Cục cưng càn rỡ: Tổng giám đốc dám cướp mẹ tôi » Trang 233

Chương 230: Không thể không cúi đầu

Edit: Phong Nguyệt

Liên Hoa mờ mịch mở mắt, ánh mặt trời chói mắt để làm cho cô trừng mắt nhìn, mới thích ứng ánh sáng. Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, vừa nhìn người bảo vệ bên cạnh của cô, lập tức bị hù sợ hoàn toàn.

“Mẹ!” Tiểu Bạch hai mắt tỏa sáng, bỏ lại quyển sách đang xem liền nhào tới, bé kéo Liên Hoa, “Mẹ đã tỉnh! Mẹ, thân thể mẹ còn khó chịu không?”

Triển Thiếu Khuynh cũng bu lại, quan tâm hỏi: “Liên Hoa, em có khỏe không? Muốn ăn cái gì không?”

Liên Hoa ngơ ngác nhìn hai người này, mắt chớp tốc độ cực nhanh, sờ sờ trên bụng của mình, lo lắng giật giật thân thể, cô từ từ cảm thụ thân thể có sự biến hóa.

Đọc FULL truyện tại đây

Đáng chết, bây giờ cô đang tới kỳ sinh lý, một đêm này, cô là làm sao sống . . . . . .

Triển Thiếu Khuynh nhận thấy được cô đang lúng túng, đối với Tiểu Bạch nói: “Tiểu Bạch, con đi cầm một chút điểm tâm tới cho mẹ có được hay không? Mẹ hẳn đói bụng rồi, liền lấy bữa ăn sáng đường đỏ bánh xốp thế nào?”

“Tốt! Mẹ, mẹ chờ một chút ồ!” Tiểu Bạch gật đầu, vẫy hai chân liền chạy ra khỏi gian phòng.

Triển Thiếu Khuynh tiến lên điều chỉnh tư thế ngồi của Liên Hoa, nhẹ giọng an ủi cô: “Em đừng lo lắng, nữ người hầu một mực giúp em thay quần áo, không có chuyện gì. . . . . .”

Liên Hoa lấy tay nâng trán, trời ạ, cô thật là mất mặt chết, chỉ là một kỳ kinh nguyệt đơn giản, liền chơi đùa cả nhà đều biết rõ rồi!

Cô thật là nhớ chết, bị người khác thay quần áo, a a a a, kể từ khi cô thoát khỏi giai đoạn trẻ sơ sinh về sau cuộc sống không thể không tự lo liệu, liền sẽ không có bị người trợ giúp thay quần áo! Cô còn là lần đầu tiên trong đời đau bụng kinh, đã có thể để cho cô hoàn toàn không có bất kỳ hình tượng và anh minh. . . . . .

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Liên Hoa giọng buồn buồn từ giữa kẽ tay truyền ra: “Em không sao rồi, anh mang Tiểu Bạch đi chơi đi, em lập tức có thể rời giường tự mình động thủ, cũng đừng phiền toái người làm và bác sĩ ——”

“Liên Hoa.” Triển Thiếu Khuynh nhẹ nhàng kéo tay của cô, nhìn biểu cảm trên mặt của cô, hắn khẽ mỉm cười, “Không có gì xin lỗi, là người cũng sẽ bị bệnh, em đừng xấu hổ. Bác sĩ Trung y nói em là gần đây quá mức mệt nhọc tâm thần hao tổn, cần phải điều trị tốt một chút, bắt đầu từ bây giờ sẽ phải giữ vững tâm tình vui sướng, không cần bị đả kích nữa rồi.”

“Ừ. . . . . .” Liên Hoa dứt khoát vò đã mẻ không sợ rơi di chuyển tay, cô muốn che dấu tất cả thời khắc bị Triển Thiếu Khuynh thấy qua, cô ở khu vui chơi ngất xỉu sau đó giống như một đứa ngốc, cô hôm nay vừa đau bụng kinh đến bất tỉnh, chuyện đã đến tình trạng này, cô phải đối mặt sự thật này thôi. . . . . .

Dù sao khó xử mất mặt nhất đều nhìn qua, cô còn sợ gì!

“Bây giờ là mấy giờ rồi?” Liên Hoa nhấc chăn lên muốn xuống giường, gật đầu nói: “Nguyên nhân em biết rồi, gần đây xác thực đều đang bận rộn chuyện Tiểu Bạch, trong lòng căng thẳng lên dây

loading