Con đường sủng thê - Trang 33

Chương 33

Cuối cùng A Kết không chịu đựng được.

Sau một ngày lo lắng hãi hùng, rồi lại phải đề phòng nam nhân này, cố gắng chống đỡ đến nửa đêm, lúc này nhắm mắt lại thì tất cả mệt mỏi ập đến, nàng thiếp đi..

Trong sơn động không có gì che chắn , bên ngoài động lại toàn những cây thấp, gió núi lùa vào dễ dàng, trong lúc ngủ say A Kết cảm thấy lạnh, nàng hoàn toàn không biết gì cả, dựa vào ôm lấy nam nhân bên cạnh, lo lắng rằng hắn ôm cánh tay của nàng sẽ không đủ ấm, nàng chủ động ôm lấy hắn, gối đầu lên cánh tay hắn, cuối cùng dựa vào hõm vai, cọ cọ, dần dần ngủ say.

Triệu Trầm lại bị nàng làm tỉnh giấc.

Hắn vốn tỉnh ngủ, đêm nay ôm nàng vào lòng mà ngủ, khi nàng mới giơ tay lên, hắn liền mở mắt.

Hắn không dám động đậy, vừa tò mò vừa khẩn trương, muốn nhìn nàng đang làm gì, còn tưởng rằng nàng sẽ vụng trộm trốn, không nghĩ rằng nàng thế nhưng. . . . . .

Giống cư con chó xồm(chó phóc) trước đây từng nuôi, cứ luôn thích chui vào trong ngực hắn, nếu còn đến trước mặt hắn ngửi ngửi thì lại càng giống. (lạy chúa, anh nghĩ gì khi so sánh chị với loại chó cụt đuôi ấy =.=)

Lòng Triệu Trầm như mềm hẳn đi, trong ngực lại cảm thấy thiếu gì đó.

Là nàng chọc hắn trước, chẳng thể trách hắn được.

Cánh tay trái bất động, hắn cẩn thận dịch chuyển xuống dưới, dùng tay phải gạt nhẹ những sợi tóc dài xõa lên mặt hắn ra đằng sau vai nàng, tay lại chạm đến khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng. Nhìn khuôn mặt ấy, tâm tình xao động. Nàng lại ôm lấy hắn, chắc là đã ngủ rất sâu. Điều này làm cho Triệu Trầm trở nên gan hơn, tay nhẹ nhàng di chuyển, chậm rãi cúi xuống gần nàng. Hắn cũng chưa từng hôn lên mặt nàng, không nghĩ rằng cảm giác tim đập nhanh này cũng không hề thua kém lúc hôn lên môi nàng. Hơn nữa, bởi vì nàng ngoan ngoãn, không chút phản kháng, khiến hắn có thể hoàn toàn cảm thụ tất cả vẻ đẹp của nàng.

Giống như sự ấm áp, đã trải qua thì không muốn rời xa, lần lượt hôn lên nàng, lại ngửi được hương thơm như có như không. Nàng như đóa lan nở về khuya, không cần đèn lồng chiếu sáng, chỉ cần cảm nhận như vậy, hắn như say trong lúc thưởng thức đóa lan đó.

Cứ chốc lát lại hôn nàng, từ trán đến khóa miệng, làm cho trái tim cũng rung động, nhưng hắn chỉ dám chạm nhẹ không dám làm gì hơn.

Nàng vẫn ngủ như cũ nhưng hình cũng cảm nhận được sự lạ thường, miệng hơi hé mở.

TriệuTrầm nhẫn nhịn, không dám có động tác tiến thêm một bước .

Nếu so sánh tâm tình thỏa mãn với việc làm cho nàng khóc, hắn thà rằng chỉ cố gắng hưởng thụ như vậy nên liền ngừng lại.

Hắn không chọc nàng, chỉ nhẹ nhàng thổi vào môi nàng, yên tĩnh nhưng thân mật, hồn như không còn trong người, đã phiêu lãng nơi nào đó, hắn nhắm mắt, muốn nhiều hơn…. Nhưng ngay lúc này nàng lại phát ra một tiếng hừ bất mãn, nghe được âm thanh ấy, Triệu Trầm liền dừng lại, nín thở, xác định nàng chưa tỉnh mới chậm rãi trở về, ôm nàng thật chặt, nhìn vách núi tối om để hồi phục.

Nhưng thế nào là hồi phục?

Phòng hắn như phòng sói, không chịu cho hắn chạm vào nàng, nhưng vào lúc này, nàng nằm trong lồng ngực của hắn, hắn lại có thể chịu đựng như một chính nhân quân tử .

Triệu Trầm tự cười mình, nàng mắng hắn là cầm thú nhưng trong lúc này hắn lại muốn làm quân tử.

Giống như dỗ đứa nhỏ, tay hẵn nhẹ nhàng vỗ lên lưng nàng.

Cách một lớp quần áo, hắn có thể cảm nhận được trên lưng nàng dường như không có thịt. Triệu Trầm nhớ tới lần gặp mặt trước, A Kết rất gầy.

Không quan hệ, sau khi thành thân hắn sẽ ăn cùng nàng, nhất định rất nhanh sẽ béo lên.

Tay hắn bắt đầu dịch chuyển lên phía trước, mặt nàng gầy gò, không biết nơi đó không phải cũng. . . . . .

Hắn dùng tâm để cảm nhận, hoàn toàn không dám dùng sức. Nếu như hắn chỉ nhìn, không chạm qua, cho nên cho dù gầy, hắn cũng không đo đạc được, nhưng cho dù chỗ đó có gầy đi nữa, cũng không sao, tay hắn so với đôi tay nhỏ bé của nàng cũng lớn hơn nhiều, lại còn chai sần hơn một chút. (mình cũng không hiểu anh đang nói về vòng 1 của chị ấy thì liên quan gì đến tay -.-)

Muốn dùng thêm chút lực để dễ cảm nhận, nhưng lại sợ đánh thức nàng khỏi giấc mơ đẹp, Triệu Trầm lưu luyến thu hồi tay, lặng lẽ xích lại gần nàng một chút, , nhẹ nhàng hôn nàng, cũng giống như gãi ngứa mà thôi, không có tác dụng gì, nhưng trong lòng hắn rất thoải mái, nàng là của hắn, sớm muộn cũng là của hắn.

Trong sơn động tối đen, Triệu Trầm không hề buồn ngủ, lúc thì hôn nàng, lúc thì ngừng lại, thấm thoát, trời không còn đen nữa, hắn có thể nhìn thấy vách núi nâu sẫm, trên cao là một bụi cây cỏ dại mọc lưa thưa, hắn nghe thấy từ bên ngoài tiếng chim hót truyền đến, tiếng hót trong treo, làm cho tâm trạng hắn cũng vui vẻ theo.

Cúi đầu nhìn cô nương đang ngủ say, Triệu Trầm nhắm mắt lại, chờ nàng tỉnh lại.

~

Bên ngoài còn chưa sáng rõ, A Kết đã đói bụng mà tỉnh lại . Ngày hôm qua cơm trưa cơm, chiều cũng chưa ăn, bụng rất khó chịu.

Vừa tỉnh ngủ, ý thức không rõ lắm, A Kết mơ mơ màng màng mở mắt ra thấy cằm của nam nhân. Nàng không dám tin, mắt nhắm lại mở nhưng trước mắt vẫn là cằm, cổ, ngực nam nhân. . . . . .

Chuyện tối qua nháy mắt hiện lại trong đầu.

Ý nghĩ đầu tiên của A Kết là đứng lên chạy nhanh rời khỏi hắn, chính là nàng vừa giật mình, nam nhân mơ hồ nói không rõ, đem nàng một lần nữa kéo vào trong lòng, mà A Kết cũng khiếp sợ phát hiện tay mình khoác lên người đối phương, tư thế hai người cực kì thân mật.

Cho dù là cùng một việc nhưng buổi sáng buổi tối có điều khác nhau, buổi tối cái gì cũng không nhìn thấy, dễ dàng thỏa hiệp, nhưng là hiện tại, A Kết không thể chịu đựng được việc bị một nam nhân ôm vào trong lòng.

Nam nhân hô hấp vững vàng rõ ràng là còn ngủ, A Kết thật cẩn thận cầm lấy cánh tay hắn, hướng bên kia hất ra. Hất xong rồi, nàng ngẩng đầu nhìn mặt nam nhân, thấy hắn không có dấu hiệu tỉnh lại, A Kết chậm rãi chống tay ngồi dậy. Đối diện đó cửa động, A Kết chưa thấy rõ tình huống, bỗng nhiên trên lưng bị cánh tay nam nhân bắt lấy đem nàng ôm trở về.

A Kết không cam lòng giãy dụa, nam nhân dùng cả tay chân ôm lấy nàng, dùng cằm cọ đỉnh đầu nàng: “A Kết đừng chạy, ngươi đáp ứng ngủ cùng ta một đêm, để cho ta ôm.” Động tác vô lại bá đạo, giọng điệu vô cùng thân thiết có chút hương vị làm nũng.

Lần đầu bị nam nhân như vậy ôm, A Kết vừa giận vừa thẹn, tuy rằng khi tỉnh lại đối mặt với Triệu Trầm càng xấu hổ, nhưng nàng phải đi, nàng mất tích một đêm, cha mẹ khẳng định rất lo lắng, nàng phải mau chóng trở về.

Nàng dùng sức đẩy hắn nhưng nam nhân vẫn không nhúc nhích, A Kết không có kiên nhẫn cùng hắn đôi co, trực tiếp mở miệng kêu: “Triệu công tử, trời đã sáng, chúng ta mau xuống núi đi!”

Triệu Trầm rốt cục cũng mở mắt, cúi đầu, một đôi mắt phượng mang theo vẻ buồn ngủ nhìn về phía nàng, mi mắt khép lại mở, ánh mắt mờ mịt lại hoang mang.

AKết không khỏi nhắm mắt.

Người này rất tuấn mỹ, đây là điều không thể nghi ngờ , tuấn mỹ đến mức A Kết so sánh với phụ thân mình vẫn thấy hắn đẹp hơn. Trước kia gặp hắn vài lần, nàng đều đề phòng hắn, không dám liếc mắt một cái, trong mắt nàng, hắn là kẻ độc ác nham hiểm, bây giờ hắn mới tỉnh ngủ, trong mắt không có lệ khí, trông như một đứa nhỏ.

“Ngươi. . . . . .”

Nàng vừa mở miệng, nam nhân vội buông nàng ra ngồi dậy, thanh âm có chút lo lắng: “Bây giờ là lúc nào ?”

A Kết nhanh chóng đứng dậy hất cỏ khô trên người xuống, đưa lưng về hắn nói : “Ta không biết, nhưng mà trời đã gần sáng, chúng ta xuống núi đi.”

Triệu Trầm nhìn bóng dáng nàng, gió núi thổi vào, tóc dài bên tai nàng giơ lên lại hạ xuống, lộ ra vành tai nhỏ trắng, đặc biệt đẹp mắt.

Hắn chậm rãi phủ thêm áo dài: “Trong núi cỏ nhiều, lúc này xuống núi giày sẽ bị sương sớm làm ướt nhẹp, để lát nữa hãy đi.”

“Ta không sợ dính sương sớm, chỉ muốn nhanh chóng trở về.” Nghe hắn mặc quần áo, A Kết nhẹ nhàng thở ra, nhỏ giọng nói.

Triệu Trầm cười, dựa vào vách núi nói : “Vậy mình nàng đi thôi, tối hôm qua ta đã thật tâm hết lòng giúp đỡ, bây giờ ta không muốn cùng nàng chịu vất vả. Nhưng mà đừng trách ta không nhắc nhở nàng, nơi đây cách nhà các ngươi vài chục dặm đường, thâm sơn cùng cốc, mãnh hổ thì chưa thấy nhưng sói vẫn thường lui tới, nàng không sợ lạc đường, không sợ bị sói ăn, cứ việc một mình xuống núi.”

A Kết sắc mặt trắng bệch, bước nhanh đi ra sơn động, chỉ thấy khắp núi toàn cây cổ thụ dày đặc, cỏ dại cao hơn đầu gối, căn bản là không thể đi

Chung quanh yên tĩnh, A Kết bèn rút lui.

Nàng không dám một mình xuống núi, trừ những thứ Triệu Trầm vừa nói, nàng còn biết trễ nhất là đến ngày mai, đồng bọn của bọn người xấu kia sẽ đến đây, nếu như khi nàng xuống núi gặp bọn họ thì sao, lại bị bắt lại thì phải làm gì?

Nàng chỉ có thể nhờ vào người nam nhân này.

Có phải hắn cũng biết điểm ấy nên mới cố ý kéo dài thời gian xuống núi?

A Kết rơi nước mắt. Nàng không muốn cầu xin hắn, không muốn yếu thế trước hắn, dù cho nàng tìm được đường cũng không dám đi một mình, không, dù nàng không quay lại nói chuyện với Triệu Trầm, cũng không muốn dựa vào hắn, có phải hắn sẽ rất đắc ý hay cảm thấy nàng hèn mọn bởi nàng rõ ràng rất hận hắn lại phải cầu xin sự giúp đỡ của hắn?

A Kết lặng lẽ khóc. Nàng hi vọng mình là nam nhân, là nam nhân, ít nhất không cần lo sợ kẻ ác.

Bả vai nàng nhẹ nhàng run run, vừa nhìn đã biết là đang khóc. Biết nàng khó xử, da mặt lại mỏng, Triệu Trầm mở miệng gọi nàng: “Nàng đi đến đây đi, ta đáp ứng nàng, ngày mai lập tức đưa nàng xuống núi, ta dù sao cũng đã tới đây cứu nàng , muốn làm người tốt đưa Phật tới Tây Phương.

A Kết nước mắt rơi càng nhiều.

Ít nhất vào lúc này, A Kết rất cảm kích hắn.

Nếu Triệu Trầm không mở miệng, nàng chỉ có hai lựa chọn, một là chính mình đi, nhưng A Kết hiểu được nàng không dám đi, nếu dám nàng đã đi lâu rồi, nếu đi chính là đang đánh cược, đánh cược rằng Triệu Trầm sẽ lo lắng mà đi theo nàng. A Kết không thích người nam nhân này, nàng càng không muốn lợi dụng sự quan tâm của hắn. Nếu không đi thì nàng phải ở lại tìm kiếm sự che chở của hắn, Triệu Trầm hoàn toàn có thể không nói gì, nhìn nàng khó xử, nhưng hắn lại mở miệng, cho nàng một bậc thang đi xuống.

A Kết không biết Triệu Trầm có nhìn thấu sự rối rắm của nàng hay không, nàng cũng không muốn tìm hiểu kỹ, chỉ cúi đầu đi trở về, nói lời cám ơn hắn.

Triệu Trầm vẫn nhìn theo nàng: “Tối hôm qua ngủ không ngon sao? Lại đây ngồi đi, yên tâm, ta không chạm vào nàng”.

A Kết có chút mệt mỏi, nhưng vẫn lắc đầu: “Không được, ta không làm phiền ngươi. . . . . .” Vừa nói xong, bụng lại kêu lên một trận, A Kết vô cùng xấu hổ, nghiêng người dùng sức ôm bụng.

Triệu Trầm sớm biết nàng đói bụng liền đứng dậy đi đến bên người nàng: “Hôm qua, ta có đi ngang qua hồ nước, giờ ta đi bắt cá, nàng ở lại chỗ này chờ , đừng đi loạn.” Nói xong nhấc chân xuất phát.

Người A Kết giật giật, rốt cuộc nhịn xuống cảm giác muốn túm tay áo hắn, chỉ là khi hắn xoay người lại liền khẩn trương hỏi: “nơi đó có xa lắm không?”

Triệu Trầm ngẫm nghĩ, “Không xa nhưng đường núi khó đi, ta đi nhanh nhất cũng mất nửa canh giờ mới trở về, sao, nàng không dám ở một mình à?”

A Kết cúi đầu không nói, bất an nắm cổ tay áo. Nàng quả thật không dám, Triệu Trầm không nói, nhưng nàng biết thi thể hai người kia ở gần đây. . . . . .

Triệu Trầm im lặng nhìn nàng, hắn chỉ muốn ôm nàng vào lòng, nói với nàng cái gì cũng đừng có sợ, nói rằng nàng có thể không lo lắng gì mà dưa vào hắn, nhưng cuối cùng hắn chỉ có thể nói: “Quên đi, nhìn nàng đầu tóc rối bù, cùng ta đến nơi đó đi, chúng ta nhóm lửa nướng cá ở đó luôn, ăn xong thì xuống núi, nàng nghĩ sao?

“. . . . . . Đi.” A Kết cúi đầu đáp, bởi vì ngượng ngùng mà đỏ mặt.

Thấy vậy, Triệu Trầm nhấc chân đi ra khỏi cửa sơn động, nhưng rốt cục nhịn không được, trở lại bên người nàng, cúi đầu nhìn nàng: “A Kết, ta khi dễ nàng rất nhiều lần, nhưng ta không có cưỡng bức nàng đúng không? Ta tự nhận những gì ta làm không phải tội ác tày trời, nàng đừng lo lắng, hãy gả cho ta được không? Ta sẽ đối xử với nàng thật tốt.” Nàng đã trốn không thoát khỏi lòng bàn tay hắn , nhưng hắn vẫn hi vọng nàng sẽ vui vẻ gả đi, không mong nàng lập tức cam tâm tình nguyện nhưng ít nhất đừng kháng cự.

A Kết nhìn hắn.

Không hề giận dữ, không có hiếp bức, Triệu Trầm lần đầu tiên bình tĩnh, thậm chí có chút dịu dàng ngỏ lời muốn nàng gả cho hắn.

A Kết tâm ý chưa thay đổi, thấy thái độ hắn hiền lành, nàng cũng không lạnh lùng cứng rắn cự tuyệt như trước kia, “Triệu công tử ưu ái, nhưng chúng ta thật sự không thích hợp.”

Triệu Trầm không tiếp tục dây dưa, đi đến bụi cây bẻ hai cành cây khô, một cây đưa cho A Kết, còn một cây thì tự cầm lấy, thu thập thêm chút đồ rồi xuất phát.

A Kết ngoan ngoãn đi phía sau hắn, ánh mắt vài lần xẹt qua trước người nam nhân.

Thân hình hắn cao lớn, mặc áo choàng màu xám, vạt áo dừng ở bên hông, lộ ra trung khố màu trắng bên trong, ống quần nhét vào giày đen, lưu loát giỏi giang. Nàng từng tránh né , coi hắn như rắn rết, nay hắn cũng là người nàng dựa vào. . . . . . Trong lòng có chút phức tạp, A Kết lắc đầu, không hề nghĩ nhiều.

Đi lại một lúc, A Kết phát hiện làn váy mình ướt, hài nhỏ cũng ướt một chút, mặt trên còn dính bùn đất.

A Kết là đứa nhỏ nhà nông, trước đây cũng chơi đùa nghịch ngợm nhưng chưa hề chật vật như vậy, trong tình huống này, nàng không có tư cách oán giận, có thể sống về đến nhà, nàng đã thỏa mãn. A Kết ngẩng đầu, ngạc nhiên thấy Triệu Trầm đã dừng từ lúc nào đang đứng ở phía trước, nhíu mày nhìn áo của nàng.

A Kết không được tự nhiên, mím môi, nhỏ giọng nói : “Triệu công tử, đi thôi.” Nếu là phụ thân, nàng có thể nói không có gì đáng ngại, nay người ta lại không nói gì, A Kết chỉ có thể làm bộ như không biết đáy mắt hắn lộ ra vẻ quan tâm.

A Kết biết bởi vì để ý mới thầm oán đối phương không nghe khuyên bảo.

Triệu Trầm đi về phía nàng: “Ta nghe mẫu thân nói, nữ nhân các ngươi không thể bị cảm lạnh, có phải hay không?”

A Kết kinh ngạc, nàng phải trả lời thế nào đây? Nàng cũng không cùng nam nhân nói loại sự tình này, nói là có năng lực như thế nào?

“Không có gì đáng ngại, Triệu công tử. . . . . . A, ngươi làm cái gì thế,thả ta xuống!” Đột nhiên bị nam nhân chặn ngang ôm lấy, A Kết khiếp sợ giãy dụa.

Triệu Trầm một tay giữ bả vai nàng, một tay giữ chân nàng, nhìn làn váy phía dưới đã làm ướt giày thêu, thì chuyển nàng từ ôm thành vác. Trời đất như thay đối, đầu A Kết như xoay xoay, nhưng vẫn dùng sức giãy dụa muốn hắn thả nàng xuống. Triệu Trầm làm như không nghe thấy, tháo hài nhỏ của nàng ra, lại sờ vào tất nàng, xác định không bị ẩm ướt mới dùng hài vỗ vỗ vài đùi nàng: “Thật ra, tuy rằng nàng không muốn gả cho ta, nhưng ta lại không muốn nàng chịu khổ trước mắt ta, bây giờ cứ để ta giúp nàng, hơ khô hài nàng xong rồi đi.”

Tư thế như vậy khiến A Kết mặt đỏ như gấc, cự tuyệt: “Không cần ngươi giúp, ngươi mau buông ta xuống, ta có thể tự đi!”

Triệu Trầm không để ý tới nàng, trực tiếp đi nhanh về phía trước, A Kết không cam lòng, giãy dụa, Triệu Trầm lại vỗ nàng một chút, vị trí không biết cố ý hay vô ý lại gần chỗ nào đó phía trên: “Đừng nhúc nhích, miệng vết thương của ta sẽ do nàng giãy giụa mà vỡ ra. Nàng nghĩ rằng ta và nàng muốn như vậy sao? Nàng dẫu có tiếp tục giãy dụa, ta cũng vẫn khiêng, đến nơi sẽ thả nàng xuống.”

Gương mặt A Kết đỏ hồng, biết hắn hạ quyết tâm không chịu thả nàng xuống, gây trở ngại cho thương thế hắn, đành phải ngừng giãy dụa. Chỉ là trong tư thế này, bả vai hắn đâm vào khiến cho bụng nàng thấy khó chịu, hơn nữa nàng đang đói nên bắt đầu thấy choáng váng, lảo đảo, A Kết vội vàng lấy cớ này khuyên hắn: “Ngươi, ngươi mau buông ta xuống, đầu ta choáng váng quá!”

Triệu Trầm đi chậm lại một chút, đem nàng thả xuống, không đợi A Kết làm gì khác , hắn ngồi xuống trước nàng: “Lên đi, ta cõng nàng đi, đừng nói lời vô nghĩa nữa, nhiều lời ta liền tiếp tục vác nàng đi.”

Thanh âm hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng, tuy ngồi xổm nhưng cũng có khí thế bức người, A Kết nhìn đôi giày hắn đang cầm, do dự: “Ngươi. . . ”

“Ta đếm đến ba, một, hai . . . . .”

Hắn không tạm dừng, A Kết cũng không còn ý nghĩ sẽ may mắn mà thoát được, đành nhắm mắt lại nằm úp sấp trên lưng hắn, khuôn mặt đỏ bừng, tâm trạng hỗn loạn.

Khóe miệng Triệu Trầm cong lên, quay đầu, lại chỉ nhìn thấy đỉnh đầu nàng, hiển nhiên không muốn cho hắn nhìn thấy tình trạng của nàng bây giờ. Dù không cho nhìn hắn cũng vui mừng, vững vàng cõng nàng đứng lên, đi được hai bước lại dừng lại,, nhìn bàn tay nhỏ bé trên vai mình, cười nhẹ hỏi nàng: “A Kết, ta đối với nàng tốt như vậy, nàng có muốn nghĩ lại không?”

A Kết lặng lẽ mở mắt nhìn nam nhân bước chân vững vàng, cây cối chậm rãi lui về phía sau.

Hôm nay đã hai lần hắn ngỏ lời muốn cưới nàng, đều là lúc nàng đang cảm kích mà nói, khó có thể mở miệng cự tuyệt, A Kết đành phải quay về phía hắn, uyển chuyển nói: “Triệu công tử là nhân trung long phượng(rồng trong loài người), ngày sau nhất định sẽ gặp được một cô nương thật lòng thích ngươi”.

Triệu Trầm tự giễu: “Ai thích ta, ta không biết, ta chỉ biết ta muốn kết hôn ….”

A Kết không biết nói tiếp như thế nào chỉ biết im lặng chống đỡ.

Triệu Trầm cũng không tiếp tục câu chuyện, biết nàng đói bụng khó chịu nên bước nhanh hơn.

Đến bên hồ thì trời hoàn toàn sáng, trong rừng chim chóc hót vang líu lo, ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây chiếu vào trên cỏ, giọt sương như cũng tỏa sáng.

A Kết đến giày còn không đeo, Triệu Trầm cởi áo ngoài, ra trải ở trên bờ cát cho A Kết ngồi. A Kết nói gì cũng không chịu, Triệu Trầm nắm lấy tay nàng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của nàng, nói : “Ta chỉ là muốn tốt cho nàng, chẳng lẽ ta phải ép bức thì nàng mới bằng lòng nghe lời sao?”

Hắn có thể làm gì?

Nhớ lại sự đòi hỏi bá đạo của hắn trong tối qua, sắc mặt A Kết trắng bệch, nhanh chóng rời khỏi tay hắn rồi ngồi xuống. Triệu Trầm nhìn bóng lưng cứng ngắc của nàng khẽ cười, cầm giày thêu xách đến xa xa phơi nắng , hắn cúi người kéo ống quần lên, lấy ra dao găm cắt lấy nhánh cây, lên tiếng kêu gọi A Kết.

Tiếng nước liên tục vang lên, A Kết nhịn không được lặng lẽ nhìn sang.

Nhìn thấy nam nhân lưng như ngọc, đang đứng dưới ánh mặt trời…..

A Kết lập tức quay đầu, ảo não trách mình tại sao quên mất áo choàng của hắn đã trải xuống cho nàng ngồi.

Triệu Trầm rất nhanh đã bắt được cá, xoay người quay lên bờ thì thấy A Kết đưa lưng về phía hắn, ngồi chồm hỗm, áo hông đào phối với quần trắng khiến nàng trong giống như một đóa hoa, lặng lẽ nở, như đang chờ hắn đến hái.

Triệu Trầm nhìn nàng thêm vài lần, đem cá để trên bờ cát, quay đầu tiếp tục đi bắt, hai người đều cực kỳ đói, một con cá nhất định không đủ no.

Bắt đủ cá, kiếm củi nhóm lửa, nướng cá, hong giày, tất cả đều do Triệu Trầm làm. Thấy hắn cầm giày nàng, vẻ mặt nghiêm túc hơ khô, A Kết rốt cuộc không ngẩng đầu lên nổi.

“Tốt lắm, nàng mặc vào đi.” Triệu Trầm bỗng nhiên đứng lên, đưa giày cho nàng.

A Kết cúi đầu suy nghĩ bèn cầm lấy giày, Triệu Trầm tóm lấy gót chân nàng không buông, “Chân A Kết thật nhỏ, còn không đặt vừa trong tay ta.”

A Kết vừa nghe xong thì hoang mang nhìn hắn, lại thấy một đôi mắt phượng đang cười nhìn nàng, không biết làm thế nào hắn đã dựa sát vào gần nàng, bất chợt mặt nàng đỏ bừng, vội vả lấy giày quay ra chỗ khác mang vào, không dám lại nhìn hắn.

Triệu Trầm đã lâu không thoải mái như vậy, nhìn nàng đáng thương đứng ở bên hồ, không dám đi tới cũng không dám lại đây, hắn nhặt áo choàng lên kêu nàng: “Xiêm y bị nàng làm bẩn, nàng giặt hộ ta đi, làm nhanh rồi xuống núi.”

Nếu nói lí do gì A Kết cũng sẽ không qua nhưng mà nàng mới ngồi lên xiêm y của hắn, hắn đương nhiên sẽ ghét bỏ.

Không có cách nào khác A Kết bèn cúi đầu đi về phía hắn nhưng lại cách vài bước có ý bảo hắn đưa áo tới.

Triệu Trầm nở nụ cười, đem áo choàng mặc vào, tiếp tuc đùa nàng: “Không cần giặt, có thế hầu hạ nàng một chút là may mắn của nó, giống như áo choàng lần trước bị nàng làm rach, ta cũng không giặt, để vậy cất giữ” Chẳng mấy khi nàng không nổi giận với hắn mà còn đỏ mặt, hắn muốn nhìn nàng thêm nhiều lần, cơ hội ở cùng nàng trước khi thành thân cũng không nhiều.

Lần trước?

A Kết lặng đi một chút, lâu sau mới nghĩ ra hắn đang nói tới chuyện ở bờ sông lần trước, khi đó, nàng không mặc gì. . . . . .

A Kết xấu hổ và giận dữ muốn chết, cứ đùa giỡn như vậy, chẳng thà hắn làm chuyện không đứng đắn, nàng còn có thể phản kháng, nhưng hắn lại nói những lời như vậy, làm cho nàng không biết phải nói gì. A Kết xoay người, Triệu Trầm tóm lấy cổ tay nàng, nhẹ giọng xin lỗi: “Nàng đừng tức giận , ta cam đoan sẽ không nói nữa, đi thôi, ăn cá đi, ăn xong chúng ta xuống núi.”

A Kết muốn bỏ tay hắn ra nói nàng không ăn, nhưng mà nàng đã đói bụng đến hoa mắt, đứng cũng không vững, nếu không ăn, chẳng lẽ còn muốn bị hắn cõng xuống núi sao?

Nam nhân đã buông lỏng tay, A Kết không thấy hắn liền hướng đống lửa đi nhanh đến.

Triệu Trầm nhìn nàng đến trước đống lửa, đem cá đã nướng chín xuống đưa cho nàng, A Kết vẻ mặt không thay đổi cầm lấy, xoay người đi đến hồ nước. Người này và nàng vừa có ân vừa có oán, cứ thế lặp đi lặp lại, nàng cũng không biết phải nói gì với hắn, dùa sao rồi hai người rất nhanh sẽ không liên quan đến nhau nữa, dù cho hắn tốt hay xấu, nàng cũng không quan tâm.

Triệu Trầm đuổi theo nàng, ngồi xếp bằng ở trên bờ cát ăn phần cá của mình. Ăn xong rồi, A Kết ở bên kia hình như cũng đã ăn xong, Triệu Trầm nhìn nàng một lát, đứng dậy đi sang, thấy cá trong tay nàng còn hơn một nửa, hoài nghi nói : “Không ăn?”

“. . . . . . Ta đã ăn no .” Cá quá lớn, ăn hơn một nửa đã no, nói xong nàng ngẩng đầu nhìn hắn, thấy khóe miệng nam nhân có vết đen , hắn bình thường vẻ mặt lạnh lùng bao nhiêu thì bây giờ buồn cười bấy nhiêu, A Kết nhịn không được quay đầu cười trộm, cố nén không phát ra âm thanh. Sau khi ăn xong, nàng dùng khăn lau miệng, hắn là nam nhân, chắc không để ý mấy chuyện này đâu?

Bả vai nàng nhẹ nhàng run run, Triệu Trầm một lát sau mới hiểu, liền sờ khóe miệng, sắc mặt khẽ biến. Nhưng mà đây là lần đầu tiên nàng ở trước mặt mình cười, Triệu Trầm không ngại bất cứ giá gì , ngồi xổm xuống lấy cá trên tay nàng, “Ăn không hết thì cho ta, ta còn chưa ăn no.”

A Kết không muốn đưa, hoặc là gạt bỏ phần gần chỗ nàng ăn mới đưa cho hắn, chỉ là nàng mới định xử lý thì Triệu Trầm chỉ vào khóe miệng nàng, có chút xem thường nói: “Nơi này của nàng bị đen kìa.” Nói xong đứng dậy tránh ra chỗ khác.

Chẳng lẽ mình chưa lau sạch sẽ?

A Kết rốt cuộc bất chấp, xoay người chạy đi, lấy khăn ra tỉ mỉ lau, lau xong vẫn không yên lòng, vội vàng rửa mặt.

Triệu Trầm cười nhìn nàng, cảm thấy sự ngốc ngếch của nàng thật khiến người khác yêu thương, cuối cùng hắn cũng rửa sạch mặt mình, còn rửa thật nghiêm túc.

A Kết lo lắng cho cha mẹ, ăn xong đã muốn đi.

Quan hệ giữa hai người khó khăn lắm mới dịu xuống, Triệu Trầm cũng không kéo dài thời gian, đi trước mở đường.

Hắn đi nhanh, A Kết đi theo không kịp , dừng lại lau mồ hôi, thở hồng hộc. Triệu Trầm quay đầu nhìn nàng, ánh mắt đột nhiên ngừng lại, chỉ vào vách đá không xa nói : “Nàng nhìn xem?”

A Kết nghi ngờ nhìn sang, chỉ thấy trên vách đá dựng đứng có hoa lan trắng nở rộ, hoa không lớn, một đóa rồi một đóa chụm lại một chỗ.

” Nhìn thấy không?” Triệu Trầm hỏi nàng.

A Kết lắc đầu, khoảng cách quá xa, nàng xem không rõ, chỉ có thể nhìn ra là hoa lan.

Anh mắt Triệu Trầm dừng lại trên vách núi nghiền ngẫm, bỗng nhiên hướng bên kia đi đến: “Nàng ở chỗ này chờ ta đi hái nó.”

A Kết trong lòng run lên, nhìn vị trí của hoa lan trên vách núi, vội vàng mở miệng ngăn cản hắn: “Quá nguy hiểm , ngươi đừng đi hái!”

“Nàng không thích sao?” Triệu Trầm nghi ngờ nhìn nàng, khi nàng ngẩng đầu nhìn hoa thì hắn rõ ràng ở trong mắt nàng sự kinh ngạc.

Hắn muốn đưa cho nàng?

Phút kinh ngạc ngắn ngủi nhanh chóng trôi qua, A Kết lắc đầu: “Không thích, Triệu công tử, hiện tại ta muốn nhanh chóng về nhà, chúng ta đi nhanh đi.”

Triệu Trầm không tin, nhìn bên kia nói : “Nếu nàng không thích thì ta hái xuống đem về đưa cho gia mẫu.”

“Nếu Triệu phu nhân biết hoa nở ở vách núi nguy hiểm nhất định sẽ không để cho ngươi mạo hiểm , Triệu công tử, chúng ta nhanh chóng xuống núi được không?” A Kết bước nhanh tới trước mặt hắn khuyên can

Triệu Trầm không để ý tới nàng.

A Kết không thể làm gì, đành đi cùng hắn.

Sau một khắc đồng hồ, hai người đã đi tới chân núi, Triệu Trầm cởi áo ngoài ném cho A Kết, sau đó không để ý tới lời nàng khuyên can, bắt đầu trèo lên trên.

A Kết ngửa đầu nhìn hắn, hết sức lo lắng.

Vách núi kia ở dưới bình thường, nhưng càng lên cao càng hiểm trở, nhìn Triệu Trầm ngày càng leo cao, lại thấy những đã vụn rớt xuống, A Kết chỉ có thể ôm chặt áo của hắn. Trong tình huống này, mặc kệ là Triệu Trầm là kẻ phong lưu, là ác bá hay ân nhân cứu mạng của nàng, cho dù là người xa lạ, nàng cũng nhịn không được lo lắng đề phòng. Cao như vậy, nếu hắn không cẩn thận ngã xuống. . . . . .

Đang suy nghĩ, bỗng nhiên hắn bị sụt chân khỏi một tảng đã, người nghiêng xuống,…

A Kết kêu lên sợ hãi, nhắm mắt lại không dám nhìn, trong đầu trống rỗng, cho đến khi nghe được tiếng cười không kiềm chế, nàng mới mở mắt ra, nhìn thấy Triệu Trầm đang ôm vào vách đá, đang nhìn nàng: Sợ ta ngã xuống sao? Nàng sợ cái gì chứ, ta cũng không phải nam nhân của nàng, dù có ngã xuống thì cũng không có quan hệ đến nàng.

Nàng sợ hết hồn, hắn lại còn có thể nói như vậy. A Kết thật sự không muốn để ý đến hắn nữa, nhưng vẫn không tự chủ được mà khuyên bảo hắn: “Triệu công tử ngươi mau xuống đây đi, nếu như ngươi. . . . . . Triệu phu nhân làm sao bây giờ?”

Đáp lại lời nàng là việc bóng dáng nam nhân tiếp tục hướng về phía trước leo lên.

A Kết có thể làm thế nào? Nàng chỉ có thể tiếp tục chăm chú nhìn hắn, nhìn không chớp mắt, khoảng cách của hắn với đám hoa lan càng ngày càng gần, nhìn hắn hái nó, chậm rãi đi xuống. Chờ hắn đến chỗ nàng, A Kết kinh ngạc nhìn thấy lưng áo hắn đã ướt đẫm, cùng với những vất vả lúc nãy khi hắn hái hóa càng làm nàng khó chịu.

Triệu Trầm nhảy đến chỗ nàng, nàng liên đưa áo cho hắn, xoay người đi.

“A Kết.” Nam nhân phía sau nhanh chóng đuổi theo, thấp giọng gọi nàng, A Kết không muốn cùng hắn nói chuyện, nhưng lại bị hắn nắm cổ tay kéo lại. A Kết không có sức lực chống lại, bị hắn kéo về, nàng tức giận, nhưng khi vừa muốn nói hắn buông tay Triệu Trầm đưa hoa lan trong tay đến trước mặt nàng.

Mùi thơm ngát xông vào mũi, A Kết kìm lòng không được cúi đầu xem.

Hoa lan, cánh trắng như tuyết, nhị hoa màu vàng nhạt, xinh đẹp, tao nhã.

Trong lòng mơ hồ, A Kết không thể tin được, ngẩng đầu, lại thấy đôi mắt phượng của nam nhân: “Đây, cho nàng đấy.”

A Kết nhìn đến ngây người.

Trên đầu là bầu trời xanh trong, một bên là vách núi đen, gió núi thổi cùng hoa lan tuyệt đẹp, cảnh sắc tươi đẹp khó gặp của mùa thu nhưng lại không bằng nam nhân tuấn tú trước mắt, làm cho lòng người rối loạn.

Ngay lúc nàng đang thất thần, Triệu Trầm mở miệng: “A Kết, ta đối với nàng tốt như vậy, nàng thật sự không muốn suy nghĩ lại một chút sao?”