Cục cưng càn rỡ: Tổng giám đốc dám cướp mẹ tôi - Trang 190

Chương 187: Con hoang

Sắc mặt Liên Hoa khó coi xanh mét, cô có thể bỏ qua tất cả vu oan và chửi bới thô tục cô, nhưng tuyệt đối không cho phép bất kì kẻ nào nhắc tới Tiểu Bạch, gây khó dễ, tổn thương Tiểu Bạch! Dám đả thương con trai cô, chạy không khỏi một chữ “chết”!

Cô tức giận rời chỗ ngồi, tiến lên muốn tát Ôn Ngữ một cái, Ôn Ngữ đẩy Tiểu Bạch xuống lầu không gây nhiều thương tổn lớn về sau, sao còn dám nguyền rủa con trai cô chết đi! Ôn Ngữ mở miệng một tiếng con hoang, dám dùng lời bẩn thỉu nhất chỉ trích Tiểu Bạch!

Mặc dù Tiểu Bạch của cô không phải là con hợp pháp, nhưng cho tới bây giờ không ai dám chỉ vào Tiểu Bạch nói một câu con riêng, huống chi là con hoang!

Ôn Ngữ điên mới có thể khiêu khích cô như vậy, đây là tự tìm đường chết!

“Tổng giám đốc Liên, Tổng giám đốc Liên!” Luật sư Ân cuống quít kéo Liên Hoa, nhỏ giọng khuyên can nói: “Tổng giám đốc Liên ngài không thể động thủ, hiện tại là lỗi của đối phương, nếu như ngài động thủ, như vậy cũng là lỗi của ngài rồi! Tổng giám đốc Liên, nơi này là tòa án, tất cả đều do quan tòa phán quyết, ngài chờ một chút……”

Đang khi nói chuyện, quan toà nặng nề gõ pháp chùy, trên mặt lộ vẻ giận dữ chỉ trích: “Bị cáo yên lặng! Nhưng nếu bà bất mãn với phán quyết, có thể chống án, nhưng không cho gào thét trên tòa án! Bản toà án thẩm vấn xử kết thúc, mời theo nhân viên làm việc tiến về phía ngục giam, chính thức bắt đầu bị tù!”

“Ông là thứ gì, cũng dám ra lệnh cho tôi? Tôi là Ôn Ngữ của Ôn thị, tại sao ông phán quyết tôi bị tù!” Ôn Ngữ thế nhưng có thể thoát khỏi tay nhân viên làm việc tòa án, cô ta xông lên trước kéo quan toà: “Có phải ông cũng léng phéng với tiểu tiện nhân kia hay không, có phải con hoang của cô ta là của ông đúng không?! Con hoang các người chết rồi, ông liền lấy tôi làm dê con thế tội…… Ha ha, mặc kệ nói thế nào, Liên Hoa con của ngươi chết rồi, hắn đã chết, Liên Hoa, ngươi còn sống làm gì!”

Đọc FULL truyện tại đây

Sắc mặt quan tòa hơn năm mươi tuổi đen dọa người, một ánh mắt quét qua, lập tức bảy tám dân cảnh chen chúc tới, bọn họ ba chân bốn cẳng bắt Ôn Ngữ, ngăn cô ta điên cuồng nhiễu loạn trật tự tòa án.

Quan toà lại một gõ pháp chùy: “Bị cáo Ôn Ngữ lăng mạ nhân viên tòa án, ảnh hưởng tòa án thi hành phán quyết, phạt lao động công ích ba mươi ngày, tiền phạt một vạn! Đóng đình!”

Dân cảnh lập tức lôi Ôn Ngữ ra khỏi tòa án, đưa cô ta tiến về phía xe cảnh sát. Theo tòa án phán quyết, Ôn Ngữ bị tù hai mươi năm, không có ai chống án, không có sửa án, tương lai hai mươi năm của cô ta đã được quyết định.

Quan toà đen mặt đi vào phòng nghỉ phía sau, ông giận muốn đánh người, làm chủ tòa ba mươi năm, cho tới bây giờ không ai dám ở trên tòa vu oan ông như thế! Hôm nay bị cáo lại giống như điên mà nói ông và nguyên cáo cẩu thả, nói người bị hại là đứa con của ông! Tuổi Liên Hoa đủ để làm con gái ông rồi, Ôn Ngữ lại có thể phá hoại thanh danh ông như vậy!

Hừ, coi như hôm nay Triển gia không dặn dò, cấp trên không nhắc nhở, chỉ bằng những lời Ôn Ngữ nói ra, ông cũng sẽ phán quyết thật nặng!

Sau khi chủ tọa rời chỗ, mọi người ngồi trong tòa án cũng rối rít đứng dậy, chuẩn bị trở về. Trong lúc cấp bách tới tòa án nghe thẩm lý vụ án này, cũng không tính là lãng phí thời gian, bọn họ hiểu được Ôn Ngữ Ôn thị lòng dạ tàn nhẫn, càng thêm kiến thức quý phụ la lối om sòm ăn vạ, miệng nói ra những lời

loading