Cô vợ xã hội đen của ông trùm hắc đạo » Trang 47

CHƯƠNG 47: HÀN MẠC GIÁO HUẤN TRƯƠNG VI.

Trưa hôm nay Nam Liệt gọi điện thoại về, nói anh được rãnh sẽ về đưa hai người ra ngoài dùng cơm.

Hàn Mạc đã thay đồ xong cô ở ngoài vườn hoa chơi với Lucky, Dì Cầm thì đứng một bên chuẩn bị nước giải khát cho Hàn Mạc.
Trương Vi từ bên trong đi ra nhìn thấy con chó đáng ghét cứ gặp cô là sủa liên miên, còn gặp Hàn Mạc lại tỏa ra thái độ nịnh nọt như vậy.
Trong lòng Trương Vi tức giận vô cùng, Trương Vi đi tới nhìn Hàn Mạc nói.

“Đúng là đồ súc sinh, chó nào chủ nấy.”

“Vi tiểu thư, cô ăn nói thận trọng một chút.”

Trương Vi vừa buông lời sỉ nhục đến Hàn Mạc liền bị Dì Cầm chỉnh.
Ai nấy đều biết Lucky là của Hàn Mạc, nói như vậy không khác gì nói Hàn Mạc là đồ súc sinh.

Trương Vi nhìn Dì Cầm trợn mắt tức giận nói.

“Dì Cầm, bà là người giúp việc ở đây.
Tôi mới là chủ của bà.”

Dì Cầm nghe Trương Vi nói vậy liền muốn nói trả nhưng bị Hàn Mạc chặn lại.

Hàn Mạc nhìn Dì Cầm cười thản nhiên nói.

“Dì Cầm, bây giờ con mới biết người xưa thường có câu.
Miệng chó không mọc ra ngà voi, là có ý nghĩa gì.”

Hàn Mạc chửi người một cách văn hóa vô cùng.

Dì Cầm vừa nghe Hàn Mạc nói vậy liền cười nói.

“Đúng đúng dì cũng nghĩ vậy.”

Trương Vi bị hai người chọc tức đến xanh cả mặt, cô định nói trả thì chợt nhìn thấy Nam Liệt từ bên ngoài bước vào.
Trong lòng cô ta hiện lên tia độc ác, kỳ này cô phải cho Hàn Mạc biết tay.

Trương Vi liền bước tới gần Hàn Mạc, dùng tay tát mạnh vào khuôn mặt xinh đẹp của mình.
Trong tích tắc Trương Vi vươn tay bụm lấy nửa bên má đã sưng phồng lên của mình khóc lóc nói với giọng nức nở.

Đọc FULL truyện tại đây

“Chị Mạc, chị không thích em thì cứ nói, tại sao chị nở ra tay đánh em.”

Trương Vi vừa khóc vừa nói.
Lúc này Nam Liệt nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc thảm thiết của Trương Vi và nửa bên mặt sưng đỏ của cô ta liền nôn nóng đi tới.

“Mạc Mạc, em làm gì vậy?
Có chuyện gì thì từ từ mà nói, sao lại ra tay đánh em ấy.”

Nam Liệt biết nếu Trương Vi dám đắc tội với Hàn Mạc, với tính tình của Hàn Mạc sẽ cho cô một bài học.
Nhưng Nam Liệt không hề biết, Hàn Mạc đã vì anh nên đã nhịn Trương Vi hết lần này đến lần khác.
Nếu đổi lại là người khác chỉ cần nói chuyện hỗn xược với cô, thì đã đi chầu diêm vương từ lâu.

Hàn Mạc không ngờ Nam Liệt lại nói cô như vậy, lần này cô không thể nào nhịn được nữa.
Nếu cô không cho Trương Vi một bài học, thì cô sẽ không mang họ Hàn nữa.

Hàn Mạc thật sự nổi trận lôi đình, sắc mặt lạnh lùng với ánh mắt giết người làm Trương Vi sợ đến nép sát vào người của Nam Liệt.
Nam Liệt nhìn thấy cơn thịnh nộ của Hàn Mạc, trong lòng anh càng thêm tức giận.

“Được! Cô nói tôi đánh cô có phải không?”

Hàn Mạc dùng giọng lạnh như băng hỏi thẳng Trương Vi.
Trương Vi không dám nhìn thẳng vào mặt của Hàn Mạc, mà chỉ nhìn Nam Liệt nói với giọng nhỏ nhẹ.

“Anh hai, vừa rồi chị Mạc đánh em còn đau lắm.”

Trương Vi nhìn Nam Liệt nói và chỉ vào khuôn mặt sưng đỏ của mình.

Nam Liệt nhìn thấy năm dấu tay hiện lên rõ ràng trong lòng anh vô cùng tức giận.
Sao Hàn Mạc lại ra tay với em gái của anh mạnh như vậy.

Hàn Mạc nghe Trương Vi nói vậy liền nở một nụ cười khó hiểu.
Cô bước tới trước mặt Nam Liệt và Trương Vi, dùng giọng lạnh lùng và nguy hiểm nói.

“Được, nếu cô đã nói là tôi đánh cô.
Vậy tôi sẽ đánh cô ngay bây giờ.”

Vừa dứt lời Hàn Mạc đã vươn tay tát thật mạnh hai cái vào hai bên gò má của Trương Vi trước mặt Nam Liệt.
Máu từ khoé miệng của Trương Vi chảy ra, làm cho cô ta sợ đến xanh cả mặt.

Lần đầu tiên trong đời Trương Vi nhìn thấy một người phụ nữ lại có tà khí đáng sợ như Hàn Mạc vậy.

Hàn Mạc không thèm quan tâm đến ánh mắt giận dữ của Nam Liệt nhìn mình.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Ahhhhhhhh.
Anh hai cứu em.”

Hàn Mạc nghe Trương Vi nói vậy càng thêm tức giận, cô vươn tay định tát thêm một tát vào khuôn mặt giả dối của cô ta.
Không ngờ tay cô bị bàn tay to lớn của Nam Liệt chụp lấy chặn cô lại.
Nam Liệt nhìn Hàn Mạc giận đến gân xanh nổi đầy trên khuôn mặt anh tuấn của mình.

“Hàn Mạc…….”

Nam Liệt tức giận quát lên họ lẫn tên của cô, trong lòng anh tức tới không nói nên lời.

Hàn Mạc với khuôn mặt xinh đẹp không hề tỏ ra sợ hãi hay khuất phục, nhìn thẳng vào ánh mắt giận dữ của Nam Liệt.

Nam Liệt không còn cách nào với Hàn Mạc nữa, anh nóng giận hất nhẹ tay của Hàn Mạc ra phía sau.
Không ngờ động tác này của anh đã làm Hàn Mạc ngã xuống mặt đất.
Nam Liệt không ngờ anh chỉ dùng chút ít sức lực lại khiến Hàn Mạc bị té.

Nếu là lúc trước thì chút ít sức lực này của Nam Liệt đối với Hàn Mạc không đáng là gì, nhưng bây giờ vì đang mang thai nên thân thể của Hàn Mạc trở nên yếu ớt.

Tay Hàn Mạc bất giác sờ lên bụng của mình, cơn đau từ trong bụng làm cô lo lắng vô cùng.
Dù đứa bé này đến ngoài dự liệu của cô, nhưng nó là kết tinh tình yêu giữa cô và Nam Liệt nên Hàn Mạc vô cùng yêu thương nó.

Ánh mắt sắc bén của Hàn Mạc nhìn vào Nam Liệt và Trương Vi, làm cho Nam Liệt đau đớn trong lòng.
Anh không hiểu tại sao Hàn Mạc lại nhìn anh bằng ánh mắt đau lòng và thất vọng như vậy.

Nam Liệt buông Trương Vi ra chạy tới đỡ Hàn Mạc lên, không ngờ Hàn Mạc lại đẩy anh ra.

“Đừng đụng vào em.”

Hàn Mạc tức giận nói, Nam Liệt đứng một bên nhìn Dì Cầm đỡ Hàn Mạc lên.
Hàn Mạc không nói gì cô giận dữ đi lên phòng của mình.
Vừa bước vào cửa Hàn Mạc đã không kìm chế được cơn thịnh nộ đang bừng bừng cháy trong lòng mình.
Cô quơ tay một cái tất cả đồ đạc trên bàn trang điểm rơi tả tơi xuống mặt đất.

“Dì Cầm, dì ra ngoài đi.”

Hàn Mạc giận dữ nói, cô không muốn làm bà bị thương.
Dì Cầm bất đắc dĩ bước ra ngoài, nhưng trong lòng thì cảm giác tức thay Hàn Mạc.