Cô vợ xã hội đen của ông trùm hắc đạo » Trang 53

CHƯƠNG 53: SỰ THẬT.

Trương Vi đứng ngoài cửa quan sát chuyện trong phòng từ đầu đến cuối.
Cô nhìn thấy Nam Liệt suy sụp như vậy trong lòng cũng đau.
Trương Vi quay về phòng của mình, cầm điện thoại di động lên bấm một dãy số.

“Chuyện gì?.”

“Chủ nhân, Nam Liệt đã bị Hàn Mạc hoàn toàn hủy hoại.
Bây giờ hắn chỉ biết làm bạn với rượu, chuyện của bang Phi Long cũng không quan tâm đến.”

Trương Vi thành thật báo cáo với chủ nhân của mình.

“Ha ha ha …
Trương Minh Trí ông ở dưới sẽ không ngờ đứa con trai yêu quý của ông, đã bị một người phụ nữ hủy hoại.
Ha ha ha …..
Ta sẽ bắt Nam Liệt và Hàn Mạc phải
thay ông và Hàn Thạnh trả món nợ mà hai người đã thiếu ta.”

Giọng nói hiểm ác của ông vang lên trong điện thoại.

Trong phòng ngủ của Nam Liệt, Tràn Hạo nhìn thấy Trương Vi lén lút bỏ đi anh mới đứng lên đi tới đóng cửa lại.
Lúc này Nam Liệt đã không còn dáng vẻ say sưa của vừa rồi, anh đứng lên vuốt lại mái tóc rối bù của mình.
Nam Liệt dùng tay lau đi những vết máu trên khuôn mặt cương nghị của anh.
Anh dùng đầu lưỡi liếm đi những vết máu từ khoé miệng của mình chảy ra vì cú đắm của Mạnh Hùng.
Lúc này khuôn mặt lạnh lùng tỏa ra đằng đằng sát khí và cặp mắt sâu thăm thẳm của Nam Liệt nhìn vào thật đáng sợ.
Anh chỉnh lại âu phục lộn xộn trên người mình, Nam Liệt tao nhã ngồi xuống sopha trước mặt ba người bạn thân của mình.

Nam Liệt cầm điếu cigar cuba mà Mạnh Hùng đưa cho anh, hít vào một hơi thật sâu rồi mới từ từ nhả ra làn khói đen dày đặc.

Nam Liệt không hề có thói quen hút thuốc, nhưng sau khi Hàn Mạc giận dữ bỏ đi anh đã bắt đầu thói quen sấu này.
Mỗi khi nghĩ đến Hàn Mạc tâm trạng của Nam Liệt liền trở nên thất vọng và chán nản.
Anh phải dùng thuốc để trấn tĩnh lại tâm tư của mình.

Cặp mắt nguy hiểm của Nam Liệt dưới làn khói đen nhìn thẳng vào Mạnh Hùng nói.

“Cậu cần phải ra tay mạnh như vậy không?”

Đọc FULL truyện tại đây

Mạnh Hùng tao nhã lắc lắc ly rượu đỏ trong tay mình.
Anh nhìn Nam Liệt với ánh mắt chứa đựng sự thích thú, cười cười nói.

“Không đánh như thật thì làm sao cô Trương Vi gì đó tin là thật chứ.”

Mạnh Hùng nói như mình là một người vô tội vậy.

Lôi Lạc Thiên nhìn Mạnh Hùng, nhếch môi cười cười, anh thanh thản dựa lưng vào ghế sopha phía sau nói.

“Tôi nhớ cậu còn nợ Liệt một món nợ ân tình, sao bây giờ cậu lại ra tay không chút lưu tình.”

Tràn Hạo ngồi một bên nhìn Nam Liệt nghiêm túc nói.

“Liệt, tiếp theo cậu định làm gì?.”

Tràn Hạo thản nhiên ngồi trên sopha thưởng thức ly rượu đỏ trong tay mình.

Nam Liệt không trả lời của Tràn Hạo ngay lập tức, tay kẹp điếu cigar đặt trên thành ghế sopha làm động tác gõ gõ nhẹ, cặp mắt chứa đựng sự nguy hiểm và thù hận nhìn vào những quả cầu thủy tinh trên bàn.

“Tôi sẽ khiến những người muốn làm hại đến Mạc Mạc và tôi, phải chết một cách thê thảm nhất.”

Nói xong Nam Liệt khom người tới dụi tắt điếu cigar trong tay vào cái gạt tàn thủy tinh trên bàn.

Lôi Lạc Thiên, Mạnh Hùng và Tràn Hạo nhìn thấy dáng vẻ căm phẫn này của Nam Liệt liền biết đám người đó chắc chắn không có ngày yên ổn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tràn Hạo nhìn khuôn mặt độc ác và ánh mắt chứa đựng sát khí đằng đằng của Nam Liệt, trong lòng anh thầm cầu nguyện cho bọn họ.
Cầu nguyện sao cho họ chết một cách dể dàng.

Sau khi ba người bạn tốt của anh ra về, Nam Liệt đứng ở ngoài ban công.
Đem nay ngòai trời thật u ám, u ám như lòng của Nam Liệt hiện giờ.
Trên bầu trời không trăng cũng không có một vì sao tỏa ra ánh sáng.
Gió đêm lạnh lẽo thổi thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của Nam Liệt làm tung bay mái tóc ngắn gọn của anh.
Ánh mắt trầm ngâm của Nam Liệt nhìn thẳng ra ngoài trời tối đen như mực.
Anh đứng đó suy nghĩ mọi việc từ đầu tới cuối một cách kỹ càng.

*Bốn tuần trước………

Sau khi Hàn Mạc bỏ đi, Dì Cầm đau lòng lên dọn dẹp căn phòng lộn xộn của anh.
Trong ánh mắt của Dì Cầm luôn hiện lên nỗi thương tiếc.
Lúc này Lucky từ bên ngoài chạy vào, nó vui vẻ chạy líu lo xoay quanh Nam Liệt.
Nam Liệt yêu thương bế Lucky lên, nhưng khi anh nhìn thấy chân của Lucky bị thương liền tức giận nói.

“Dì Cầm tại sao Lucky lại bị thương như vậy, Mạc Mạc có biết không?.”

Nam Liệt biết Hàn Mạc rất thương Lucky, nếu cô biết Lucky bị thương chắc sẽ đau lòng.

Dì Cầm nhìn Nam Liệt, trong ánh mắt của Dì Cầm hiện lên tia khó xử.
Nam Liệt nhìn thấy vẻ do dự của Dì Cầm liền tức giận nói.

“Dì Cầm, có chuyện gì mau nói.”

Dì Cầm bị Nam Liệt làm cho hoảng hốt, bà lo lắng nhìn chung quanh rồi mới nói.

“Lucky là do Trương tiểu thư dùng cây đánh đến bị thương nặng, Hàn tiểu thư nhìn thấy rất đau lòng nhưng cũng không nói gì.”

Nói xong bà liền quan sát sắc mặt của Nam Liệt, nhìn thấy Nam Liệt không tin Dì Cầm liền tức giận.
Dì Cầm bắt đầu kể lại những chuyện Trương Vi làm sau lưng anh, và tường thuật lại từng lời nói hống hách và kiêu căng của Trương Vi nói với Hàn Mạc.

Nghe xong những gì Dì Cầm nói trong lòng Nam Liệt hiện lên cơn phẫn nộ.
Anh tức giận dùng tay đắm mạnh xuống giường, cặp mắt chứa đựng sự đau lòng cùng với hối hận nhìn vào những giọt máu trên sàn nhà của Hàn Mạc.
Anh đột nhiên đứng lên bước tới cầm lên quả cầu thủy tinh bị bể nát mà anh tặng cho Hàn Mạc.
Nam Liệt không quan tâm đến những mãnh vụng thủy tinh ghim vào tay mình, càng nghĩ đến Hàn Mạc vì anh mà phải chịu bao nhiêu ấm ức thì Nam Liệt càng siết chặt bàn tay của mình, để mặc cho những mãnh vở thủy tinh ghim sâu càng sâu hơn.