Cô vợ xã hội đen của ông trùm hắc đạo - Trang 34

CHƯƠNG 34: HÀN MẠC XỬ PHẠT.

Trong lúc này Lãnh Dương và Lãnh Tuấn cùng nhau quỳ xuống trước mặt của Hàn Mạc cầu xin.

“Hàn gia, xin ngài bớt giận Lưu Xuyên không muốn ngài lo lắng nên mới nói dói mà thôi.”

Lãnh Dương nhìn Hàn Mạc nói, anh biết một khi Hàn Mạc mà tức giận thì không có ai có thể làm nguôi đi cơn phẫn nộ trong lòng cô.

Hàn Mạc không quan tâm đến lời cầu xin của bọn họ, khuôn mặt cao ngạo ngẩn lên thật cao cặp mắt sắc bén hiện lên nộ khi.
Giọng nói lạnh lùng pha lẫn sự bực tức của Hàn Mạc vang lên.

“Bang quy điều thứ hai là gì?”

Lúc nói xong lời này, Hàn Mạc mới nhìn thẳng vào khuôn mặt sợ sệt của Lưu Xuyên, chờ Lưu Xuyên tự mình nói ra bang quy.

“Điều thứ hai trong bang quy là không được nói dối hay giấu giếm thủ lĩnh bất cứ điều gì, dù ở trong hoàn cảnh gì đi chăng nữa.
Nếu làm trái giết chết không tha.”

Giọng nói phập phòng lo sợ của Lưu Xuyên vang lên.

“Ngươi vẫn còn nhớ sao?”

Hàn Mạc nghe Lưu Xuyên nói vậy nộ khí trong lòng cô càng tăng thêm, biết rõ bang quy mà còn cố tình vi phạm.

Phi Dạ nghe Lưu Xuyên nói ra bang quy, trong lòng anh vô cùng lo lắng.
Hàn Mạc rất nghiêm ngặt với thuộc hạ của mình, anh sợ Hàn Mạc sẽ chấp hành bang quy nên mới bước tới nhìn Hàn Mạc nói.

“Hàn gia, không phải lỗi của Lưu Xuyên, là do chủ nhân bảo cô ta nói như vậy.”

Hàn Mạc cau đôi mày thanh tú của mình lại, bực bội nhìn Phi Dạ bằng ánh mắt chứa đựng sự tàn nhẫn và xem thường.
Phi Dạ nhìn thấy ánh mắt nguy hiểm này của Hàn Mạc, trong lòng anh cảm giác lo lắng không yên.
Anh biết lần này Hàn Mạc thật sự nổi giận.

Hàn Mạc bình tỉnh oai phong đứng truớc mặt đám thuộc hạ, cô nhếch môi lên cười chế giễu một cách vô cùng nguy hiểm.

“Từ lúc nào mà bang Phi Long của các người, lại xen vào chuyện Bang Con Rồng Vàng của ta.”

Hàn Mạc lạnh lùng buông ra một câu làm Phi Dạ không còn gì để nói.

Lưu Xuyên nhìn thấy cơn giận đang bừng bừng cháy trong lòng của Hàn Mạc, liền lo lắng sợ Phi Dạ sẽ bị cô liên lụy.

“Phi Dạ, chuyện của tôi không cần anh phải quan tâm.”

Lưu Xuyên nói nhưng không dám ngẩn đầu lên nhìn Phi Dạ.

Việt Vũ nhìn thấy tình hình căn thẳng liền kéo Phi Dạ qua một bên, không cho anh nói tiếp.

Hàn Mạc nói không sai mỗi một bang phái đều có nội quy của họ, người ngoài tuyệt đối không thể xen vào.

Lưu Xuyên quỳ gối trên mặt đất lúc này mới nguớc khuôn mặt xinh đẹp, bây giờ vì lo lắng mà đã trở nên tái mét.
Cô nhìn Phi Dạ bằng ánh mắt không cần lo cho cô, cô sẽ không sao.

Lúc này Nam Liệt đột nhiên vươn tay ra nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Hàn Mạc.

“Hàn Mạc, em đừng trách Lưu Xuyên,
Vì anh sợ em lo lắng nên mới bảo cô ấy nói như vậy.”

Đọc FULL truyện tại đây

Nam Liệt dùng hết sức còn lại của mình nói với Hàn Mạc.

Hàn Mạc biết Nam Liệt rất khẩn trương đến cô, nghe được những lời anh nói cơn thịnh nộ trong lòng cô đã tiêu tan hơn phân nửa.
Hàn Mạc không quay đầu lại nhìn Lưu Xuyên mà chỉ lạnh lùng nói.

“Đi vào từ đường quỳ một ngày một đêm, để kiểm điểm về hành vi của mình.
Không cho ăn hay uống gì hết.”

Tất cả mọi người nghe Hàn Mạc nói vậy đều thở phào nhẹ nhõm.
Lưu Xuyên vui mừng dập đầu cảm tạ.

“Cảm ơn Hàn gia tha mạng.
Thuộc hạ đi ngay.”

Lãnh Dương biết không phải vì lời nói xin tha của Nam Liệt, thì chắc chắn Lưu Xuyên không chỉ chịu phạt nhẹ như vậy đâu.

Bác sĩ Jack không ngờ khi tiến hành một phẫu thuật lớn đến như vậy mà Nam Liệt không cần phải dùng đến thuốc gây mê.
Anh chỉ cần một cái khăn long trắng đặt ngay giữa miệng của mình, khi con dao mổ sắc bén của bác sĩ Jack cắt xuống da thịt trên người của Nam Liệt.
Anh đau đớn không kêu lên tiếng nào, anh chỉ dùng sức cắt thật mạnh vào cái khăn long trắng trong miệng của mình.
Bác sĩ Jack gật đầu khâm phục tính gan dạ và sự chịu đựng của Nam Liệt.
Ông chưa từng thấy người nào lại can đảm như Nam Liệt vậy.
Lúc này ông mới chuyển tầm mắt của mình nhìn vào Hàn Mạc đang lo âu đứng bên cạnh.
Hàn Mạc đang lo lắng, trong lòng thấp thỏm không yên.
Nhìn thấy Nam Liệt chịu đau đớn đến như vậy trong lòng cô còn đau hơn.
Nam Liệt chỉ chịu nổi đau trên thể xác còn cô thì phải chịu đựng nổi đau dày xéo trái tim của mình.

Bác sĩ Jack nhìn hai người trong lòng thầm nghĩ.
Từ trước tới giờ ông chưa từng gặp cặp đôi nào lại có tính tình quật cường, bá đạo, ngang bướng, tàn nhẫn và lạnh lùng như hai người cả.

Sau khi bác Sĩ Jack thành công lấy ra đầu đạn trên vai của Nam Liệt, ông mới dùng kim khâu lại miệng vết thương của anh.
Trước khi đi bác sĩ Jack nhìn Hàn Mạc dặn dò thật kỹ.

“Hàn gia, bệnh nhân còn rất yếu phải cần nghỉ ngơi và tịnh dưỡng một thời gian.
Nếu không sẽ để lại di chứng.”

Sau khi mọi người đều rời khỏi, Hàn Mạc với nét mặt đầy lo lắng ngồi bên cạnh giường chăm sóc cho Nam Liệt.
Hàn Mạc dùng khăn bông trắng lau những giọt mồ hôi còn động lại trên khuôn mặt cương nghị của anh.

Hàn Mạc nhìn vào đôi môi bạc mỏng của Nam Liệt, cô đột nhiên khom người đặt lên môi anh một nụ hôn chứa đựng tình cảm sâu xa.

“Cảm ơn anh, vì đã cho phép trái tim mình yêu em.”

Hàn Mạc biết trong lòng Nam Liệt cô là quan trọng nhất.
Khi ở trong hang động người mà Nam Liệt muốn cứu trước chính là cô, dù biết làm như vậy thì em gái anh nhất định sẽ chết.