Con đường sủng thê - Trang 3

Chương 3: Hoa Lan

Em gái Liễu thị, dì của A Kết được gả cho thương nhân trồng cây cảnh nổi tiếng ở huyện Tây Hứng, tên là Chu Bồi.

Nhà họ Chu nổi danh với nghề trồng lan, từ nhỏ, Chu Bồi đã học nghề trồng lan cùng phụ thân, trời sinh có đầu óc buôn bán, mở cửa hàng lấy tên “Phẩm lan cư”, trừ hoa lan kiểng, cửa hàng chỉ bán tranh chữ, đồ sứ, ba loại tranh thêu, loại nào cũng liên quan đến hoa lan. Tự là Vịnh lan, vẽ tranh hoa lan, bình sứ và tranh thêu tất nhiên cũng được mở đầu bằng hoa lan.

Những nhà danh môn thế gia, quan lại quyền quý, nhà giàu học làm đều đến đây, lúc về cũng phải chọn vài thứ mua về, bởi vì tất cả những hàng thưởng lan, bình luận về lan đều là hàng thượng đẳng, loại tranh chữ kém nhất cũng được viết bởi bàn tay người tài năng nhất trong triều đình, các loại đồ sứ được làm từ những lò nổi danh, tranh thêu đến từ tú phường nổi tiếng, toàn là những đồ quý.

Đối diện Phẩm Lan Cư nhà họ Chu có một cửa hàng, bên trong chủ yếu là hàng nhái, cung cấp quần áo cho người dân bình thường.

Năm đó, em gái Liễu thị đi từ nơi ấy ra, chạm mặt Chu Bồi vừa ra khỏi Phẩm Lan cư, cặp đôi trai tài gái sắc, vừa thấy đã yêu, nhanh chóng kết duyên liền cành, sinh được cậu con trai thanh tú nho nhã, là em họ A Kết- Chu Lan Sinh, năm nay mười tuổi.

Cả nhà Lâm Hiền vừa tới đầu đường, người gác cổng Chu gia đã nhìn thấy, lập tức phái người vào thông báo cho thiếu gia thiếu phu nhân.

Sau đó lập tức thấy vợ chồng Chu Bồi và Chu Lan Sinh ra đón.

Xe lừa đi qua Phẩm Lan cư, dừng lại trước cửa lớn Chu gia, Lâm Hiền nhảy xuống xe, nở nụ cười, chào hỏi Chu Bồi: “Gần đây, em rể tốt chứ?” Lâm Hiền trời sinh tuấn lãng, mặc quần áo cũ đứng dưới ruộng là nông phu anh tuấn, mặc quần áo thanh sam, đứng trước mặt người khác, lập tức lại biến thành tiên sinh dạy học trong nho nhã, ngoài ôn tồn, ngay cả động tác nhảy xuống xe lừa cũng vô cùng phong lưu.

Chu Bồi cũng vô cùng khiếm tốn, chào Lâm Hiền là tỷ phu.

“Hai ngày nay, tỷ phu ra ruộng, hình như bị nắng hong đen thêm rồi.” Em gái Liễu thị cười trêu Lâm Hiền, Lâm Hiền gật đầu, em gái Liễu thị đi đến trước mặt hai cháu gái, cầm tay một người, ôm vai một lqd người, tỏ vẻ hâm mộ đối với tỷ tỷ: “Tỷ, A Kết và A Trúc càng ngày càng xinh đẹp, mỗi lần nhìn thấy chúng, muội lại muốn sinh thêm đứa con gái.”

“Mau im miệng đi, bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn đùa như vậy!” Liễu thị nhỏ giọng mắng yêu, trợn mắt nhìn nàng.

Em gái Liễu thị không chu môi.

Hai chị em A Kết tập mãi thành thói quen, mím môi cười trộm.

Đứng bên cạnh, Lâm Trùng Cửu đang nói chuyện với Chu Lan Sinh.

Mọi người chào hỏi xong, đi vào nhà họ Chu thỉnh an Chu Lão gia và Chu lão phu nhân. Hai người này vô cùng tốt bụng, dễ gần, chào hỏi xong, Chu lão gia kéo Chu Bồi và Lâm Hiền đi đánh cờ, Chu lão phu nhân gọi con dâu, Liễu thị vào bọn nhỏ ra hậu viện uống trà.

Cách bữa trưa nửa canh giờ, Chu lão phu nhân sợ bọn nhỏ ở trong phòng buồn chán, mỉm cười hiền từ nói với hai chị em A Kết: “Trong cửa hàng nhà ta có hàng mới về, có mấy hoa lan mẫu thêu rất thú vị, các cháu đi nhìn một chút. Lan Sinh, Tiểu Cửu, các cháu cũng đi cùng tỷ tỷ.”

A Kết mỉm cười đáp lễ, Lâm Trúc miệng ngọt như mía lùi: “Tạ ơn lão phu nhân, vậy bọn con đi ạ, lúc học xong, A Trúc sẽ thêu khăn hoa lan tặng người.”

“Được rồi, ta sẽ nhớ, cháu nhất định phải tặng ta đấy…nếu không ta bảo Lan Sinh tới nhà cháu đòi!” Chu lão phu nhân cười híp mắt. Hai tỷ muội xinh đẹp tựa như nụ hoa chúm chím, không chỉ có con dâu thích, bà cũng thích, chỉ mong chúng thường tới chơi, vui đùa, giải buồn cho bà.

“Lão thái thái yên tâm, nếu quên, A Trúc cũng chỉ có thể quên phần của dì thôi,tuyệt đối sẽ không quên phần của ngwòi đâu!” Lâm Trúc cười khanh khách cam đoan, hoạt bát dí dỏm.

“Đồ nha đầu xấu xa, dám nói vậy trước mặt ta!” Em gái Liễu thị giả vờ giận dỗi, giả vờ đến véo A Trúc.

Lâm Trúc trốn sau lưng A Kết cười, A Kết nhìn về Chu lão phu nhân, thấy Chu lão phu nhân gật đầu, lúc này mới dắt muội muội, đệ đệ ra ngoài.

~

Cửa sau của Phẩm Lan cư nối liền với tiền viện Chu gia, lần này, bọn A Kết không cần phải lượn lờ trước cửa như những lần trước, trực tiếp đi vào.

Phẩm Lan cư có ba gian cửa hàng, chia ra làm sảnh tiếp khách, thư phòng, bố trí phòng ngủ, ở bên trong, bàn ghế, tranh chữ, đồ sứ, bình phong,….v…v… hoàn toàn được mô phỏng theo sinh hoạt của một gia đình điểm hình. Người vào thăm giống như làm khách, ngồi ở trên ghế, có nha hoàn châm trà, người nọ có thể chọn bất cứ bộ trà cụ nào, sai người châm trà.

Sắp tới buổi trưa, khách tới cửa hàng cũng không nhiều, cho nên Chu lão phu nhân mới cho bọn họ tới chơi.

A Kết lớn nhất, đương nhiên phải quản lý mấy đứa nhỏ, trong đó, Chu Lan Sinh

còn nhỏ nhưng rất trầm ổn hiểu chuyện, tự động đi sát nàng, Lâm Trùng Cửu cũng rất nghe lời, ngược lại người khiến nàng không yên tâm nhất là muội muội Lâm lqd Trúc. Trước khi vào cửa hàng, A Kết hỏi Lâm Trúc: “Muội định nhìn chỗ nào trước?” Chào hỏi mọi người rồi cùng nhau đi, tránh cho chút nữa, muội muội chạy mất lúc nào không hay.

Lâm Trúc nhìn mấy cánh cửa trước, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đi dạo từ phòng khách đi đã.”

Bốn người cùng đi vào gian bên trái của cửa hàng, nha hoàn mặc quần áo trắng nhìn thấy bọn họ lập tức chào, sau đó yên lặng đứng hầu tại chỗ, chờ bọn họ gọi sẽ lập tức đến nghe sai bảo.

Chị em A Kết đã quen thuộc với quy định của nơi này, tự ý quan sát trang trí bên trong.

A Kết rất muốn theo sát muội muội và đệ đệ, nhưng Lâm Trúc lại thích tranh chữ, đồ sứ, Lâm Trùng Cửu nhìn thấy cái gì cũng tò mò nhưng lại không hứng thú với thứ đó được lâu, dẫn Chu Lan Sinh đi dạo xung quanh, còn nàng lại thích cách trang trí mấy bồn hoa lan ở bên trong, bơi vậy, mọi người không thể tập trunng ở một nơi được đại gia như vậy. Qua rèm sa lqd mỏng, A Kết nhìn sự khác biệt giữa hai cửa hàng, để chắc chắc lúc này chỉ có mấy người họ ở đây, sau đó yên tâm đi nhìn hoa lan. Thật ra thì cũng không cần quá lo lắng, muội muội bướng bỉnh đến mức nào đi nữa cũng sẽ không chạy ra bên ngoài.

Trên ghế tử đàn là một chậu lan điếu, lá lan diệp xanh lục, sáu cánh hoa trắng chúm chím hé nở từ trong bụi cây, thanh lịch mà vô cùng mát mẻ.

A Kết đi vào phòng hoa, thỉnh thoảng, đôi mắt lại lướt qua những bức tranh chữ được treo trên tường, nàng không đọc sách nhiều như muội muội, rất nhiều lqd nhân tài trí thức mà nàng không biết, chỉ biết những tranh chữ này có hàm xúc rất khó tả. Nàng nhìn một lát dừng một lát, thưởng ngoạn hếtnhững bồn hoa lan trong phòng khách, bỗng nhiên phát hiện ngoại trừ nha hoàn, nơi này chỉ mình nàng (vivi: phù… Em tưởng chị gặp nam9 chớ).

A Kết cười cười, vén rèm đi tới thư phòng ở ngay bên cạnh, quả nhiên nhìn thấy

Lâm Trúc đang đứng trước kệ sách tìm thứ gì đó.

Bên cạnh là phòng ngủ, âm thanh đề đệ chơi đùa truyền ra từ đó, A Kết hơi lo lắng, nhìn qua hoa lan trong phòng, đi vào phòng phòng ngủ trước.

Đọc FULL truyện tại đây
Loading...

“Tiểu Cửu, không được nằm trên giường, mệt thì trưa về phòng khách của nhà dì ngủ.” Đi vòng qua bình phong, A Kết đỡ đệ đệ từ trên giường xuống, những thứ này đều là vật trang trí, nếu làm bẩn lại khiến nha hoàn cửa hàng phải làm gặt giũ, lau chìu, huống chi chuyện đệ đệ không hiểu quy củ sẽ khiếm người ta chê cười.

“Tỷ tỷ đừng giận, Tiểu Cửu thích thì cứ nằm một lát đi, không có chuyện gì đâu.” Chu Lan Sinh mở miệng giải vây cho Lâm Trùng Cửu, nói xong bé cũng ngồi lên giường. Lâm Trùng Cửu thấy vậy, lập tức lại trèo lên giường, giường đất ở nhà rất cứng, bé thích chơi trên giường này hơn.

A Kết không muốn làm xấu mặt con của dì, không thể làm gì khác ngoài việc dặn dò Lâm Trùng Cửu: “Vậy cho phép đệ nằm một lát, chúng ta phải đi bây giờ đó.”

“Biết ạ, đại tỷ nhanh đi ngắm hoa đi, Lan Sinh huynh nói này trong có loại hoa mới!” Lâm Trùng Cửu cất tiếng đuổi khéo.

Nghe vậy, sự chú ý của A Kết lập tức chuyển tới những bồn hoa lan.

Nàng bất đắc dĩ nhìn đệ đệ, đi vòng qua bình phong đi ngắm hoa.

Đưa mắt nhìn, lập tức nhìn thấy một loại lan mới.

A Kết cảm thấy vô cùng vui mừng, thả nhẹ bước chân đi tới nhìn. Chậu hoa lan đặt ở trên khay trà, hai bên khay trà có một cái ghế riêng. A Kết nhìn cái ghết một lát, cảm thấy ngồi xuống nhìn rất hợp, liền ngồi dựa vào ghế, nghiêng đầu nghiêm túc ngắm hoa lan.

Kể từ lần đầu tới nhà dì nhà làm, nàng đã thích hoa lan rồi, sau khi dí biết, dì cùng dượng đặc bịêt chú ý tới việc nuôi Lan Cổ Tịch 《 Lan Huệ Lục 》 cho nàng (vivi: biết hoa này là gì, em chết liền, ai biết là hoa gì bảo em vs), nếu có giống lan mới được chuyển tới đây hoặc dượng tạo ra loại lan mới, hầu như nàng sẽ là người biết đầu tiên. Cây Huệ Lan trước mặt nàng chính là loại cây mà năm ngoái dượng nói tới, đó là loài cây mới nhất Giang Nam tiếng cống, gọi là Đại Nhất phẩm.

Lúc ấy dượng cho nàng và dì nhìn bức tranh vẽ loại hoa lan đó, không nghĩ nhanh như vậy dượng đã nuôi được loại lan này.

Nhìn cây Huệ Lan trước mặt, A Kết không nhịn được đọc lên bài thơ bình luận của dượng đối với Đại Nhất: “Năm cánh phân chia, lá xanh biếc, cánh mềm. . . . . .”

“Đây là Đại Nhất phẩm?”

Đang lẩm bật, đột nhiên một giọng nói trong trẻo lạnh lùng cắt ngang lời nàng, A Kết sợ hãi, ngẩng đầu, không biết từ lúc nào, nơi này không chỉ có mỗi mình nàng, một nam nhân mặc quần áo bông xuất hiện từ bao giờ. Lúc này, nàng mới nhớ tới tránh ra, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt hắn, không hiểu tại sao nàng lại sững sờ.

Nam tử khoảng mười bảy mười tám tuổi, khuôn mặt tuấn mỹ, trắng nõn, trong trẻo nhưng lạnh lùng, ngay cả ánh sáng mùa hè ngoài cửa sổ cũng không thể hoà tan được khí chất lạnh tận xương của hắn. Hắn nhìn xuống từ trên cao, dùng đôi mắt phượng hẹp dài nhìn kỹ nàng, yên lặng, không vui không giận, toát ra khí chất uy nghiêm trời sinh của hắn.

A Kết nhanh chóng thu lại tầm nhìn, từ trước tới nay nàng chưa bao giờ khẩn trương như lúc này, hơn thế nàng còn thấy sợ.

“Là Đại Nhất Phẩm.” Nàng cúi đầu đáp, đứng dậy muốn đi. Nơi này có nha hoàn

hầu hạ, hắn muốn hỏi hoa mua hoa, có thể tìm các nàng.

“Hoa này nuôi như thế nào?” Nam tử lập tức ngồi xuống chiếc ghế nàng vừa ngồi, nhìn cây Huệ Lan, hỏi nàng.

Lúc này, A Kết quay lưng về phía hắn, lqd không nhìn thấy ánh mắt của hắn, nhưng nàng hiểu rằng, người nọ đang cùng nàng nói chuyện. A Kết nhìn nha hoàn đứng gần đó, nháy mắt với nàng ta, nhưng không biết nha hoàn kia có phải bị khí thế của nam tử doạ sợ hay không mà nàng ta đỏ mặt cúi đầu, không nhúc nhích. A Kết cau mày, vừa định gọi nàng ta tới đây thì giọng nói lạnh lẽo, không vui của nam tử ngồi sau lưng nàng lại truyền đến: “Ta đang hỏi ngươi đấy.”

Dù sao cũng là cửa hàng nhà dì, nha hoàn không tận tuỵ làm việc, A Kết không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại, thay dì, chuẩn bị tiếp đón vị khách này. Nhìn chiếc áo cao quý của hắn, nói không chừng nguồn thu của món tiền lớn.

Lúc này, từ phía sau bình phong, Chu Lan Sinh cũng đi tới đây, cười với nàng: “Tỷ tỷ, tỷ dẫn Tiểu Cửu đi tìm A Trúc tỷ đi, để đệ chiêu đãi Triệu công tử cho.” Đứa bé mới mười tuổi, nụ cười vô cùng ôn hòa, động tác vô cùng thong dong, không nhanh không chậm đi tới khay trà, giới thiệu với người nam nhân mặc quần áo bông.

Thì ra là đệ đệ biết người này. . . . . .

Cuối cùng, tâm trạng của A Kết cũng được thả lỏng, không nhìn lại Triệu công tử nào đoa, lặng lẽ ngoắc tay với đệ đang đứng ngơ ngác cạnh bình phong.

Lâm Trùng Cửu nháy mắt mấy cái, biết lúc này không phải là lúc để nói chuyện, lqd ngoan ngoãn đến bên cạnh tỷ tỷ, theo nàng đi ra ngoài. Vào thư phòng, Lâm Trùng Cửu giật nhẹ tay áo A Kết, chờ A Kết cúi đầu, hắn che miệng, nói nhỏ vào tai nàng: “Đại tỷ, Triệu công tử chính là người hôm trước chúng ta gặp đó.”

“Người nào?” A Kết nhỏ giọng hỏi, nàng không có chút ấn tượng nào với hắn. Theo lý thuyết, với phong thái dung mạo như vậy, nếu đã gặp qua, nàng không thể nào không nhớ rõ được.

“Chính là người cưỡi ngựa, trên người hắn đeo ngọc bội như ẩn như hiện, đại tỷ quên rồi sao?” Lâm Trùng Cửu hỏi với thái độ không thể tin.

Trùng hợp thế sao?

A Kết hơi ngạc nhiên, ngạc nhiên hơn nữa là trí nhớ của đệ đệ lại tốt như vậy, cười sờ sờ đầu hắn, không nhắc lại chuyện này, đi tới kệ sách, nói với muội muội đang vuì đầu đọc sách: “Đi thôi, Lan Sinh đang chào hỏi khách quý, chúng ta về viện chờ hắn, về thôi.”

“Muội còn chưa đọc xong mà.” Lâm Trúc không muốn đi.

“Sách ở đây thư phòng không thiếu, muội mượn chỗ dì cũng được.” A Kết giật sách muội muội đang đọc, đặt lại trên giá, dắt tay muội muội đi ra ngoài.

Lâm Trúc không thể không đi theo nàng, lúc tới cửa nhớ ra cái gì, quay đầu lại nhìn về phòng ngủ: “Khách quý nào vậy? Sao muội lại không nghe thấy gì?”

A Kết âm thầm cười khổ, đừng hỏi tại sao muội muội không nghe thấy, nàng ngồi ở trong đó còn chẳng phát hiện ra, người nọ vào im hơi lặng tiếng, giống như quỷ vậy. . . . . .

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, nàng lại nghĩ tới đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của nam tử, A Kết không kìm lòng được mà rung động, vội vàng vứt bỏ những ý nghĩ hoang đường, kéo muội muội và đệ đệ ra ngoài, đứng ở gốc cây chờ Chu Lan Sinh.

Mặt trời nhô lên cao, nhánh cây theo gió rập rờn, ánh mặt trời loang lổ.

Ba người đứng ở cửa sau, chỗ cây hòe già đối diện phòng khách, chờ mãi, A Kết thấy Chu Lan Sinh dẫn chủ tớ Triệu công tử vào phòng khách. Lúc đang ngẩn ngơ, nàng thấy nam nhân đó nghiêng đầu nhìn về lqd phía nàng, A Kết cảm thấy vô cùng căng thẳng, vừa định trốn sau cây, người nọ đã dời mắt, nhìn thẳng đi ra ngoài.