Con đường sủng thê - Trang 104

Chương 82

Lâm Trúc chọn tượng điêu khắc khỉ hái đào bằng gỗ trầm hương, Quách Bảo Châu chọn là tượng điêu khắc ông Thọ bằng gỗ hoàng dương, đầu của ông Thọ và quả đào cầm trong tay đều bóng loáng, hơn nữa bức điêu khắc không có các góc cạnh nên không sợ làm cháu gái bị thương khi chơi đùa, sau đó nàng chọn cho Thụy vương là tượng điêu khắc hai con sư tử chơi bóng bằng gỗ tử đàn.

Chọn xong lễ vật thì Đường Thao nháy mắt với mấy tùy tùng đi theo ngoài cửa rồi theo sau nói với ba người Quách Tử Kính: “Hôm nay tình cờ gặp gỡ, hai vị cô nương đã giúp bản vương một chuyện lớn, hai vật này coi như là lễ gặp mặt bản vương tặng cho hai cô nương, kính xin vui lòng nhận cho.” Nói là nói với ba người nhưng ánh mắt vẫn dừng trên người Lâm Trúc.

Lễ vật này là do hai cô nương chọn nên Quách Tử Kính không tiện làm chủ, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía muội muội mình.

Quách Bảo Châu không nghĩ gì liền cự tuyệt: “Cảm ơn ý tốt của vương gia nhưng đây là quà đầy tháng dân nữ mua tặng cháu gái nên tự mình mua mới có ý nghĩa, huống chi chúng ta cũng chỉ giúp vương gia chút chuyện mà thôi, vương gia không cần khách khí như vậy.”

Quách Tử Kính cũng không ngờ là muội muội lại từ chối ý tốt của vương gia nên mở miệng nói: “Lời nói của xá muội đã nói, vương gia không cần phải tốn tiền như vậy.”

Ba thứ đó cộng lại cũng chỉ hơn một trăm lượng, người ta đã không cần thì Đường Thao cũng không vì chút tiền lẻ này mà tiếp tục kiên trì, đợi sau khi tùy tùng đi theo trả tiền xong đứng phía sau hắn thì Đường Thao cười cười: “Được rồi, bây giờ bản vương có việc đi trước, sau này có duyên sẽ gặp lại.” Sâu sắc liếc mắt nhìn Lâm Trúc rồi xoay người nghênh ngang rời đi, phong lưu tiêu sái.

Thế này Lâm Trúc mới dám nhấc mắt lên nhìn người, đến khi thân ảnh của Thụy vương gia biến mất ở cửa thì trên người nàng có cảm giác dễ dàng hơn rất nhiều nhưng trong lòng lại có chút mất mát. Một vương gia cao cao tại thượng, tướng mạo anh tuấn lại tươi cười ôn nhu, rõ ràng là có cảm tình với nàng nhưng tại sao nàng lại có cảm giác như đang nằm mơ?

“A Trúc, tại sao mặt muội lại đỏ như vậy?” Quách Bảo Châu tò mò hỏi.

Trong nháy mắt Lâm Trúc liền hồi hồn lại, thấy huynh muội Quách gia đều nhìn mình chằm chằm thì trên mặt nàng càng nóng hơn, quay đầu che giấu nói: “Vậy sao? Chắc là do nơi này có chút nóng. Được rồi Bảo Châu, chúng ta về đi, mẹ muội đã dặn nhiều lần là phải về sớm một chút.”

“Bây giờ về sao?” Quách Bảo Châu không thể tin hỏi, “Không phải là đã nói ăn cơm trưa xong rồi mới về sao? A Trúc, chúng ta khó có cơ hội mới được ra ngoài đi dạo, sau này ca ca ta phải vào cung làm việc nên lần sau chưa chắc huynh ấy đã đưa chúng ta đi được, muội hay suy nghĩ cho thật kỹ.”

Thật ra Lâm Trúc muốn tiếp tục đi dạo, vừa rồi là do nhất thời khẩn trương nên mới nói ra như vậy, bây giờ bị lời nói của Quách Bảo Châu dời đi tâm tư thì nàng muốn nói lại nhưng mà Quách Tử Kính lại không cho nàng cơ hội, hắn nhìn ra ngoài cửa nói: “Trở về thôi, đừng làm cho bá mẫu lo lắng, nếu Bảo Châu thích làm bạn với A Trúc thì thường ngày có thể đến nhà bá phụ làm khách hoặc là mời A Trúc đi đến nhà chúng ta, A Trúc còn nhỏ nhưng mà muội đã mười lăm rồi, cũng nên ít xuất đầu lộ diện thôi.”

“Mười lăm thì không thể ra ngoài sao!” Quách Bảo Châu tức giận lườm huynh trưởng, tâm trạng không tốt chút nào cả, “Mỗi ngày đều giục muội đi lấy chồng, cả đời này muội cũng không gả, cứ đi lại trước mặt huynh như vậy cả đời, thử xem huynh có thể đem muội gả đi được không!”

Quách Tử Kính theo thói quen liếc nàng một cái, không để ý Lâm Trúc phản đối đi thanh toán tiền, cầm hai hộp quà tặng đi ra khỏi cửa hàng trước.

Quách Bảo Châu mím môi không muốn đi.

Náo loạn thành như vậy nên Lâm Trúc tự trách bản thân, kéo cánh tay Quách Bảo Châu lặng lẽ nói: “Không sao, sau này tỷ cứ đến tìm muội, hai người chúng ta đi dạo, công việc của Quách đại ca bận rộn, hơn nữa cũng không thích đi dạo theo chúng ta.” Hơn nữa nàng cũng không muốn để cho Quách Tử Kính lại trả tiền, Quách Tử Kính lạnh lùng như băng nên nàng không thể từ chối được, sau này chỉ có Quách Bảo Châu nên nàng không cần phải cố kỵ.

Trên mặt Quách Bảo Châu rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười, lúc đi ra đến cửa lại quay đầu trừng Lâm Trúc nói: “Đây là do muội nói đó, lần sau nếu muội còn mới đi một chút mà đã muốn trở về thì sau này ta cũng sẽ không tìm muội chơi nữa đâu!”

Lâm Trúc vội vàng cam đoan là sẽ không.

Hai tỷ muội hân hoan đắc ý cười nói lên xe ngựa, hộp quà đã được đặt vào bên trong, hai người lại nói đến lễ đầy tháng sắp tới của Xán Xán. Quách Tử Kính đứng bên ngoài một lát, sau khi xác định hai người ngồi vững thì mới bảo xa phu đánh xe ngựa đi đến Lâm gia, hắn cũng nhảy lên ngựa.

Lúc này mặt trời đã lên cao, trên đường người đến người đi rất là náo nhiệt nên xe ngựa liền đi chậm hơn.

Trong xe, Lâm Trúc muốn hỏi thăm Quách Bảo Châu một chút về chuyện của Thụy vương nhưng lại sợ tâm sự bị nhìn thấu nên không tiện mở miệng. Quách Bảo Châu thì sao? Lớn lên từ nhỏ ở kinh thành nên nàng đã gặp qua không ít quý nhân, hôm nay gặp Thụy vương cũng không tính là chuyện gì quá lớn, hơn nữa nàng cũng không cảm thấy hứng thú gì với những chuyện của vương gia; Thụy vương vừa đi thì nàng liền ném người ta ra sau đầu nên làm sao có thể đoán được tỷ muội tốt bên cạnh đang muốn nàng chủ động nói ra chứ?

Hai người đang có suy nghĩ riêng của mình thì trên đường bỗng truyền đến tiếng rao của người bán kẹo hồ lô.

Lâm Trúc lập tức nhớ đến chuyện mình đã hứa với đệ đệ nên vội kêu xa phu dừng xe lại.

“Muội muốn làm gì vậy?” Quách Bảo Châu tò mò hỏi.

Lâm Trúc đẩy bức màn nhìn ra bên ngoài, thấy có quán nhỏ bán kẹo hồ lô đang ở phía đối diện thì quay đầu cười nói: “Muội đã hứa với tiểu Cửu là mua kẹo hồ lô cho nó, Bảo Châu có muốn hay không, muội sẽ mua cho tỷ một xâu.”

Quách Bảo Châu nhìn đến từng xâu trái cây đỏ au kia thì miệng cũng chảy ra nước, thấy Quách Tử Kính nghi ngờ nhích lại gần, nghĩ tới chuyện nàng nổi giận ở cửa hàng điêu khắc thì cho hắn một khuôn mặt tươi cười nói: “Ca ca, muội và A Trúc muốn ăn kẹo hồ lô, huynh đi mua … A Trúc, chúng ta mua mấy xâu đây?”

Lâm Trúc cười nhìn nàng: “Muội muốn mua bốn xâu, tỷ thì sao?” Nhà có bốn người, mỗi người một xâu, phụ thân gần đây đọc sách cũng rất cực khổ, nàng muốn hiếu kính phụ thân, làm cho ông vui vẻ.

Quách Bảo Châu nháy mắt liền hiểu tâm ý của Lâm Trúc, đột nhiên cũng muốn mua cho mỗi người trong nhà một xâu, liền đưa hà bao cho huynh trưởng: “Cho huynh này, mua tám xâu đi.” Tuy rằng nàng tức giận với huynh trưởng nhưng mà cuối cùng nàng vẫn muốn mua cho hắn.

Quách Tử Kính nhìn chằm chằm hà bao trong tay muội muội, mặt không chút thay đổi, quan sát khuôn mặt gần kề nhau của hai cô nương trong xe. Hắn đồng ý đi mua lúc nào cơ chứ? Hắn là một đại nam nhân hơn hai mươi tuổi, vậy mà bảo hắn đi mua tám xâu kẹo hồ lô sao?

Hắn ngẩng đầu, vừa muốn kêu xa phu thì Quách Bảo Châu nhìn ra tâm tư của hắn, liền dùng giọng nói mềm nhũn làm nũng: “Ca ca đi mua đi, muội chỉ muốn ăn đồ do ca ca mua thôi, huynh cao như vậy, qua bên đó cẩn thận nhìn rồi chọn mấy xâu ngon nhất.”

Lâm Trúc vội vàng nhích về phía cửa sổ, buồn cười nhìn Quách Bảo Châu, nàng không có ca ca, lần đầu tiên nàng biết thì ra muội muội có thể khi dễ ca ca như vậy.

Quách Tử Kính đã bị muội muội khi dễ vô số lần nhưng hắn không có cách nào cả, nhíu mày ý bảo Quách Bảo Châu lui vào trong xe, thả màn che xuống rồi bất đắc dĩ xuống ngựa. Mới vừa đi qua thì lại nghe thấy phía sau có động tĩnh, hắn phút chốc xoay người, không vui chất vấn: “Muội còn muốn …”

Không ngờ bên cửa sổ lại là một khuôn mặt ngây thơ khác.

Lâm Trúc có chút ngượng ngùng, hơi đỏ mặt nói: “Quách đại ca, bốn xâu của muội huynh có thể chọn loại không hạt hay không?”

Quách Bảo Châu cũng theo sát sau bu lại: “Ca ca, của chúng ta muội cũng muốn không hạt!” Nói xong thì nhìn Lâm Trúc cùng nhau cười.

Hai cô nương cười đến môi mắt cong cong, không khác gì đứa nhỏ hồn nhiên, đột nhiên Quách Tử Kính cảm giác được đây chính là hai tiểu muội muội, trong lòng bất đắc dĩ thở dài một tiếng rồi xoay người đi.

Thân hình hắn cao lớn, trong đám người đi đi lại lại nhìn rất bắt mắt, Quách Bảo Châu và Lâm Trúc cùng nhau nhìn hắn, nhìn hắn đứng ở bên ngoài mấy đứa bé, đưa tay chỉ mấy chỗ trên cái giá cắm đầy kẹo hồ lô, quả thực là dáng vẻ chuyên tâm lựa chọn thì không khỏi cười ra tiếng. Đợi khi Quách Tử Kính mỗi tay cầm bốn xâu kẹo hồ lô trở lại thì Lâm Trúc nhìn không nổi nữa, trốn vào trong xe ngựa cười trộm.

“Ca ca thật tốt, về nhà sẽ cho huynh ăn.” Quách Bảo Châu không chút keo kiệt khen.

Quách Tử Kính liếc mắt nhìn nàng một cái, đưa kẹo hồ lô cho nàng rồi lên ngựa, đi trước dẫn đường.

Trên đường đi đến Lâm gia, Quách Tử Kính có chút chần chừ. Thân phận Thụy vương cao quý, trong hậu viện lại có nhiều thê thiếp, khẳng định là rất quen thuộc nữ nhân trong kinh thành, nếu muốn cố ý tiếp cận một cô nương nào đó thì tin tưởng rằng không có mấy người không động tâm, đặc biệt là Lâm Trúc lại còn nhỏ như vậy. Theo lý thuyết, Lâm Trúc phản ứng như thế nào thì không có liên quan gì đến hắn nhưng khi Lâm Trúc nhắc nhở hắn mua kẹo hồ lô không hạt thì nàng bộc lộ tính khí trẻ con, hắn luôn cảm giác ít nhất thì mình cũng nên nhắc nhở nàng một câu. Nếu hắn đã nhắc nhở rồi mà Lâm Trúc vẫn động tâm với Thụy vương thì chứng tỏ nàng muốn vào vương phủ hưởng phú quý, vậy thì nhắc nhở của hắn liền có vẻ dư thừa. Nhưng biết đâu Lâm Trúc không muốn làm thiếp thì nhắc nhở của hắn có thể giúp nàng hồi tâm sớm một chút, sẽ không lún sâu vào.

Nhưng hắn là một đại nam nhân, nhắc nhở điều này có vẻ như không thích hợp chăng?

Quách Tử Kính không phải là người không quyết đoán, hắn cũng không do dự lâu, xe ngựa dừng lại trước cửa Lâm gia, lúc Lâm Trúc sắp bước vào cửa thì Quách Tử Kính dùng giọng không to không nhỏ hỏi muội muội: “Bảo Châu, muội thường theo mẫu thân ra ngoài làm khách có từng gặp qua Thụy vương phi hay chưa?”

“Đã gặp qua hai lần, ca ca hỏi cái này làm gì?” Quách Bảo Châu vừa định lên xe, nghe thấy ca ca hỏi vậy thì tạm thời không đi vào, quay đầu hỏi.

Quách Tử Kính thuận miệng nói: “Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ tới vậy thôi, vào xe đi, chúng ta về.” Nói xong thì nhận dây cương trong tay xa phu, phi thân lên ngựa, làm như không phát hiện ra thân ảnh của tiểu cô nương đang đứng ngẩn ra ở cửa, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn về phía trước, không nhanh không chậm thúc ngực rời đi.

Trong Vọng Trúc hiên.

Ninh thị đang ngồi trên giường trêu đùa cháu gái.

Mấy ngày nữa là Xán Xán sẽ đầy tháng, so với lúc mới sinh ra thì nặng thêm hai cân, trắng trắng tròn tròn, một đôi mắt to lúc nào cũng lung linh như nước nhìn thật là đẹp. Lông mày bé vẫn như cũ, chưa có rõ nhưng mi mắt đã rất dài, hơi cong, càng khiến cho người yêu thích hơn.

Có lẽ đứa bé nào cũng thích đồ vật có màu sắc rực rỡ nên trong nhà đều chuẩn bị rất nhiều đồ chơi, Xán Xán thích nhất là lúc A Kết bảo Tưởng ma ma lấy đèn lồng hình hồ ly kia ra, thích đến mức mỗi lần nàng muốn lấy đi thì bé con đều muốn khóc, A Kết không có cách nào, đành phải bảo Triệu Trầm treo đèn lồng lên xà nhà. Ban ngày thì thả đèn xuống cho con gái chơi, buổi tối đi ngủ thì lại kéo đèn lồng lên, Xán Xán bú xong thì liền quay đầu nhìn một chút. Triệu Trầm rất thích dáng vẻ thông minh đáng yêu của con gái, cúi đầu muốn hôn con gái một cái nhưng Xán Xán lại lập tức trốn trong lòng mẹ, giống như là không đồng ý cho phụ thân hôn.

Bây giờ Ninh thị đang để đèn lồng xuống, để một cái đuôi hồ ly trên tay Xán Xán, Xán Xán vui mừng kêu ra tiếng, thanh thúy vang dội, há miệng ra cười, mắt to cong thành hình vầng trăng, tay nhỏ bé nắm chặt lấy đuôi hồ ly, nhất quyết không buông ra. A Kết giả vờ muốn cướp thì Xán Xán lập tức trợn tròn cặp mắt to, âm thầm dùng sức.

“Ngay cả mẹ muốn mà cháu cũng không cho, tại sao Xán Xán lại bá đạo như vậy chứ, giống y như cha cháu hồi nhỏ …” Ninh thị cười chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn của cháu gái. Xán Xán nghe không hiểu gì cả nhưng thấy mẹ không muốn đoạt đuôi hồ ly với mình nữa thì nở nụ cười, tay nhỏ còn lại cũng giơ lên quơ quơ, hình như là muốn nắm thêm một cái đuôi nữa.

A Kết ở một bên cười. Quả thật con gái rất là bá đạo, tối qua Triệu Trầm muốn giở trò xấu, con gái vừa nhìn thấy thì liền nóng nảy, khóc oa oa không muốn phụ thân đoạt đồ ăn của nàng, làm cho Triệu Trầm cực kỳ xấu hổ, giả vờ tức giận vỗ vào mông nhỏ của Xán Xán hai cái, cũng không dám đoạt đồ ăn trước mặt con gái nữa. Lúc ấy A Kết chỉ cảm thấy sung sướng khi có người gặp họa, trước đây Triệu Trầm bá đạo nhưng không có ai quản được hắn, bây giờ thì cuối cùng cũng đã có người quản được hắn rồi.

Ba mẹ con bà cháu đang chơi đùa vui vẻ thì bên ngoài Thúy Ngọc có chút do dự bẩm báo: “Nãi nãi, bên ngoài có khách đến, là Tằng lão phu nhân ở Liêu Đông, ngoài một vị cữu lão gia thì còn có một vị biểu thiếu gia và một vị biểu cô nương, cữu lão gia đang nghỉ tạm ở tiền viện, Thái phu nhân bảo nãi nãi bế đại tiểu thư đến Vinh Thọ đường bái kiến Tằng lão phu nhân.”

Triệu Trầm đã nói qua chuyện người bên Liêu Đông sẽ tới nên A Kết cũng không cảm thấy ngạc nhiên nhưng nàng không ngờ là Thái phu nhân lại làm như thế. Trong nhà nàng bên kia, chỉ cần điều kiện gia đình cho phép thì con dâu đang ở cử đều không ra ngoài, nếu thời tiết ấm áp thì có thể bế con ra ngoài cho người thân nhìn nhưng bây giờ đang là mùa đông khắc nghiệt …

A Kết nhìn về phía mẹ chồng, thấy mẹ chồng tò mò nhìn nàng giống như xem nàng sẽ làm thế nào, khóe miệng bà mang ý cười thì trong lòng A Kết đã có quyết định, thản nhiên dặn dò: “Ngươi đi đến Vinh Thọ đường nói là thân thể ta sau khi sinh vẫn còn yếu, thầy thuốc đã dặn phải qua đầy tháng mới được ra khỏi cửa, nếu đột nhiên đi ra ngoài sợ là sẽ bị nhiễm lạnh, mong hai vị trưởng bối thứ lỗi.”

Nếu thân thể nàng tốt thì đi qua một chút cũng không sao nhưng bây giờ Thái phu nhân không coi trọng sự bình yên của mẹ con nàng thì nàng cũng không cần thiết phải bế con gái cho người ngoài xem trong cái giá lạnh như thế này. Còn chưa đầy tháng nghĩa là chưa đầy tháng, đều là nữ quyến, nếu như vị Tằng lão phu nhân kia thật là hiểu lễ như vậy, muốn gặp đại tiểu thư thì cũng nên là các bà đến Vọng Trúc hiên của nàng, không có đạo lý ép buộc người như vậy.

Con dâu không nhát gan chút nào thì Ninh thị thật sự vui mừng, nhìn Xán Xán nói: “Nên như vậy, lúc nào có thể nhường thì nhường, lúc không thể thì không cần, nếu việc này truyền ra ngoài thì người ta cũng chỉ nói là các bà ấy vô lễ. A Kết, con chỉnh đốn đơn giản lại một chút nữa, ta đoán là các bà ấy sẽ qua đây thôi.”

“Hay là mẹ đi trước đi?” A Kết lo lắng hỏi, sau khi hồi kinh, Ninh thị chưa từng chạm mặt qua Thái phu nhân.

Ninh thị ngẩng đầu nhìn nàng, cười hỏi lại: “Tại sao lại phải đi chứ?”

Trong Vinh Thọ đường bên kia, Thúy Ngọc vừa mới nói xong thì bị Thái phu nhân hắt trà lên người, “Nãi nãi các ngươi còn ba ngày nữa là đầy tháng rồi, có gì khác nhau cơ chứ? Nếu không phải trong nhà có khách quý tới thì ta kêu nàng ta qua đây làm gì chứ? Lúc nào yếu ớt không nói, lại ngay lúc này làm ra vẻ ta đây, không hiểu một chút quy củ nào hết!”

Thúy Ngọc vội vàng quỳ xuống bồi tội: “Thái phu nhân bớt giận, thật sự là bên ngoài trời rất lạnh, nãi nãi lo lắng đại tiểu thư …”

“Được rồi, không trách vợ Thừa Viễn, là do ta không có suy xét chu đáo, nghe nói vợ của Thừa Viễn xuất thân từ nông thôn, trong thôn có rất nhiều người mới sinh con có vài ngày là phải xuống ruộng làm việc rồi, ta quả thật là không có chú ý nhiều như vậy … Xem ta kìa, chung quy đã gả đến Hầu phủ chúng ta rồi, làm việc gì cũng phải giống như ở kinh thành chứ, đi thôi, ta đi qua gặp hai mẹ con nàng vậy, thuận tiện xóa bỏ hiểu lầm, ta không muốn vợ của Thừa Viễn thấy ngại.”

Ngồi đối diện với Thái phu nhân là một lão phụ mặc quần áo tơ lụa quý báu, mặt đầy vẻ tự trách mở miệng, nói xong thì đứng lên mà ngồi phía dưới bà là một cô nương mặc váy đỏ đã sớm đi lại đỡ lấy cánh tay của bà, cười hòa giải nói: “Bà nội đừng nói như vậy, người cũng không ngờ tới là biểu tẩu lại cẩn thận như thế phải không?”

Tằng lão phu nhân giả vờ tức giận liếc mắt nhìn cháu gái mình: “Không được vô lễ, lời này là lời cháu nên nói sao?”

Cô nương váy đỏ úy khuất cúi đầu.

Thái phu nhân cười lạnh nói: “Muội nói Tuyết Nhu làm gì, Tuyết Nhu cũng không nói sai, đều là do ta đã quá chiều nàng ta rồi, để cho nàng ta hình thành tính tình kiêu căng như vậy, đi thôi, nàng ta đã không đến thì chúng ta qua gặp nàng ta vậy, thân thể già nua này cũng không sợ bị cảm lạnh.”

Bà vừa dứt lời thì đã có nha hoàn tiến lên phủ thêm áo choàng cho bà.

“Thái phu nhân đi thong thả, nô tỳ về trước thông báo một tiếng.” Thúy Ngọc cúi đầu nói, sau khi nghe Thái phu nhân hừ nhẹ một tiếng thì lập tức đứng dậy đi, lúc đi ra khỏi cửa Vinh Thọ đường thì quay đầu lại nhìn thoáng qua, chỉ thấy đám người Thái phu nhân đã ra khỏi cửa, trong đó cô nương váy đỏ giống như một đóa mai đỏ trong tuyết, khiến cho người khác đều phải chú ý.