Cô vợ xã hội đen của ông trùm hắc đạo - Trang 81

CHƯƠNG 81: CHA CON GẶP MẶT.

Nam Liệt vừa nói xong anh hung hăng phủ đôi môi bạc mỏng của mình lên môi mềm mại của Hàn Mạc.
Nam Liệt choàng tay qua eo của Hàn Mạc kéo cô sát vào người mình.
Hai người hôn nhau một cách kịch liệt, trước khi Nam Liệt buông đôi môi xưng đỏ của Hàn Mạc ra, anh cắn mạnh một cái vào môi của cô để trút giận.

Hàn Mạc cau mày vì đau nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp của cô lại hiện lên ý cười.
Hàn Mạc biết Nam Liệt đang ghen, hành động này của anh chỉ là sự trựng phạt nhẹ.
Cô biết anh đã cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng mình.

Hàn Mạc nhìn Nam Liệt cô vươn tay tò vào trong áo sơ mi của Nam Liệt.
Bàn tay mềm mại của cô sờ vào cơ bắp rắn chắc của anh.

“Sao, anh giận hả?”

Hàn Mạc cố tình dung giọng dỗ dành để nói với anh.
Toàn thân Nam Liệt cứng đờ, anh bị hành động và giọng nói nũng nịu của Hàn Mạc làm anh không kiềm chế được dục vọng trong người mình.
Nam Liệt khom xuống vùi khuôn mặt cương nghị của mình vào trong cổ của Hàn Mạc, tay thì bớp nhẹ nhàng vào ngực tròn trịa của cô.
Hàn Mạc cảm giác được vật nam tính của Nam Liệt đã cương cứng, cô nhìn Nam Liệt cười cười nói.

“Đã tới rồi.”

Hàn Mạc vừa nói xong, thang máy đã dừng lại tại tầng 56.

Nam Liệt không biết Hàn Mạc muốn đưa anh đi đâu, phòng của họ phải đi về hướng tay trái còn Hàn Mạc thì đưa anh đi về hướng tay phải.
Hai người đứng trước cửa phòng 5610, trong lòng Nam Liệt đang tò mò.
Anh không biết người đàn ông quan trong nhất trong đời của Hàn Mạc là ai, anh cứ tưởng rằng trong lòng cô anh là quan trọng nhất.
Nghĩ đến đây sự thất vọng hiện lên rõ ràng trên khuôn mặt tuấn tú của Nam Liệt.
Hàn Mạc không nói gì, cô dùng vân tay ấn vào khoá cửa.

“Bíppppppp….”

Tiếng bíp vang lên, cánh cửa được Hàn Mạc cẩn thận đẩy ra.
Hàn Mạc bước đi nhẹ nhàng sợ phát ra âm thanh lớn làm Nam Cường tỉnh giấc.
Nam Liệt nhìn thấy dáng vẻ thận trọng này của Hàn Mạc, trong lòng anh tức càng thêm tức.
Anh mà biết được người đàn ông đó là ai, anh sẽ cho hắn chết không có chỗ chôn thân.

Bước vào phòng khách Nam Liệt nhìn thấy Lưu Bằng và Lưu Xuyên ngồi nghiêm trang trên ghế sopha.
Hai người nhìn thấy Hàn Mạc và Nam Liệt liền đứng lên khom người hành lễ.
Hàn Mạc vẫy tay bảo họ lui ra ngoài, sau khi Lưu Bằng và Lưu Xuyên ra ngoài, họ đứng trước cửa canh chừng một cách cẩn thận.

Hàn Mạc xoay người lại nhìn thấy Nam Liệt đang ngơ ngác đứng im tại chổ, cô vươn tay nắm lấy bàn tay to lớn của Nam Liệt kéo anh vào trong phòng.
Trong lòng Nam Liệt đang suy nghĩ người đàn ông này là ai lại khiến Hàn Mạc khẩn trương đến như vậy, cô đã phái thuộc hạ thân cận nhất của mình ở lại để bảo vệ hắn.

Nam Liệt ôm một bụng tức bước theo Hàn Mạc vào trong, anh nhìn chung quanh không thấy bóng dáng của người đàn ông nào.
Nam Liệt nhìn Hàn Mạc bằng ánh mắt khó hiểu, lúc này Hàn Mạc mới tươi cười hạnh phúc chỉ vào cái nôi em bé trong góc phòng.
Hàn Mạc nắm tay Nam Liệt đi tới, hai người đứng nhìn Nam Cường lúc này đang nằm chơi vui vẻ với bàn tay nhỏ bé của mình.

Đọc FULL truyện tại đây

Nam Liệt và Hàn Mạc cả hai nhìn Nam Cường với biểu hiện khác nhau.
Hàn Mạc thì nhìn Nam Cường bằng ánh mắt dịu dàng tràn đầy hạnh phúc của một người mẹ, còn Nam Liệt thì chết lặng trong giây lát.
Không cần Hàn Mạc nói Nam Liệt cũng biết Nam Cường là con của anh.
Khuôn mặt của Nam Cường giống anh y như đúc.
Cặp mắt chứa đựng niềm hạnh phúc không thể tả được bằng lời của Nam Liệt, nhìn vào người phụ nữ đã lặng lẽ vì anh mà hy sinh vô điều kiện.

Anh vươn tay kéo Hàn Mạc vào lòng mình, Nam Liệt đặt lên môi Hàn Mạc một nụ hôn cảm kích.

Nam Liệt nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm và mút nhẹ lưỡi của Hàn Mạc.
Anh buông đôi môi khiêu gợi của Hàn Mạc ra, Nam Liệt đặt trán mình trên trán cô.

“Mạc Mạc, cảm ơn em.
Cảm ơn em đã vì anh mà làm ra tất cả.
Điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời của Nam Liệt anh chính là có được em và con.”

Giọng nói nghiêm túc chứa đựng tình yêu sâu đậm của Nam Liệt làm trái tim Hàn Mạc mềm nhũn.
Chỉ cần được nghe những lời này từ miệng của Nam Liệt cũng đã đủ, dù cho Hàn Mạc cô phải hy sinh cả mạng sống của mình cô cũng thấy đáng.

Bây giờ trong lòng Hàn Mạc không gì quan trọng hơn Nam Liệt và Nam Cường cả.

Nam Cường hình như cảm nhận được sự hiện diện của Nam Liệt.
Cậu bé mở cặp mắt tròn xoe của mình nhìn thẳng vào Nam Liệt.
Hai bàn tay nhỏ bé thì quơ tứ tung, muốn Nam Liệt bế cậu bé lên.

Trên khuôn mặt anh tuấn của Nam Liệt hiện lên nụ cười hạnh phúc.
Anh khom xuống bế Nam Cường lên, Nam Liệt hôn lên má của con mình.
Nam Cường cười khúc khích khi được Nam Liệt hôn.

Lúc này là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời của Nam Liệt.
Chỉ cần có Hàn Mạc và bảo bối thì Nam Liệt không cầu mong gì hơn.

“Liệt, con chúng ta tên là Nam Cường.”

Nam Liệt nghe Hàn Mạc nói vậy, anh cuối đầu xuống nhìn vào khuôn mặt mũm mĩm của con trai minh.

“Nam Cường.
Con ngoan khi con lớn lên, con nhất định phải làm một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất.
Làm một người mạnh mẽ, dũng mãnh như tên của mình.”

Nam Liệt nói với giọng tự hào, bây giờ Nam Liệt rất vui.
Anh không cần nhìn Lôi Lạc Thiên và Mạnh Hùng mà hâm mộ.
Cuối cùng Nam Liệt anh cũng có đứa con của riêng mình.

Lúc này trong lòng Nam Liệt chợt hiện lên một ngọn lửa thù hận.
Nam Liệt căm thù những người đã chia rẽ anh và Hàn Mạc.
Không để anh chứng kiến được Nam Cường sinh ra đời, anh thề với lòng mình.
Anh sẽ cho bọn họ chết không có chổ chôn thân.