm năm yêu thầm, cô rốt cuộc có thể giữ lấy hắn mười một tháng lẻ một ngày… Cô có thể mượn điều này giữ lấy hắn cả đời không?

Đáp án là: Không thể.

Năm năm sau. Hiện trường cuộc thi chọn ra cục cưng thiên tài.

Người chủ trì xinh đẹp: “Xin mời anh bạn nhỏ Hoan Hoan và ba của bé lên sân khấu nhận phần thưởng của quán quân.”

Một đứa trẻ dơ dáy chợt chạy lên đài, “Ba, anh! Con rốt cuộc tìm được hai người rồi!”

“Con là ai?”

“Con là Nhạc Nhạc!”

Làm sao lại có hai bé cưng thiên tài giống nhau như đúc vậy? Toàn trường sôi trào!

Chỉ có anh bạn nào đó tỉnh táo nhất, anh từng bước ép tới đứa trẻ dơ dáy: “Con. Mẹ con ở đâu?”

“Cái này, cái này…” Ba dữ thiệt nha, Nhạc Nhạc nhất định không thể nói.

Chương 1: Thí sinh kỳ quái

Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới.

Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ.

“Cộp cộp cộp…”

Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: “Xin hỏi vị nào là Erig?”

“Là tôi!” Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên.

“Đi theo tôi!” Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo.

Đọc FULL truyện tại đây

“Cô có biết tiếng Trung không?” Trợ lý nhân sự cau mày hỏi.

“Có, có.” Cô gái mau chóng trả lời.

“Cái gì?”

“Cố… Tình.” Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo.

Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn.

Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn.

Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: “Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!”

Cố Bảo Bảo lễ phép cười: “Cảm ơn, hẳn là có thể, nhưng tôi chưa từng tham gia bất kỳ cuộc kiểm tra nào.”

Vị giám khảo lắc đầu, “Tiếng Anh có tốt hay không không phải cứ thi là biết. Cô Cố, xét thấy khả năng tiếng Anh của cô xuất sắc, tôi hy vọng cô có thể cân nhắc làm phiên dịch viên cho tổng giám đốc chúng tôi, cái này…”

“Không, cám ơn! Tôi nghĩ năng lực của tôi còn chưa đủ.” Không ngờ, hắn còn chưa nói xong, Cố Bảo Bảo lại vội vã cắt ngang.

Truyện được đăng tại đây

Mấy vị giám khảo đều kinh ngạc, “Cô Cố.” Một người trong đó kinh ngạc nói: “Tiền lương công việc phiên dịch viên rất cao, hơn nữa đi theo bên cạnh tổng giám đốc, cô sẽ càng có cơ hội bộc lộ mình hơn.”

Nhưng cô không cần bộc lộ bản thân!

Cố Bảo Bảo cắn môi, “Tôi hy vọng… Có thể nộp đơn cho chức vị thư kí hậu cần.”

“Được,” Mặc dù có chút tiếc nuối, vị giám khảo cũng không miễn cưỡng nữa, “Cô Cố, cám ơn cô. Có tin tức chúng tôi sẽ thông báo cho cô.”

Cố Bảo Bảo ngẩn ngơ, vậy thôi sao? Vấn đề gì cũng không có hỏi, cứ như vậy kết thúc phỏng vấn?

Cô lo sợ không yên đứng dậy, nhìn mấy vị giám khảo: “Xin mọi người tin tưởng tôi, mặc dù là công việc thư kí, tôi cũng nhất định sẽ làm tốt! Tôi…”

Cô chợt tỏ ra có phần kích động, trong đôi mắt hiện lên lệ quang: “Tôi thực sự… Rất cần công việc này!”

Cái này… Mấy vị giám khảo sửng sốt, mặc dù người muốn dùng cách cầu khẩn để nhận được việc không ít, nhưng Cố tiểu thư trước mắt này hình như có vẻ khác.

“Cô Cố,” Một vị giám khảo lâu năm có kinh nghiệm lập tức mỉm cười an ủi, “Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ có nhận xét tốt nhất, có quyết định chúng tôi sẽ lập tức gọi điện báo cho cô hay.”